KHI ĐƯỢC NHẬN LẠI, THIÊN KIM THẬT ĐÃ 45 TUỔI - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:01:59
Lượt xem: 471
Văn án
Khi thông báo là thiên kim thật thì bốn mươi lăm tuổi.
Mà cũng chồng, sinh ba đứa con .
Hôm trở về, khi gặp ba ruột tuổi già, cuộc trò chuyện giữa em trai ruột và thiên kim giả:
“Thật hiểu còn nhận cô với mấy đứa… con hoang về gì. Lưu lạc ngoài mấy chục năm, ai giờ lấy loại đàn ông nào, đẻ cái đám xí méo mó gì .”
“Trong mắt em chỉ chị là chị gái, còn miễn bàn…”
Nghiệt chủng?
Xấu xí méo mó?
Họ đang tới ai ?
Là nhắc đến đứa con trai hai mươi tuổi nổi khắp cả nước?
Hay là chỉ hai cô con gái song sinh mới mười mấy tuổi đỗ lớp thiếu niên của trường đại học top đầu?
…
1
Năm bốn mươi lăm tuổi, phía cảnh sát gọi điện thông báo: cuối cùng tìm thấy ruột của …
Vừa xong, sững lâu.
Việc con ruột là chuyện năm hai mươi tuổi.
Ba nuôi họ nhặt khi còn là một đứa trẻ mới sơ sinh.
Ban đầu họ vẫn giúp tìm về gia đình thật sự, nên thông tin DNA của luôn lưu trong ngân hàng gen.
nhiều năm trôi qua vẫn hề hồi âm.
Họ đành thủ tục để nhận nuôi .
Vậy mà bây giờ báo rằng sinh trong hào môn.
Hào môn… thể bỏ rơi con?
Chắc chắn trong đó điều gì mà .
Lúc , chồng đang công tác ở nước ngoài, con trai thì bận rộn với chuyến lưu diễn quốc.
Chỉ hai cô con gái song sinh xin nghỉ học để cùng , cùng đến gặp gia đình chung huyết thống.
“Mẹ!”
“Mẹ ơi ơi ơi…”
Hai đứa nhỏ mười lăm tuổi ríu rít như chim sẻ.
Mới gặp bao lâu, tai hai chữ ơi lấp đầy.
Nói cũng thật duyên.
Khi con trai bốn tuổi, và chồng bàn tính chuyện sinh thêm đứa nữa.
Tốt nhất là đủ nếp đủ tẻ, nếu … hai đứa con trai cũng .
Kết quả siêu âm là song thai.
gần như trải qua bộ t.h.a.i kỳ trong sự lo lắng, sợ đến mức luôn nghĩ sắp trở thành bà với ba đứa con trai, giống như sống chung với ba con husky trong nhà .
May mắn , là… hai bé gái.
Dù vẫn nghịch nhưng ngoan ngoãn, lanh lợi, vô cùng đáng yêu.
Ba đứa trẻ lớn lên vô vùng khỏe mạnh và xinh .
Nuôi vất vả thật, nhưng cuối cùng đứa nào cũng nên .
Đứa trai lúc nhỏ dì là ngôi nổi tiếng dắt đến đoàn phim chơi, đạo diễn trúng, chọn đóng một vai nhóc con.
Từ đó bé nhận ít lời mời diễn xuất.
và chồng thấy con trai thật sự thích, nên cũng để nó theo con đường đó.
Dù thì đức, trí, thể, mỹ phát triển diện cũng .
Về , cứ cho nó học thêm nhiều bộ môn khác, còn bây giờ thì… hát, nhảy, diễn xuất, cái gì cũng , cũng coi như phát triển phương diện.
Còn hai đứa con gái thì giống và ba tụi nó là thông minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-duoc-nhan-lai-thien-kim-that-da-45-tuoi/chuong-1.html.]
Là cái kiểu thông minh nổi bật hẳn so với bạn cùng lứa, từ bé nhảy lớp liên tục.
Hiện giờ cả hai đều đang học lớp thiếu niên của một đại học hàng đầu.
“Cô Lâm, mời lên xe.”
Đó là tài xế phía gia đình ruột của phái đến.
Xe đến đón cũng là loại xe sang.
Kì Du và Kì Du Ngọc từ nhỏ thiếu gì cơ hội xe đắt tiền, nhưng lúc hai đứa vẫn phấn khích đông ngó tây, ríu rít bàn tán.
[祁攸: Kì Du, Du trong nơi chốn]
[祁瑜: Kì Du, Du trong ngọc , nên sẽ ghi là Kỳ Du Ngọc cho dễ phân biệt]
“Mẹ ơi” Kì Du chọt chọt tay :
“Mẹ sắp gặp ba ruột đó. Con họ giàu lắm, thấy hồi hộp hả?”
“……”
Tâm tính trẻ con là .
Học hành căng thẳng cả ngày, hiếm lắm mới bắt dịp ngoài chơi, đương nhiên hai đứa hào hứng.
Trong mắt tụi nhỏ, đến nhà họ Tống giống như … khách nhà giàu.
lập trường của lớn, nếu thật sự coi trọng… họ sẽ chỉ phái mỗi tài xế tới đón.
Kì Thừa Quân gửi tới cho mấy tin nhắn.
Anh hỏi tới nhà họ Tống , đính kèm vài tài liệu về gia đình .
Đằng còn là mấy tấm hình… hình túi xách.
Anh hỏi thích mẫu nào, để lúc về sẽ tránh tất cả những mẫu đó trong đống quà mang theo.
Về chuyện nhận … rõ ràng cả lẫn đều đặt nặng.
Dĩ nhiên, nếu chuyện xảy khi hơn hai mươi, lẽ vẫn sẽ chút d.a.o động, vẫn sẽ ôm trong lòng vài phần kỳ vọng.
bây giờ bốn mươi lăm tuổi.
Ba nuôi nuôi từ khi còn đỏ hỏn, đến khi họ lượt qua đời, vẫn chẳng ai xuất hiện để nhận .
bây giờ thuộc về một gia đình khác.
Mà bây giờ tự xây dựng gia đình riêng của .
Cái gọi là tìm gốc gác , theo năm tháng trôi qua cũng trở nên nhẹ như một cơn gió thổi qua.
Xe tới biệt thự nhà họ Tống.
và hai cô con gái xuống xe.
Người đón là quản gia của Tống gia.
Ánh mắt ông mang theo vài phần kinh ngạc, nhưng gì nhiều.
“Nhị tiểu thư, xin mời dẫn đường.”
Cách xưng hô … khá thú vị.
Xem trong căn nhà gọi đại tiểu thư suốt hơn bốn mươi năm.
Còn mất phận thật là trở thành nhị tiểu thư.
Càng thú vị hơn là nơi quản gia dẫn chúng sảnh chính, mà là một gian sảnh nhỏ sâu bên trong biệt thự.
Khi đến cửa, tiếng trò chuyện bên trong lọt ngoài.
“Thật hiểu còn nhận cô với mấy đứa… con hoang về gì. Lưu lạc ngoài mấy chục năm, ai giờ lấy loại đàn ông nào, đẻ cái đám xí méo mó gì .”
“Trong mắt em chỉ chị là chị gái, còn miễn bàn. Lỡ như chuyện truyền ngoài, sẽ bàn tán nhà họ Tống thành cái gì…”
Quản gia ho nhẹ một tiếng.
Tiếng chuyện lập tức im bặt.
dẫn để gặp những chung huyết thống với .
Trước mặt là ba .
Tống Luật Viễn em trai ruột của , năm nay bốn mươi tuổi.