Lại một khác, cố gắng hàn gắn mối quan hệ bằng cách dùng bộ tiền học bổng mua cho bà một chiếc vòng vàng.
Bà cầm lấy, chẳng thèm liếc mắt , ngay mặt mở cửa sổ ném thẳng ngoài.
Chiếc vòng vàng rơi xuống nền xi măng lầu, phát một tiếng động ch.ói tai.
tự an ủi bản , cả Trần Tuyền ạ, mày cuộc đời của trai , điều đó hơn cuộc sống tăm tối đây nhiều , đừng đòi hỏi quá nhiều nữa.
Hơn nữa, trong lòng vẫn còn giữ một tia ảo tưởng, nghĩ vẫn còn quan tâm đến , bởi vì dù bà hận thấu xương nhưng suốt bấy lâu nay bà bao giờ đến đồn cảnh sát tố cáo chuyện mạo danh trai.
Đây chẳng là một sự ngầm thừa nhận ?
Ở trường đại học, liều mạng học tập, thành tích luôn đầu khoa.
phát hiện đầu óc thông minh, logic rõ ràng, giỏi nghiên cứu, chỉ là môi trường ngột ngạt khiến thể chú tâm mà thôi.
Nếu đưa cho những điều kiện như của trai, sẽ chỉ hơn !
Khác với trai chỉ phi công, thích máy tính, thích những dòng mã nghiêm ngặt và đầy tính logic , chúng sẽ vì xuất quá khứ của mà kỳ thị .
Sau khi nghiệp, nhờ năng lực chuyên môn xuất sắc và sự nỗ lực đến mức tự ngược đãi bản , một công ty internet đang phát triển mạnh mẽ.
Trải qua vô đêm ngủ, từng bước leo lên vị trí Giám đốc kỹ thuật.
đem những thành tựu , mức lương cao ngất ngưởng, căn nhà rộng rãi mua và ảnh chụp chiếc xe đời mới, tất cả đều gửi cho xem.
gần như nôn nóng với bà rằng, xem, con hề kém cỏi hơn trai, con thậm chí còn ưu tú hơn ! Con xứng đáng với tình yêu của hơn!
bà bao giờ hồi âm.
Sau , phát hiện bà thậm chí còn ổ khóa nhà, còn cửa nhà nữa.
Con là thế, khi nhiều , càng nhiều hơn nữa.
Cướp cuộc đời của trai vẫn đủ, còn cả tình thương của - thứ vốn dĩ từng thuộc về .
Điều đó trở thành chấp niệm, thành tâm ma của .
Suốt những năm qua, luôn là kẻ cô độc, bạn bè, cũng chẳng gặp ai phù hợp để lập gia đình.
sống hào quang của "Trần Khải”
15
Thoắt cái, ba mươi tám tuổi.
Vừa mới công ty sa thải một cách tàn nhẫn với lý do cắt giảm nhân sự vì tuổi tác, nhận tin cha qua đời vì bệnh trong tù.
lên chuyến tàu trở về quê hương, lòng nặng trĩu những cảm xúc khó tả.
Đến lối cầu thang, thấy cửa nhà đang mở toang.
Ngôi nhà còn đổ nát và lạnh lẽo hơn cả trong ký ức, khí nồng nặc mùi nhang đèn.
Giữa phòng khách đặt một cái hỏa chậu bằng men sứ.
Mẹ đang xổm bên hỏa chậu, tấm lưng còng xuống, tay run run ném từng tờ tiền giấy lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/hung-thu-uqoz/chuong-9.html.]
Ánh lửa bập bùng soi lên gương mặt đầy nếp nhăn của bà, lúc tỏ lúc mờ.
Bà hóa vàng sụt sùi , miệng ngừng lẩm bẩm:
"Tiểu Khải của ... đốt tiền cho con đây, đó đừng tiết kiệm quá nhé..."
"Cái ông bố vô dụng của con xuống đó bầu bạn với con , hai cha con cũng chăm sóc lẫn ..."
"Đều tại , bảo vệ con..."
đó như một kẻ ngoài cuộc, những xấp tiền âm phủ dành cho "Trần Khải" đang cuộn tròn, hóa đen tan thành tro bụi trong lửa.
kìm lòng mà cất tiếng: "Mẹ, con về ."
Bà đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt vẩn đục ngay khi chạm liền bùng lên sự căm hận như tẩm độc.
"Về? Mày còn về đây gì?"
Bà bật dậy, ngón tay gần như chọc thẳng mũi .
"Đồ sát nhân! Đồ quỷ dữ! Trả con trai cho tao! Trả đây!!"
"Con mới là con trai của !"
cũng kích động, bao nhiêu uất hận và phẫn nộ dồn nén suốt hai mươi năm tuôn trào ngoài.
"Mày ! Mày con trai tao!"
Bà gào thét một cách điên cuồng, nước bọt b.ắ.n cả lên mặt .
"Con trai tao là Trần Khải! Nó thông minh, ưu tú, tương lai nó sẽ trở thành phi công! Chính mày! Chính cái đồ quái vật như mày g.i.ế.c c.h.ế.t nó! Mày hủy hoại nó! Mày cũng hủy hoại luôn cả cuộc đời tao !"
"Anh thông minh? Anh ưu tú?"
khẩy, chằm chằm gương mặt vì hận thù mà vặn vẹo của bà, rít lên hỏi:
"Mẹ hận con đến thế... suốt bao nhiêu năm qua, báo cảnh sát? Sao với cảnh sát rằng chính con g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con trai bảo bối của ? Sao để con đền mạng cho nó!"
Mẹ trừng mắt , ánh mắt như băm vằm thành muôn mảnh:
"Nếu vì cha mày... bắt tao thề, giữ chút mặt mũi cuối cùng cho cái nhà ... thì bây giờ tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày ! G.i.ế.c mày để đền mạng cho con trai tao! Đồ quái vật!"
Quái vật...
Lại là quái vật...
Lời nguyền rủa bám riết lấy cuộc đời !
Ngay khoảnh khắc đó, vô hình ảnh hiện về trong tâm trí như một đoạn phim chậm.
Là khi còn nhỏ, bà chỉ mua Lương hạ cho trai, dịu dàng lau vết mực mặt , nhưng chẳng thèm liếc đứa trẻ là đang đầy những vết lấm bẩn.
Là khi trai c.h.ế.t, bà ôm xác và gào : "Tại c.h.ế.t là mày".
Là suốt hai mươi năm qua, bà luôn dành cho sự lạnh nhạt, phớt lờ, và cả sự thù hận thấu xương tủy;