Đêm gần tàn, căn nhà gỗ giữa rặng tùng sáng lên ánh đèn.
Yên Vũ đặt cuộn sổ bọc vải đỏ xuống bàn, Lạc Vũ Hàn thả thêm hai quyển khác cạnh đó.
Khi mở , hàng loạt con và tên hiện rõ ánh nến.
Nàng vuốt nhẹ lên trang giấy:
“Chỉ cần đưa cái ánh sáng… Tần Lương sẽ còn chỗ .”
Lạc Vũ Hàn vết m.á.u vai nàng, mày cau :
“Nàng thương .”
“Chỉ sượt qua thôi,” nàng đáp nhẹ, nhưng bước đến, cầm lấy tay nàng, kéo sát để xem vết thương.
Khoảng cách quá gần khiến Yên Vũ thoáng ngẩn , cảm nhận ấm từ bàn tay .
“Lần … đừng tự chắn kiếm nữa,” khẽ, ánh mắt như trách lo.
Cửa bật mở, Phó Dật Nhiên bước , thấy cảnh đó.
Hắn im lặng một nhịp, đặt túi thuốc xuống bàn:
“Để băng bó cho nàng.”
Không khí thoáng chùng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/hong-lau-anh-nguyet/chuong-23-khoang-cach.html.]
Lạc Vũ Hàn rời tay khỏi vai Yên Vũ, nhưng cuối cùng vẫn nhường.
Phó Dật Nhiên cẩn thận tháo vải bọc vết thương, động tác chậm rãi và chắc chắn, hề chạm mạnh để tránh nàng đau.
“Cứ mỗi như thế …” nhẹ, nhưng giọng khàn hơn bình thường, “… nghĩ, nếu ở đó, nàng còn sống nổi ?”
Yên Vũ chỉ im lặng, trả lời.
Nàng , câu hỏi đòi đáp án — nó chỉ là một cách để giấu những gì .
Trong lúc đó, tại phủ Thừa tướng, Tần Lương ném mạnh chén xuống đất.
“Lũ vô dụng! Sổ sách mất sạch!”
Một thuộc hạ quỳ đất, run giọng: “Thuộc hạ nghi ngờ… là Hồng Nguyệt Lâu.”
Đôi mắt Tần Lương nheo , ánh như vết cắt:
“Nếu chúng chơi… thì sẽ để chúng trả giá bằng máu.”
Đêm ở căn nhà gỗ, khi ngủ, Yên Vũ vẫn bên bàn, ngón tay gõ nhịp trang giấy, suy tính nước tiếp theo.
Ngoài hiên, Phó Dật Nhiên dựa cột, ánh mắt lặng lẽ bóng nàng qua tấm rèm.
Từ phòng bên, Lạc Vũ Hàn bước , thấy cảnh , nhưng gì.
Chỉ là ánh mắt thoáng trầm xuống, khẽ đóng cửa , như thể quyết định sẽ để nàng ở trong bóng tối thêm nào nữa.