HỌC THẦN CÁCH VÁCH, XIN ĐỪNG LÀM PHIỀN TÔI HỌC! - CHƯƠNG 5
Cập nhật lúc: 2026-01-17 15:42:21
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo truyền thống của Nhất Trung, kỳ thi giữa kỳ căng thẳng, nhà trường tổ chức một chuyến dã ngoại kết hợp ngoại khóa tại khu bảo tồn thiên nhiên ngoại ô thành phố. Đây là cơ hội hiếm hoi để những "mọt sách" chính hiệu thoát khỏi đống đề cương và hít thở khí trong lành. Thế nhưng, đối với Cố Diên Vỹ, chuyến mang theo một áp lực tên khi cô cùng tổ với cả Giang Triệt và Hứa Ngụy Châu.
Sáng sớm, sương mù vẫn còn đọng những lá thông già. Cố Diên Vỹ mặc chiếc áo khoác đồng phục, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, cô đang loay hoay với chiếc lều trại của tổ .
"Cần giúp một tay ?" Hứa Ngụy Châu bước tới, nụ của ấm áp như nắng sớm. Cậu cầm lấy một đầu dây thừng, phối hợp nhịp nhàng với Cố Diên Vỹ. "Tớ khu vực buổi tối khá lạnh, nhớ mặc thêm áo nhé."
"Cảm ơn , Ngụy Châu. May mà , chứ tớ chẳng thắt nút dây thế nào." Cố Diên Vỹ đáp , đôi mắt cô cong thành hình bán nguyệt.
Từ đằng xa, Giang Triệt đang vác một túi củi lớn vai. Cậu , nheo mắt cảnh tượng "tương tương ái" mặt. Một luồng khí lạnh lẽo dường như tỏa từ , dù lúc mặt trời lên cao. Cậu ném bịch củi xuống đất với một tiếng "bịch" khô khốc, thu hút sự chú ý của cả tổ.
"Này, hai đang dựng lều đang đóng phim tình cảm thế?" Giang Triệt bước tới, thô bạo giật lấy sợi dây thừng từ tay Hứa Ngụy Châu. "Cái nút thắt lỏng lẻo như thế, đêm xuống gió thổi một cái là lều bay mất xác. Để ."
Hứa Ngụy Châu khựng , thu tay về, giọng vẫn ôn hòa: "Giang Triệt, vẻ am hiểu về kỹ năng sinh tồn nhỉ?"
"Hơn mấy chỉ sách nhiều." Giang Triệt hừ lạnh một tiếng. Cậu thoăn thoắt thắt những nút dây chắc chắn, động tác dứt khoát và đầy chuyên nghiệp. Dù miệng lưỡi mấy , nhưng thể phủ nhận rằng ở đây, chiếc lều trông vững chãi hơn hẳn.
Buổi chiều, hoạt động tìm hiểu hệ sinh thái bắt đầu. Mỗi nhóm giao một bản đồ và yêu cầu tìm kiếm các mẫu thực vật theo danh sách. Cố Diên Vỹ vì quá mải mê tìm kiếm một loại dương xỉ quý hiếm để ghi bài thu hoạch mà vô tình tách đoàn, sâu một lối mòn nhỏ phía sườn đồi.
Trời đột ngột đổ cơn mưa bóng mây, những hạt mưa rừng to bản bắt đầu rơi xuống, mặt đường đất trở nên trơn trượt. Cố Diên Vỹ hốt hoảng nhưng giữa rừng cây rậm rạp, cô bắt đầu mất phương hướng. Trong lúc vội vã, cô trượt chân ngã xuống một con dốc nhỏ, mắt cá chân đau nhói khiến cô thể vững.
"Có ai ? Giúp với!" Cô gọi lớn, nhưng tiếng mưa rơi lá rừng át tiếng kêu cứu nhỏ bé của cô.
Nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm tâm trí Cố Diên Vỹ. Cô co một tán cây lớn, thầm trách bản quá bất cẩn. lúc cô cảm thấy tuyệt vọng nhất, một tiếng gọi khàn đặc, mang theo sự nóng nảy và lo âu vang lên từ phía con dốc.
"Cố Diên Vỹ! Cậu ở ? Trả lời !"
Là Giang Triệt.
Diên Vỹ mừng rỡ kêu lên: "Giang Triệt! ở !"
Chỉ vài giây , một bóng cao lớn lao qua bụi rậm, trượt xuống dốc và đáp xuống ngay cạnh cô. Giang Triệt xuất hiện với bộ dạng vô cùng chật vật: áo khoác lấm lem bùn đất, mái tóc ướt sũng bết trán, và thở dồn dập như thể chạy suốt một quãng đường dài.
Vừa thấy Cố Diên Vỹ đang bệt đất, sắc mặt trắng bệch trong tích tắc. Cậu lao đến, nắm c.h.ặ.t vai cô, giọng run rẩy mà chính cũng nhận : "Cậu ? Có thương ở ? Đồ ngốc , tại chạy lung tung hả?"
Sự quan tâm quá mức của khiến Cố Diên Vỹ sững sờ. Đây là đầu tiên cô thấy một Giang Triệt mất bình tĩnh đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-5.html.]
"... trật chân thôi. Giang Triệt, đau đấy." Cô khẽ nhíu mày.
Giang Triệt lúc mới nhận đang siết c.h.ặ.t vai cô quá mức. Cậu vội buông tay , nhưng ngay lập tức cúi xuống kiểm tra mắt cá chân của cô. Thấy vùng da bắt đầu sưng đỏ, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t . Cậu rằng, cởi chiếc áo khoác của , bọc lấy cô dù chiếc áo của cũng chẳng khô ráo gì cho cam.
"Đừng nhúc nhích." Cậu gằn giọng, xoay lưng mặt cô. "Lên , cõng về."
" đường trơn lắm, cõng ?" Cố Diên Vỹ lo lắng hỏi.
"Cố Diên Vỹ, đừng để nữa, lên !" Cậu quát khẽ, sự kiên quyết trong giọng khiến cô dám cãi lời.
Cố Diên Vỹ áp mặt tấm lưng vững chãi của Giang Triệt. Mùi bạc hà thanh mát giờ đây hòa lẫn với mùi mưa và mùi đất ẩm. Giang Triệt dùng đôi tay khỏe khoắn giữ c.h.ặ.t lấy cô, từng bước một vững chắc lên con dốc trơn trượt.
"Này..." Cố Diên Vỹ khẽ gọi, "Sao tìm nhanh thế?"
Giang Triệt im lặng một lúc, giọng trầm thấp vang lên giữa tiếng mưa phùn: "Lúc nãy thấy , Hứa Ngụy Châu chạy về phía suối. Chỉ cái tính thích mấy loại cây cỏ kỳ quái của nên mới về phía . Lần còn dám một , sẽ khóa cửa sổ phòng , cho khỏi sang phòng luôn."
Cố Diên Vỹ bật , dù chân vẫn đau nhưng lòng cô bỗng thấy ấm áp lạ kỳ. Cô siết nhẹ cánh tay đang vòng qua cổ : "Giang Triệt, cảm ơn ."
Cậu đáp , nhưng Cố Diên Vỹ thể cảm nhận cơ thể cứng khi cô nhích gần hơn.
Khi họ về đến khu cắm trại, Hứa Ngụy Châu và các bạn khác cũng . Thấy Giang Triệt cõng Cố Diên Vỹ trong tình trạng thê t.h.ả.m, Hứa Ngụy Châu vội vàng chạy : "Diên Vỹ! Cậu ? Để tớ đưa trạm y tế!"
Hứa Ngụy Châu định đưa tay đón lấy Cố Diên Vỹ từ lưng Giang Triệt, nhưng Giang Triệt nghiêng tránh . Ánh mắt lạnh lùng Hứa Ngụy Châu, một sự chiếm hữu giấu giếm lộ rõ trong từng thớ cơ: "Không cần, đưa cô là . Cậu lo mà dọn dẹp đống củi ướt ."
Không khí giữa hai trai một nữa rơi trạng thái đóng băng. Các bạn học xung quanh, bao gồm cả Cố Diên Vỹ, đều hình hành động của Giang Triệt.
Tối hôm đó, tại trạm y tế tạm thời, Cố Diên Vỹ băng bó cẩn thận. Giang Triệt rời nửa bước, ở chiếc ghế gỗ bên cạnh, tay cầm túi đá chườm cho cô, miệng thì vẫn ngừng cằn nhằn về sự ngớ ngẩn của cô.
" là học nhiều quá nên não bão hòa . Lần lắp một cái GPS lên mới ."
Cố Diên Vỹ bạn nhà sát vách đang tỉ mỉ chườm đá cho , đôi mắt cô lấp lánh ý : "Giang Triệt, hôm nay tự dưng quan tâm quá mức đấy nhé."
Giang Triệt khựng , mặt chỗ khác, hừ lạnh một tiếng: "Quan tâm cái gì chứ? chỉ sợ què chân ai tranh hạng nhất với thôi. Thế thì thắng cuộc chẳng còn ý nghĩa gì cả."
Dưới ánh đèn dầu leo lét của trạm y tế, Cố Diên Vỹ thấy vành tai của Giang Triệt đang đỏ ửng lên một cách bất thường. Cô thầm nghĩ, hừ cái đồ thối tha nhà , quan tâm còn vẻ tự cao tự đại.
Còn Giang Triệt, chỉ cảm thấy trái tim vẫn hết đập nhanh từ khoảnh khắc tìm thấy cô gốc cây. Cậu nhận , dù bảng vàng ghi tên ở vị trí cao nhất, nhưng nếu cái tên Cố Diên Vỹ ngay bên cạnh, vị trí đó dường như chẳng còn chút ánh hào quang nào nữa.