HOÀNG HẬU NẰM NGỬA: NUÔI THÁI TỬ THÀNH ĐỆ TỬ TẤU HÀI - C20
Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:24:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 20: ĐẠI KẾT CỤC – KHI GIANG SƠN THU BÉ LẠI BẰNG MỘT CHUYẾN ĐI
Mười năm, một thời gian đủ dài để một đứa trẻ trở thành một vị vua, và cũng đủ dài để một "yêu hậu" lười biếng biến bộ kinh thành Đại Chu thành "thánh địa sữa".
Sáng sớm hôm nay, Khôn Ninh cung nhộn nhịp hơn cả ngày hội. Tiếng cung nữ chạy chạy , tiếng trang sức va thanh thúy, và cả tiếng quát tháo đầy uy lực của Tân đế Tiêu Dực.
"Mẫu hậu! Người thôi ngay cái việc nhét bánh quy túi bào nghi lễ của con ? Con sắp rước dâu, dã ngoại!" - Tiêu Dực giữa đại điện, hình cao lớn, bờ vai vững chãi khoác bộ long bào đỏ rực, gương mặt khôi ngô nhưng lúc đang méo xệch vì bất lực.
thong thả cài thêm một cái trâm vàng lên mũ phượng cho con trai, tay vẫn tranh thủ nhét thêm một túi hạt dẻ rang bơ ống tay áo rộng thênh thang của nhóc con: "Con thì cái gì! Rước dâu từ phủ Tướng quân về đến đây mất ít nhất hai canh giờ, lỡ con đói thì ? Mộc Dao mà thấy con mặt mày hốc hác vì hạ đường huyết, cô tưởng hành hạ con, vác đao sang đây hỏi tội thì khổ."
Tiêu Hoán bên cạnh, thắt đai lưng cho con trai, khẽ : "Nghe lời mẫu hậu con . Năm xưa rước nàng về, cũng giấu sẵn một củ khoai nướng trong đấy. Kinh nghiệm xương m.á.u của tiền nhân, sai ."
Đoàn rước dâu của Đại Chu thực sự là một huyền thoại. Thay vì những tiếng nhạc cung đình trang nghiêm, Tiêu Dực cho phép đội nhạc công chơi những bản nhạc nhịp điệu nhanh, vui tươi mà dạy. Dân chúng hai bên đường đông nghịt, ai nấy đều hò reo, chỉ vì chúc mừng Tân đế, mà còn vì hôm nay... bộ các tiệm sữa mang thương hiệu "Vịt Vàng" đều phát đồ uống miễn phí.
Tại phủ Trấn Quốc Đại Tướng Quân, Mộc Dao gương, trong bộ phượng bào đỏ rực lộng lẫy. Cô nhóc hung dữ ngày nào giờ là một vị mỹ nhân sắc sảo, nhưng cái tính cách thì vẫn chẳng đổi.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Tướng quân... , Hoàng hậu nương nương, Điện hạ đến cổng phủ ạ!" - Xuân Đào (giờ là quản sự cấp cao) hớt hải chạy .
Mộc Dao khẽ nhếch môi, đôi mắt long lanh đầy vẻ tinh quái. Cô bé thò tay gối, rút một thanh đoản đao nhỏ xíu cán chạm khắc hình... con vịt vàng, thản nhiên giấu trong ống tay áo.
"Được , để xem hôm nay 'đại ca nướng khoai' đủ bản lĩnh để bước qua cửa phủ của ."
Cảnh tượng rước dâu trở nên "hỗn loạn" khi Tiêu Dực vượt qua mười tám cửa ải "thách đố" của đám quân lính nhà họ Mộc. Từ việc thi b.ắ.n cung bằng mắt trái, đến việc ăn hết một bát mì cay xè mà bí mật pha chế. Tiêu Dực ăn ròng, miệng lẩm bẩm: "Mẫu hậu ơi là mẫu hậu, đúng là chồng quốc dân mà!"
Cuối cùng, khi Tân đế và Tân hậu dắt tay bước cung điện trong tiếng tung hô vang dội của hàng vạn , và Tiêu Hoán lầu cao, khẽ mỉm .
"Nhiệm vụ thành đúng ?" - thầm thì.
Tiêu Hoán nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Ừ, giang sơn gánh, con cái quản. Giờ là lúc chúng ... đòi tuổi xuân ."
Đêm hôm đó, khi tiệc cưới đang ở lúc linh đình nhất, giữa lúc đám đại thần đang thi chuốc rượu Tân đế, hai bóng đen đang lén lút lẻn cửa của hoàng thành.
"Này, ngài mang theo cái mâm đồng ?" - thì thầm hỏi, vai đeo một cái túi to sụ.
"Mang ! Cả bộ dụng cụ nướng khoai và năm cân hảo hạng nữa. Nàng mang theo ngân phiếu ?" - Tiêu Hoán mặc bộ đồ vải thô màu xám, trông giống một lão gia giàu về vườn, mắt dáo dác quanh.
"Ngân phiếu cái gì, mang theo hẳn mấy thỏi vàng ròng cho chắc ăn!"
Hai vị "Thái thượng hoàng" và "Thái hậu" leo lên một chiếc xe ngựa cũ kỹ đợi sẵn. Tiêu Hoán cầm roi ngựa, bên cạnh, còn mũ phượng rườm rà, còn lễ nghi gò bó.
Xe ngựa thong thả lăn bánh khỏi kinh thành, bỏ lưng ánh đèn hoa lệ và những âm mưu quyền lực. Chúng về phía Nam, nơi biển cả mênh m.ô.n.g, thảo nguyên rộng lớn, và những món ngon mà mới chỉ kể trong sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoang-hau-nam-ngua-nuoi-thai-tu-thanh-de-tu-tau-hai/c20.html.]
Sáng hôm , Tiêu Dực tỉnh dậy một đêm tân hôn đầy "kịch tính" ( Mộc Dao bắt quỳ vỏ sầu riêng vì tội dám lén lút giấu quỹ đen gầm giường). Bước đại điện để chuẩn buổi thiết triều đầu tiên, thấy ngai vàng , mà chỉ một bức thư kẹp một củ khoai nướng nguội.
Tiêu Dực mở thư , nét chữ lầy lội quen thuộc của mẫu hậu đập mắt:
"Dực nhi mến của ,
Khi con thư , và phụ hoàng con chắc ba mươi dặm đường . Đừng phái tìm, vì mua chuộc hết đám cấm vệ quân bằng phiếu giảm giá sữa trọn đời , đứa nào thèm đuổi theo bọn .
Giang sơn giờ thuộc về con và Mộc Dao. Hãy một vị vua , nhưng đừng quên thỉnh thoảng nướng khoai cho vợ con ăn. Nếu Mộc Dao bắt con quỳ vỏ sầu riêng thì cứ chịu khó , đó là bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình mà dạy cô đấy.
Ta ngao du đây. Tiền trong kho lấy một ít (thực là một nửa), coi như là tiền công nuôi con khôn lớn. Khi nào tiêu hết tiền, hoặc khi nào thèm sữa Khôn Ninh quá, sẽ ghé về thăm.
Tạm biệt con trai, chúc con sớm 'vịt con' để nuôi nhé!
Tái b.út: Phụ hoàng con bảo con nên sửa cái lỗ hổng ở tường thành phía Tây, chui qua đó đau m.ô.n.g đấy!"
Tiêu Dực vò nát bức thư, mặt đỏ gay vì tức, hét lên một tiếng vang động cả hoàng thành: "MẪU HẬU! PHỤ HOÀNG! HAI NGƯỜI ĐÚNG LÀ CẶP BÀI TRÙNG VÔ TRI NHẤT THẾ GIAN!!!"
Mộc Dao từ phía bước tới, khoác tay lên vai chồng, thong thả c.ắ.n một miếng bánh quy: "Thôi ơi. Người bảo 'giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời'. Mẫu hậu ngửa ngao du, thì dù là Hoàng đế cũng chẳng quản nổi . Chi bằng chúng mau ch.óng sinh một đứa 'vịt con' tống cho họ nuôi, lúc đó họ tự khắc sẽ về thôi."
Tiêu Dực sững , mắt sáng rực lên: "Hoàng hậu chí ! Chúng mau 'chuẩn ' vịt con thôi!"
Lúc , một bến đò nhỏ vùng sông nước Giang Nam.
Một đàn ông cao lớn đang lóng ngóng nhóm lửa bên bờ sông, còn phụ nữ thì ngửa một chiếc võng mắc giữa hai cây dừa, miệng nhâm nhi ly nhài pha.
"Tiêu Hoán, ngài nhóm lửa chậm quá! Khoai của sắp héo hết đây !" - lớn tiếng càu nhàu.
Tiêu Hoán quẹt mồ hôi trán, khổ: "Nương nương bớt lời giùm trẫm. Trẫm đang cố gắng đây. Nàng xem, cuộc sống chẳng là ' ngửa' đến mức cực hạn ?"
bầu trời xanh ngắt, dòng sông lấp lánh và đàn ông từ bỏ cả ngai vàng để nhóm lửa nướng khoai cho , lòng dâng lên một nỗi xúc động nhẹ nhàng.
Xuyên kế, đấu xanh, dẹp phản loạn... tất cả cuối cùng cũng chỉ để đổi lấy một khoảnh khắc bình yên như thế . Đời , đôi khi cần đỉnh cao vinh quang, mà chỉ cần tìm một sẵn sàng cùng "vô tri" đến già.
"Tiêu Hoán, khoai chín thì nhớ bóc vỏ cho nhé!"
"Rõ, thưa bà chủ của trẫm!"
Tiếng vang vọng cả một vùng sông nước. Hậu cung Đại Chu thể thiếu một vị Hoàng hậu, nhưng thế gian thêm một đôi tình nhân hạnh phúc nhất dặm trường.
--- HOÀN ---