Hóa Ác Quỷ Trừ Hủ Tục - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:15:12
Lượt xem: 126

Làng một hủ tục.

 

Con gái khi lấy chồng đều kiểm tra trinh tiết.

 

Nếu phát hiện còn trong trắng sẽ nhà chồng ruồng bỏ.

 

Những phụ nữ ruồng bỏ sẽ trở thành đồ chơi cho đàn ông cả làng.

 

Chị vốn luôn giữ trong sạch, nhưng phát hiện mất trinh ngày cưới.

 

Đêm đó, cửa nhà đàn ông trong làng đập rầm rầm.

 

1

 

Chị rể vốn là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng từ nhỏ.

 

Chị yêu rể, ngày đêm mong ngóng đến ngày vợ .

 

Theo tục lệ làng, ngày cưới, chị bà Trần trong làng kiểm tra trinh tiết.

 

Chỉ khi chứng minh còn trinh trắng mới về nhà chồng.

 

Có thể thấy chị nóng lòng lấy rể.

 

Những cô gái khác khi kiểm tra đều lo lắng, ngại ngùng, riêng chị thì mặt mày sốt sắng.

 

"Bà ơi, bà nhanh giúp cháu, sợ lỡ giờ lành mất."

 

Trước lời thúc giục của chị, bà Trần khẩy, giọng đầy khinh thường:

 

"Bà cháu sốt ruột, nhưng việc đúng quy trình. Cháu cứ giục bà xuống ."

 

Chị mới chợt hiểu, vội lên giường.

 

Khi kiểm tra, trong phòng nhiều phụ nữ lập gia đình đến xem.

 

Họ bảo là để học hỏi kinh nghiệm, khi đến lượt mới cách .

 

Mẹ cũng đẩy phòng.

 

Bà bảo sắp đến tuổi lấy chồng. Nên học hỏi chị gái, kẻo đến lượt lóng ngóng, chê.

 

Cả phòng phụ nữ vây quanh giường, mắt chăm chú bà Trần kiểm tra cho chị.

 

Chị giường, hai chân dang rộng.

 

Bà Trần cầm một vật giống cái que, đưa phần của chị.

 

Chị nhíu mày, tay vô thức nắm c.h.ặ.t góc chăn.

 

"Bà ơi, xong ạ?" - Giọng chị run rẩy.

 

Nhìn biểu cảm của chị, thể thấy quá trình khó chịu.

 

Bà Trần rút cái que khỏi chị. Bà nhíu mày, im lặng que thử.

 

Chị thấy bà gì, hỏi: "Sao thế bà? Sao bà ?"

 

Bà Trần lắc đầu đầy tiếc nuối: "Chắc cháu lấy chồng ."

 

Nghe , chị liền phản ứng dữ dội: "Bà gì thế? Tại lấy ? Hôm nay là ngày vui của cháu, bà đừng những lời xui xẻo!"

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Bà Trần liếc chị đầy khinh bỉ: "Cháu đừng giả vờ ngây thơ! Quy định của làng cháu quên ? Thân còn sạch sẽ, còn mong lấy chồng ?"

 

Chị sững câu trả lời của bà .

 

Chưa kịp phản bác, bà Trần bỏ trong tức giận.

 

Một lúc , tiếng bà vang ngoài sân: "Quy định làng nghiêm thế, vẫn kẻ tự trọng! Hôm nay bà lão uống rượu mừng nữa, xui xẻo quá!"

 

Theo tục lệ, khi kiểm tra, bà Trần báo ngay cho nhà trai dù kết quả thế nào.

 

Chị vội kéo quần lên, chạy theo bà Trần: "Mọi đừng , bà bậy. Em trong sạch mà! A Kiện, tin em chứ?"

 

Chị nắm tay áo rể, ánh mắt đầy lo lắng và van xin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoa-ac-quy-tru-hu-tuc/chuong-1.html.]

 

2

 

Anh rể xong, mặt tối sầm, thèm chị , thậm chí còn hất tay chị .

 

"Không ngờ em là loại như thế! Còn mặt mũi nào bảo tin? Cả làng ai chẳng bà Trần bao giờ kiểm tra sai!"

 

Ý rể rõ ràng nhưng chị vẫn buông tha.

 

Chị nắm tay : "A Kiện, chúng lớn lên cùng , hiểu em là thế nào ? Em thật sự trong sạch mà!"

 

"Cút ! Đồ dơ bẩn! Nhìn thấy cô thấy xui xẻo..."

 

Anh rể đá chị ngã xuống đất. Chị bệt, vẫn cố bò đến ôm chân nhưng bỏ , cho chị cơ hội.

 

Còn : "Cứ theo quy định trong làng. Đã giữ thì để các em trong làng 'chơi' cho!"

 

Anh rể , chị vẫn theo. Ánh mắt trống rỗng, nước mắt chảy dài.

 

Nhìn chị như , lòng quặn đau.

 

Mọi xung quanh chỉ trỏ.

 

Bố hổ, trốn trong nhà dám .

 

đỡ chị dậy, nhưng chị như tượng đá. Dù cố gắng thế nào, chị vẫn bất động.

 

"Chị ơi, em tin chị. Nếu tin chị, chứng tỏ đáng để lấy. Mình về nhà , nếu cần em sẽ đưa chị , hai chị em bao giờ nữa!"

 

Nghe , chị dần bình tĩnh . Chị gì, chỉ lau nước mắt theo về phòng.

 

Theo tục lệ trong làng, tối nay đàn ông sẽ lượt đến nhà. Bố chắc chắn sẽ giao chị nên đưa chị trốn khi trời tối.

 

Làng vốn bốn bề núi non, chỉ một lối . Muốn trốn thoát, chỉ thể đường rừng.

 

kể kế hoạch với chị nhưng chị bảo chạy trốn.

 

"Không thoát . Những ngọn núi quanh đây, chị khám phá hết , vách đá cheo leo, thể ..."

 

Chị cửa sổ, ánh mắt phức tạp: "Thay vì chạy trốn, chị nghĩ nên xóa bỏ cái hủ tục tồi tệ . Tại phụ nữ chúng chịu đựng những điều !"

 

Chị , ánh mắt kiên định.

 

hiểu ý chị. Xóa bỏ hủ tục tồn tại hàng trăm năm ? thấy khó hơn lên trời nữa.

 

"Chị ơi, cứ trốn . Cả làng đông thế, chị bỏ tục lệ, ai đồng ý chứ?"

 

Chị thở dài: "Thôi, em lo cho bản , việc của chị cần em lo."

 

Nói xong, chị đẩy khỏi phòng.

 

gõ cửa thế nào, chị cũng mở.

 

Trời sắp tối , chị thật sự bỏ cuộc ?

 

3

 

Theo tục lệ trong làng, phụ nữ mất trinh hôn nhân quyền kháng cự, chỉ thể ở nhà chờ đàn ông đến "xử lý".

 

chị chịu đựng những điều đó nên lén khóa cửa chính, cố gắng kéo dài thêm chút thời gian.

 

trời tối hẳn, cửa nhà đập.

 

qua khe cửa, một đàn ông đang bên ngoài.

 

Điều trái với quy định, trời tối hẳn, họ phép đến sớm.

 

"Trời tối, đến sớm thế gì? Cút !"

 

Bình thường dám ăn như thế nhưng giờ họ, chỉ thấy ghê tởm, đá c.h.ế.t họ cho .

 

Người đàn ông mắng nhưng tức giận, ngược tỏ vẻ nịnh nọt.

 

"Em gái đừng giận, đến để cứu chị em. Mở cửa , chúng chuyện rõ hơn."

 

Loading...