“Tam Nha, đây ăn con.” Hiếm khi thấy bố hiền từ như nhưng càng run rẩy dữ dội hơn.
“Bố ơi, con còn nhỏ, con gả .” lóc t.h.ả.m thiết, van xin bố tha cho .
Nếu nhớ nhầm thì năm ngoái chị cả cũng ăn thịt bố mang về từ Tết Đỉa, da dẻ dần trở nên thô ráp, cái miệng dài , trong họng lúc nào cũng phát tiếng hự hự, mọc đầy lông đen.
Mấy ngày Tết Đỉa năm nay, chị bố dắt là gả chồng. Đến khi bố , nhà bỗng thêm một con lợn nái đen to béo.
Nó bố đuổi xuống ruộng đỉa một ngày một đêm cho đỉa chui đầy và nội tạng, trở thành vật tế của Tết Đỉa.
“Mày học theo chị hai mày ?” Bố nghiến răng, một cách âm hiểm.
Câu đó khiến chấn động, nước mắt lã chã rơi xuống. bưng đĩa thịt lên, tống từng miếng lớn miệng, chẳng kịp nhai nát vội vã nuốt chửng.
Bố cái đĩa trống trơn, hài lòng nở nụ .
Ba chị em , chị hai là cứng đầu nhất. Từ nhỏ dù bố đ.á.n.h gần c.h.ế.t chị cũng nhất quyết cúi đầu.
Vì , chị là đầu tiên bố bắt ăn thịt Tết Đỉa. Chị sống c.h.ế.t ăn, bố đè chị đổ miệng, chị nôn sạch.
Cuối cùng, lão Thôn trưởng nổi giận: “Đứa nào thì quăng xuống ruộng đỉa.”
Sau một ngày một đêm, chị hai bước khỏi ruộng đỉa với ánh mắt đờ đẫn. Mẹ nấc lên, phủi sạch đám đỉa bám đầy chị.
Chị lắc đầu bảo: “Vô ích thôi ơi, chúng chui hết bên trong .”
Kể từ ngày đó, bụng chị hai to lên từng ngày.
Ngày nào chị cũng đòi ăn thật nhiều gan lợn sống, nếu sẽ đau bụng đến mức lăn lộn đất.
Một tháng , chị bắt đầu ho, mỗi tiếng ho văng hai ba con đ*a.
Cho đến một ngày chị thể cử động nữa, bẹp giường mà vẫn thào thào bảo đút gan lợn cho ăn.
“Tam Nha, Tam Nha, cho chị ăn miếng gan lợn .” Đôi mắt trũng sâu của chị thấy gan lợn là sáng rực lên một cách dị thường, miệng há hốc .
gắp hai miếng đút , chị nhai ngấu nghiến, nước thịt chảy tràn khỏi khóe miệng.
Vừa ăn thì từ mắt, mũi, tai và miệng chị bắt đầu chui những con đ*a màu đen đỏ.
Mẹ hét lên kinh hãi, đập c.h.ế.t đám đỉa đó xé áo chị , chỉ thấy lớp da thịt chỗ nào cũng những thứ xanh đen đang chuyển động, từng đốm đen nhỏ từ từ chui , bao phủ kín cả chị.
Đôi mắt to tròn của chị hai hằn lên những tia m.á.u, trợn trừng lên xà nhà tắt thở.
10
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/heo-dia/chuong-4.html.]
“Bây giờ, chúng bắt đầu đấu giá Heo Đỉa trong truyền thuyết! Giá khởi điểm là một trăm nghìn tệ t con!”
Sau khi bán xong vật tế, lão Thôn trưởng cầm loa, hãnh diện tuyên bố với .
Sáu khối thịt đen mà sinh đều đầu bếp Lưu rửa sạch, quét dầu và gia vị, đặt lên lò than để nướng.
Mấy khối thịt lửa than hun nóng phát tiếng kêu “chít chít” t.h.ả.m thiết, tứ chi và miệng dần dần dài , cả cơ thể giãn gấp đôi, cố sức vùng vẫy để chạy trốn khỏi vỉ nướng khổng lồ.
Mắt bố đảo liên hồi, ông bước tới ôm một con xuống: “Tam Nha nhà ăn vật tế . Thôn trưởng, giữ một con để nuôi thành đứa thứ tư.”
Lão Thôn trưởng nhíu mày suy nghĩ một lát, phẩy tay đồng ý với yêu cầu của bố .
Bố hớn hở dùng nước lã rửa sạch dầu và gia vị “đứa thứ tư” bế về nhà, quẳng cho .
thừa dịp chạy đến một góc khuất , điên cuồng móc họng để nôn bằng hết chỗ thịt nuốt ngoài.
Đống thịt vụn nát lẫn với dịch vị dày của nôn đầy đất.
Trong đám thịt vụn đó xuất hiện vài đốm đen đang chậm rãi ngọ nguậy, cơ thể chúng liên tục kéo dài thành những sợi mảnh, hóa là những con đ*a con nhỏ xíu.
Không ngờ chúng nở nhanh đến thế.
Thảo nào, hễ là nội tạng đem đấu giá, lão đầu bếp Lưu đều xiên đặt lên than hồng nướng một lượt nữa.
Còn đám nội tạng mà và lũ con gái trong làng ăn thì xiên băm nhỏ trực tiếp.
Nghĩ đến đó nôn thốc nôn tháo thêm một trận, cho đến khi chỉ còn nước vàng.
do tâm lý , luôn cảm thấy trong bụng thứ gì đó đang bò trườn.
11
định về hỏi xem cách nào , đầu thấy bố mặt mày xanh mét đang chằm chằm đống thịt nôn .
Chưa kịp phản ứng, bàn tay to thô ráp của ông túm lấy tóc , tát liên tiếp đầu và mặt: “Con ranh ! Đồ thế mà mày dám nôn ! Cái loại ch.ó má điều, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
đ.á.n.h đến hoa mắt ch.óng mặt, ngay cả cũng nổi. Bụng bắt đầu đau quặn lên từng cơn, mồ hôi lạnh vã từng lớp.
Khi thấy im bặt, còn ôm bụng, bố bỗng : “Xong ! Con ranh, thấy ? Mày nôn cũng vô ích thôi.”
Ông đắc ý, một tay xỉa răng, tay xách ngược dậy, lôi thẳng về nhà quăng xuống đất.
Ông lấy một bộ gan lợn từ trong tủ lạnh , ném cho : “Từ giờ mỗi ngày con ranh ăn gan lợn một . Lúc bà ăn thì đừng quên chia cho nó một bát.”