HỆ LIỆT NGƯỜI KHIÊNG ĐÈN CỬU THIÊN 3: LÀM QUỶ SAI Ở DƯƠNG GIAN - Chương 9
Cập nhật lúc: 2025-08-29 14:07:54
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40SymCNlPk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
muộn màng nhận mắc một cơ bản, đó là xác định xem Đinh Mộc thực sự tắt thở .
Khi thấy xác chết, não trực tiếp đơ luôn. Sau đó thì cứ Đinh Mộc lôi , một loạt phản ứng dây chuyền khiến trở tay kịp, trong tiềm thức cho rằng Đinh Mộc c.h.ế.t .
Không ngờ cô chỉ là xuất hồn trong trạng thái hấp hối. Như giải thích vì Bút Tiên : “Nếu Đinh Mộc c.h.ế.t là do , vì thấy c.h.ế.t mà cứu!”
Trời ạ, cô gi3t cũng ngờ tới nước !
nếu Đinh Mộc còn sống, chỉ cần đưa hồn phách đến bệnh viện, sẽ cách cứu sống cô .
Tốt lắm, cuộc đời bừng lên hy vọng mới, bắt đầu chút vui vẻ. Giây tiếp theo, sổ sinh tử phân bộ của cũng cập nhật.
Mùng 3 Tết, bệnh viện, thông tin câu hồn của Đinh Mộc, ngoại trừ giới tính thì tất cả đều là ẩn , vẫn còn đó, nên đây là .
còn ba ngày để đưa hồn phách của Đinh Mộc về cơ thể, Đinh Mộc thể sống ! hận thể bò đất mà hôn lấy hôn để. Ông Địa ơi, ông với con quá, con sẽ bắt bố con trâu ngựa cho ông suốt đời!
Lại một ý nghĩ nữa hiện lên trong đầu .
Liệu thông tin câu hồn ẩn ngay từ đầu về Đinh Mộc? Chỉ là khi đến nơi thì Đinh Mộc cũng ở đó.
Cô bé vốn ở cùng ông bà loại trừ, cô bé đó tên, và cũng lên sổ sinh tử từ lâu, lĩnh quỷ tâm, là một con quỷ hoang thật sự đang lang thang ở nhân gian.
Chuyện đến nước , manh mối mà Kính Càn Khôn cho coi như kết thúc. quả thực sự thật mà ở đây, tuy phiến diện.
đang lén lút vui vẻ thì thấy giọng của đàn ông :
" đợi nữa, nãy bạn ở sở cảnh sát gọi điện thoại, chỗ an nữa. Trong ngày hôm nay đào hết những thứ và cả chất dinh dưỡng đất lên, sẽ mời thầy phong thủy tìm một chỗ hơn."
"Được thôi, nhưng việc thêm tiền đấy."
Vẫn là giọng lười biếng của gã thanh niên.
Trên đầu truyền đến tiếng động cơ xe khởi động, bọn đó hùng hổ kéo đến hùng hổ rời . định thở phào một thì chỉ thấy đầu truyền đến tiếng xẻng đào đất, giây tiếp theo, một cái cuốc xuất hiện ngay đầu , chỉ thiếu chút nữa là bổ trúng đỉnh đầu của .
Nếu ngoài, chắc chắn sẽ rút dây động rừng, cuống cuồng như kiến bò chảo nóng. Đi thì chắc chắn phát hiện, thì c.h.ế.t ở đây.
Đối với đối phương mà thì thật đúng là "Đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, ngờ đến chẳng tốn công".
cứ thế xuống đó bầu bạn với ăn Tết. Năm nay đồ cúng giao thừa cũng cần đốt, xách theo là thôi.
thầm gọi bố trong lòng: "Bố ơi! Cứu con!"
Ba mươi giây trôi qua, bố cũng trả lời, thôi bỏ , dù bố cũng đáng tin. màng đến sống chết, chuẩn chui từ cái lỗ cũ , thà rút dây động rừng còn hơn là c.h.ế.t tại chỗ.
Kết quả là khi tốn bao công sức chui thì phát hiện những đang đào hố ngã xuống đất.
Có một phụ nữ mặc phong phanh trong gió lạnh, tay cầm một viên gạch xanh dày cộp, mặt đất còn hai , gáy đang ứa máu.
Thủ pháp quen quen, là nãy thừa dịp hỗn loạn thả . Trên đến giờ vẫn còn khoác áo phao của cô , nghĩ đến đây mới chợt thấy tay chân lạnh cóng đến lợi hại, mơ hồ tê dại .
định bước về phía cô thì chân bỗng nhũn , ngã xuống đất. Cô cầm gạch xông về phía , ánh mắt bắt đầu trở nên xa lạ, hình như là ai nữa , coi và hai đào hố là đồng bọn.
"Đều chết, tất cả đều chết!"
Cô bước lảo đảo loạng choạng về phía , dường như chỉ còn chút tàn để chống đỡ cô , mà cô chỉ còn một chiếc áo sơ mi rách lỗ chỗ, quần lót d.a.o sắc cứa rách, trống trải trong gió lạnh, đến cả gió lạnh cũng tránh cô .
Cô đến gần cảm thấy một trận lạnh lẽo. Chuyện gì thế ? Cô giơ viên gạch lên , ngừng thở dốc:
"Đều c.h.ế.t hết!"
Chưa kịp để giải thích, cô ngất xỉu xuống đất. chạy lên sờ tay và mũi cô , thực thở cô phả đều lạnh buốt, khi còn tỉnh táo cho chiếc áo ấm duy nhất.
đầu xung quanh một bóng , hai cái xác đất tính.
trả chiếc áo phao cho cô , chiếc áo phao mang theo ấm cơ thể bao bọc lấy cô , nhưng vẫn còn phong phanh.
ba chân bốn cẳng, mặc quần lót áo lót chạy đến bên cạnh hai cô đập ngã , tay chân cùng lúc cởi lấy áo phao siêu ấm họ, khoác lên thật kín, cho phụ nữ khoác thêm một chiếc nữa, đến lúc mới cảm thán sống .
Chắc là nhỉ? Nhất thời chắc c.h.ế.t cóng nhỉ? tự an ủi , chuyển ánh mắt về phía cứu còn cho quần áo.
Cô dù hôn mê, vẫn nhíu chặt mày, dường như nỗi niềm vô tận khó , thử dùng tay vuốt phẳng chân mày cho cô an thần, nhưng vô ích. Rốt cuộc cô là ai?
Ý là, bỏ qua phận là vợ của Lý Hùng và là của hai đứa trẻ .
Cô là ai?
triệu hồi sổ sinh tử, thầm nghĩ đến dung mạo của cô : "Ẩn ".
Mối nghi cũ giải đáp, mà mối nghi mới ập đến. Cô chính là ẩn , một sống sờ sờ thể là ẩn ? Trừ khi cô tên, tất cả lãng quên. Vậy thì cô đến âm tào địa phủ cũng là vô danh tiểu , thể lên sổ sinh tử của ?
chợt lóe lên một tia sáng, đang lo lý do để đến bệnh viện , rón rén chạy về bên cạnh hai , lấy điện thoại của họ , chọn mở khóa bằng vân tay. gọi cấp cứu của bệnh viện ở xa, rõ địa điểm , xin họ đến nhanh.
Vùng núi quả thực hẻo lánh. Đến khi họ đến thì qua một tiếng . Lúc là hai giờ sáng, trơ mắt lông mày của hai đất đều đóng băng trắng xóa .
canh giờ, đến lúc xe cứu thương sắp đến thì giả vờ ngất . sợ chỉ tỉnh táo thì bệnh viện sẽ bắt trả tiền viện phí cho ba .
buồn ngủ quá, vốn định giả vờ ngất thôi, ai ngờ chạm đất ngủ ngáy khò khò . Đây là do chị y tá thuốc cho kể .
"Khi chúng đến đó cấp cứu thì thấy bốn đất đều sợ c.h.ế.t khiếp. Kết quả là trưởng khoa bảo chúng đừng hoảng, ông hỏi chúng thấy tiếng gì , phát hiện là cô đang ngáy."
“Chúng hai xe, mấy cô y tá gọi mãi cũng đánh thức bạn cô. Y tá trưởng bắt mạch cho cô, cô vì quá bi thương quá vui mừng nên hao tổn tinh thần quá nhiều. Vậy nên họ đưa cả cô viện, bổ sung chút dịch năng lượng cho cô.”
ngượng ngùng, thật mất mặt quá .
“À , ba cùng thế nào ?”
Cô y tá với vẻ nghi ngờ:
“Hai đàn ông là thương do ngoại lực tác động. Bệnh viện báo cảnh sát, thì nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là chắc cần cô đến bản tường trình.”
xuống giường, yếu quá , đợi cô y tá xong bình truyền nước cho , mới gọi bố.
Không ngờ bố đến, gọi ông chủ của đến - Bạch Vô Thường.
Nụ cứng đờ khóe môi. Còn gì áp lực hơn việc công việc xong mà sếp trực tiếp đích xuống tận cơ sở nữa chứ?
“Thất Gia, ngọn gió nào đưa ngài đến đây ?”
Thất gia hiền lành: "Tiểu Lê , hôm qua tìm , mới sổ sinh tử của cô sai . Vốn dĩ cái tên vô danh tay cô là do đích dẫn hồn, giao xuống cho cô.”
“Ai thể khiến đại ca của đích dẫn hồn chứ?”
“ mà nhiệm vụ đến tay cô , thấy hết thảy đều là ý trời, cô cứ chịu trách nhiệm dẫn độ cô ."
nhỏ giọng thăm dò: "Lãnh đạo, nếu cô c.h.ế.t thì ạ?"
Nụ môi Thất gia cũng tắt ngấm: "Chưa chết? Thôi xong, hết tiền thưởng Tết . Quỷ mà cũng gây chuyện lớn như ! Đã lên sổ sinh tử thì c.h.ế.t cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi. Dù thì cũng chỉ vài ngày nữa, cô cứ ở bên cạnh cô , nhớ kỹ, đừng để cô tiếc nuối gì. Đây là nhân vật đặc biệt do các đại lão dặn dò, lo lót quan hệ cho cô . Một phụ nữ sống ở thế giới thực chèn ép khắp nơi, thể khiến đám đại gia nhớ đến chứ?"
Sau khi Thất gia dặn dò xong thì về.
giật phăng kim tiêm tay xuống, động tác quá mạnh, m.á.u b.ắ.n tung tóe.
"Đinh Mộc! A a a! Bạn của còn sống mà!"
chân trần chạy đến phòng y tá: "Y tá ơi, bạn của hình như cũng đang cấp cứu ở bệnh viện của các cô, tên là Đinh Mộc, cô ở phòng bệnh nào ?"
Y tá lật lật sổ tay, cảnh giác : "Cô là gì của Đinh Mộc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/he-liet-nguoi-khieng-den-cuu-thien-3-lam-quy-sai-o-duong-gian/chuong-9.html.]
sợ cô tin, vội vàng móc điện thoại tìm những tấm ảnh mật của và Đinh Mộc, chứng minh với họ: " là bạn nương tựa lẫn của Đinh Mộc.”
“Thật ạ?"
"Thật! chỉ thiếu điều thề thôi."
Y tá trưởng thở phào một , vẻ mặt thả lỏng thấy rõ: "Vậy thì , cô đóng tiền viện phí , năm vạn tám tệ. Nếu bảo hiểm y tế thì cô giữ kỹ hóa đơn, cuối cùng sẽ trả."
: "…… bây giờ còn kịp ?"
Sau khi nộp tiền xong, cẩn thận cất phiếu. Huhuhu, đây là một tháng lương của , về nỗi đau lòng vì tiền, khoảnh khắc thấy Đinh Mộc, tất cả đều tan thành mây khói.
Nhịp tim của cô đập hảo, bác sĩ cô hạ độc, loại độc hiếm thấy ở Trung Quốc, thường là một loại thuốc mê ở khu vực Đông Nam Á. Cũng may gọi điện đưa cô đến bệnh viện, bệnh viện ở phương xa kinh nghiệm điều trị tương tự, Đinh Mộc mới nhặt một mạng.
điều khiến chúng khó hiểu là rõ ràng cô thoát khỏi nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mãi vẫn tỉnh .
Cái , vì hồn phách của Đinh Mộc còn đang ở cùng ông bố chẳng gì của , đợi hồn phách nhập cơ thể thì sẽ trở nên giống bình thường thôi.
nhắn tin cho bố , ông trong vòng một ngày sẽ đưa về.
yên tâm trở về phòng bệnh của .
Ba ban đầu đưa đến cùng với , chỉ còn phụ nữ gầy trơ xương vẫn giường bệnh bên cạnh . Hai đàn ông thấy , y tá đến đón , cụ thể thì cô cũng .
"Đừng, xin các …"
Một loạt tiếng rên rỉ đau khổ vỡ vụn tràn từ miệng phụ nữ .
tiến lên nắm lấy tay cô : "Tỉnh ."
Giây tiếp theo, cô mở mắt , một cái tát giáng xuống mặt : "Cút ! Tránh xa !!!"
Cô hồi thần từ cơn ác mộng, ngơ ngác : "Hóa là cô, xin … …"
xoa xoa mặt, thôi kệ, cái chắc là tính công thương. "Không , cô đỡ hơn ? Chúng bây giờ đang ở trong bệnh viện. , về cái thôn của các cô, cô thể cho rốt cuộc xảy chuyện gì ?"
Cô ôm mặt, hai hàng nước mắt chảy xuống theo kẽ ngón tay: "Bọn họ , bọn họ đều là súc sinh!"
"A a a a!" Cô bắt đầu một nữa hét lên.
Có y tá gõ cửa nhắc nhở: "Yên tĩnh một chút, đây là bệnh viện, các cô nghỉ ngơi, những bệnh nhân khác còn nghỉ ngơi nữa."
Tiện tay đóng cửa phòng bệnh cho chúng . dậy rót cho cô một cốc nước ấm: "Cô cứ từ từ ."
Người phụ nữ ngước đôi mắt đẫm lệ : "Khi trí nhớ thì đang sinh con. Từ đó về luôn sống ở trong thôn. Tất cả ký ức của đều là khi sinh con. Bọn họ giống như xích một con ch.ó , chỉ khi cho con b.ú mới để khỏi chuồng lợn. Bình thường ai mà nhét cho mấy chục tệ thì buổi tối thể đến tìm ."
Trên mặt cô thoáng hiện một tia bi thương. " chết, nhưng c.h.ế.t . Mỗi tự sát xong thì ngày hôm vết thương luôn thể giải thích mà khỏi hẳn, giống như đang giam cầm , để vĩnh viễn chịu khổ nạn mảnh đất .”
Trăm quan sinh cọc, hóa trấn áp mệnh vô danh.
Cô là vì mất trí nhớ, cho nên tên ? Con gái của cô , nghĩ đến cô bé ô, giống Lý Hùng chút nào.
chen , im lặng lắng cô tiếp tục .
“Cả thôn đều sống nhờ tiền cứu tế. Đàn ông trong thôn đều , phụ nữ thì lo trồng trọt, chăm sóc con cái, nấu cơm giặt giũ. Cuộc sống tuy khổ nhưng cũng tạm .
“Trước đây bọn họ gi3t c.h.ế.t quá nhiều bé gái nên con trai trong thôn lớn lên lấy vợ, trong thôn bắt đầu ngoài bắt cóc con gái về. Kinh động đến cảnh sát, nhiều bắt kết án, trong thôn cũng thành thật hơn.
“ lâu đây, trong thôn đến một đám khách mời mà đến. Xe bọn họ lái là nhãn hiệu gì, nhưng Lý Hùng xe nào bốn vòng đều đắt.
Trong lòng đột nhiên căng thẳng, nếu giữa chuyện liên quan, c.h.ế.t cũng tin. Huống chi thấy vô quan tài nhỏ lòng đất .
lặng lẽ phụ nữ , dùng ngôn ngữ gì để an ủi một phụ nữ trải nghiệm như .
Cô đột nhiên dùng đôi tay gầy guộc nắm lấy : “Dưới cái đống mả , thứ thể cho thấy! Bạn của cô cũng vì nó mà gặp nạn đấy.”
Lúc y tá , cô bình truyền nước đầu phụ nữ, đổi một bình nước bảo ngoài.
theo y tá ngoài, cô thần thần bí bí với :
“Cô đừng phụ nữ bậy bạ. Cô đến bệnh viện chúng chỉ một . Chồng cô đối xử với cô và con gái .”
hỏi: “Cô gặp cô ?”
Cô y tá gật đầu: Trước đây khi ở khoa tâm thần gặp cô mấy , phụ nữ chứng cuồng tưởng, cả bệnh viện chúng đều . Chồng cô ngăn cô đánh con gái, cô tranh thủ lúc sơ hở là đánh c.h.ế.t bỏ. Một cái tát là thể đánh cho đứa bé chảy m.á.u mũi. Chúng báo cảnh sát mấy , tiếc là cuối cùng bà nội đứa bé đón nó về. Con của... chính là cô hại c.h.ế.t đấy. , những lời với cô đừng ngoài đấy nhé.”
“ chỉ lỡ miệng than thở vài câu thôi, để điều dưỡng trưởng thấy mắng c.h.ế.t mất.”
gật đầu như gà mổ thóc: “ sẽ thế .”
"Không thế nào?" Một giọng từ phía vang lên, là giọng của bố . Ông tổ tông cuối cùng cũng xuất hiện bao nhiêu mong đợi.
theo bóng dáng cô y tá rời , lặng lẽ lẻn theo cầu thang đến một nơi vắng , đầu , thấy bố và Đinh Mộc lưng.
túm lấy tay Đinh Mộc: “Mộc Mộc, mau về nhập thể , nếu sẽ c.h.ế.t thật đấy. Bố, bố đợi con ở đây một lát nhé, con sẽ ngay.
Đinh Mộc ngoan ngoãn, định theo thì bố chất vấn: “Con cứu Đinh Mộc , nhiệm vụ của con thì , nữa ?”
Đinh Mộc nghi hoặc: “Nhiệm vụ gì cơ?”
chen ngang, nửa vời chặn lời bố : “Không gì, đây là vấn đề lo. Mau về nhập thể , xứng đáng một tương lai .”
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Hồn phách cô rời khỏi cơ thể quá lâu , mệt mỏi ngáp một cái: “Được thôi.”
ngay khi linh hồn cô sắp nhập cơ thể, dị tượng đột ngột xảy . Một luồng sáng xám xịt nhanh chóng tiến cơ thể Đinh Mộc một bước, bật dậy giường.
Đinh Mộc vội vàng lo lắng : “Tớ cơ thể nữa , đây, Dĩ Đan?”
nổi giận, hét giường: “Từ cái hồn ma dã quỷ! Dám mặt âm sai mà nhập sống! Muốn hồn bay phách tán !”
Đinh Mộc dậy nắm lấy tay áo , nước mắt lưng tròng : “Chị ơi, em chỉ gặp em một thôi, xin chị đừng đánh em, ạ?”
sững , là cô bé lên xe cùng bà của cô đó, cũng chính cô bé lái xe đưa bố cô lên đường.
“Chị ơi, xin chị. Có hãm hại và chị gái của thể . Em chỉ với các chị vài câu thôi, xin các chị đấy.”
Một câu đúng quy tắc mắc nghẹn trong cổ họng .
“Thôi , chuyện rối tung cả lên , tranh thủ lúc còn nóng mà húp . Nói đấy nhé, xong trả cơ thể đấy.”
Cô bé đồng ý dậy, thừa lúc y tá để ý, từ từ lẻn phòng bệnh mà ở.
vốn tưởng rằng cô bé sẽ kích động, nhưng ngờ cô bé sợ sệt trốn lưng .
Người phụ nữ khó hiểu cô bé và . lặng lẽ dịch sang trái nửa bước, để cô bé lộ từ lưng .
Cô bé ngước mắt cẩn thận liếc phụ nữ, nghẹn nửa ngày cuối cùng cũng : “Mẹ ơi, con đây, con là Tiểu Thảo.”
Người phụ nữ dám tin, trừng mắt , dường như đang chờ giải thích.
dang hai tay: “Bạn con gái cô nhập , cũng vô tội, cô đừng .”
Người phụ nữ dậy giường, ngập ngừng xác nhận: “Con là Tiểu Thảo?”
Đinh Mộc hít mũi: “Mẹ ơi! Mẹ mau chạy , hại !”