cũng lờ mờ hiểu mục đích dậm chân tại chỗ của bà .
Bà đến cái thôn đó ngủ , tìm cơ hội bán đổi chút tiền. Vậy thì điều gì đang chờ đợi ai đoán .
giơ cổ tay lên đồng hồ, lúc còn ba tiếng rưỡi nữa mới đến mười hai giờ.
Kính Càn Khôn nóng lên, nó nữa nhắc nhở , trong cái thôn chân tướng vụ Đinh Mộc sát hại.
Nói cách khác, nếu đến cái thôn đó lẽ sẽ gặp nguy hiểm, nhưng càng thể tiếp cận chân tướng hơn.
Trong lòng lập tức quyết định, vì Đinh Mộc, nguyện đánh cược một phen.
Bố từng với , đừng coi thường lòng .
Thế là lén lút gửi một tin nhắn hẹn giờ, đặt thời gian gửi tin nhắn lúc mười một giờ, đến lúc đó nếu hủy, nó sẽ dùng kinh độ vĩ độ nơi đang ở để gửi tin nhắn báo cảnh sát cho đứa cháu trai cảnh sát của .
Nội dung tin nhắn ngắn gọn rõ ràng: “Sắp c.h.ế.t , cứu mạng!”
Dọn dẹp xong cành cây chất đống xe, trở xe, cúi đầu xuống thì chìa khóa xe quả nhiên biến mất.
Đinh Mộc với : “Dĩ Đan, nãy bà lão lén lút rút chìa khóa xe của đấy! Tớ chuyện mà bà còn chẳng thèm để ý! Sớm thế thì tớ bụng cho bà lên xe !”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô phồng lên giận dỗi.
“Chìa khóa xe thấy, chúng .” dang hai tay , bất lực.
Bà lão trách móc : “Cô gái mà đãng trí thế hả? Vừa nãy rõ ràng lúc cô xuống xe vẫn còn ở xe mà, đồ quan trọng như thế cũng cất kỹ.”
Đinh Mộc dám tin, cổ trực tiếp xoay 180 độ về phía bà lão, bản bà hề nhận gì đúng.
“Tớ vẫn còn ở xe mà, bà dám mặt tớ mà bậy bạ.”
Bà lão thấy cô , Đinh Mộc coi như đàn gảy tai trâu .
lộ vẻ nghi hoặc: “ là nãy vẫn còn nhớ chìa khóa xe ở xe. Xem mấy chúng chỉ thể qua đêm xe thôi.”
“Hay là gọi điện báo cảnh sát .”
Bà lão chút hoảng hốt dò xét : “Chuyện bé tí thế cũng báo cảnh sát! Này cô gái, thế , thôn nhà ở ngay phía , cách đây một cây thôi, chúng bộ qua cũng chỉ mười mấy phút, dù cũng hơn là ở trong xe qua đêm. còn thể gọi con trai đến đón chúng .
“Cô còn dọn cành cây ướt hết cả nữa, khéo cảm đấy. Đến nhà quần áo !”
Bà hai mắt mong chờ , chỉ thiếu điều hết suy nghĩ lên mặt nữa thôi. thuận theo lời bà , liếc Đinh Mộc, : “Vậy thì theo bà , đường ban đêm đúng là khó thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/he-liet-nguoi-khieng-den-cuu-thien-3-lam-quy-sai-o-duong-gian/chuong-4.html.]
Đinh Mộc thở dài: “Thôi , cũng chỉ thể thế thôi.”
Ánh mắt của thằng bé vẫn luôn dán Đinh Mộc. Đinh Mộc mỉm với nó, nó lẩm bẩm một câu: “Chị ơi, chị của em biến mất .”
Bà nó trừng mắt nó, đứa trẻ tuy còn nhỏ, nhưng lanh lợi, nó thể nhận bà nó nhiều, cũng sợ bà mắng nó, lập tức bịt miệng , nữa.
Bà lão từ trong túi lấy một cái điện thoại bàn phím đời cũ, bấm một dãy , âm lượng của điện thoại lớn, cũng nhớ dãy 1585214…
lén lút mở WeChat ở phía , dùng dãy bắt đầu tìm kiếm bạn bè.
Một đàn ông ảnh đại diện mặc vest, ID là Túy Xuân Phong xuất hiện trang tìm kiếm của .
trực tiếp gửi một lời mời kết bạn, ghi chú: “Cần vay tiền ?”
Đối phương chấp nhận ngay lập tức, gửi đến một dấu: "?"
bỏ điện thoại túi, trả lời nữa. Bên phía bà lão gọi điện thoại xong, đầu dây bên truyền đến giọng một đàn ông: “Lại đấy? Cái cần…”
Bà lão vội vàng ngắt lời , sợ điều gì.
“Con trai , cho con , đường về nhà thì gặp mưa lớn, một cô gái lái xe dừng cho nhờ một đoạn, nếu thì và con trai con c.h.ế.t cóng . Chúng cảm ơn cho tử tế, con mau lái cái xe ba gác của con qua đây, chúng đưa về nhà cảm ơn cho tử tế.”
Sắc mặt Đinh Mộc vô cùng khó coi, cô dường như nhớ điều gì đó, hai tay ôm lấy đầu, giấu vẻ đau khổ mặt.
“Dĩ Đan, tớ thấy cảnh quen thuộc thế? Chúng thể theo bà , thể .”
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
nhẹ nhàng nắm lấy tay cô , dùng giọng nhỏ một câu: “Có tớ đây.”
Bà lão gọi điện thoại lâu nhanh từ đằng xa truyền đến âm thanh ầm ầm giống như máy kéo . Âm thanh đó từ xa đến gần, cuối cùng dừng xe chúng .
mới rõ lái xe là một đàn ông. Cô bé ô vươn cổ ngó xung quanh, một câu: “Bố đến , nhưng ạ? Lạnh quá… Tiểu Thảo cũng về nhà.”
Không ai đáp lời cô bé.
Người đàn ông đó lẩm bẩm trong miệng: “Mẹ! Con bảo trời mưa đừng chạy ngoài , cứ . Theo con thì vứt luôn nó nhà xí cho xong.”
Vốn dĩ đang oán trách, nhưng khi thấy mặt thì tất cả đều im bặt. Nói một câu vô liêm sỉ, mặt mộc của còn xinh hơn mấy cô ngôi nhỏ bình thường. Anh đột nhiên toe toét:
“Mẹ, đúng là lợi hại thật. Trời mưa to thế mà vẫn xin nhờ xe của . Chúng cảm ơn cho tử tế.”
nghĩ bụng, cứ , mang lệ quỷ và âm sai về nhà mà còn vui vẻ như thế, hai bà cháu các cũng coi như là trường hợp đầu tiên đấy.