Gả Thấp - 12

Cập nhật lúc: 2026-03-09 15:18:19
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đóa Nhi , phụ nhân.

 

Trên mặt nàng kinh ngạc, đau lòng, nhưng nàng , một giọt nước mắt cũng rơi. Nàng như thấu hiểu chuyện mà nghẹn giọng :

 

“Cha nương đối xử với cô tệ, cô cả gả xa, mấy năm cũng gặp một , cha vì thế càng thương cô hai, thỉnh thoảng giúp đỡ. Hai năm cô đến vay tiền, tiền trong nhà đều dùng chữa mắt cho nương , lấy tiền cho vay nữa?”

 

“Vậy mà chỉ vì chuyện đó? Chỉ vì chuyện đó cô đối xử với như ? Cô còn là ?”

 

Đây là lời nặng nề nhất từng Đóa Nhi .

 

“Đóa Nhi, Đóa Nhi, cô hai, cô hai...”

 

Phụ nhân nắm lấy ống quần Đóa Nhi, nước mắt nước mũi chảy ròng.

 

Xung quanh tụ mấy xem náo nhiệt, lão Hám chạy từ trong tiệm , nửa ôm nửa kéo phụ nhân trong, gọi và Đóa Nhi .

 

Cửa tiệm đóng , ngừng buôn bán.

 

“Cô hai của con chỉ nhất thời hồ đồ, Đóa Nhi, con tha cho bà !”

 

Lão Hám ôm đầu, bộ dạng hèn nhát.

 

Người thường dân đấu quan.

 

Đây là đầu tiên thấy câu thật đúng, nếu lôi quan phủ dọa, họ thể sợ đến mức .

 

“Nhà họ Ngô chúng nhất định sẽ kiện, nếu cô hai thoát tội thì chỉ còn một cách.”

 

Ta chậm rãi .

 

“Cách gì? Con , cô hai nhất định sẽ .”

 

Phụ nhân đưa tay áo lau nước mắt và nước mũi, trong mắt lộ một tia kiên quyết.

 

“Cô hai buôn bán trấn hai năm, chắc hẳn trong mười dặm tám làng đều quen chứ?”

 

“Ta cho cô hai nửa tháng, truyền hết chuyện của nhà họ Ngô ngoài, bao gồm bệnh của Ngô Hữu Điền, nhà họ Ngô ép buộc và đ.á.n.h đập Đóa Nhi thế nào, Đóa Nhi kiên quyết khuất phục .”

 

“Chuyện đối với cô hai chắc khó chứ?”

 

Trên mặt phụ nhân lộ vẻ khó xử.

 

“Nếu cô hai , thì quan phủ tự nhiên sẽ chỗ cho cô hai chuyện, dù cha cũng là cánh tay của huyện lệnh...”

 

“Được, , .”

 

“Nhìn trời cũng sắp trưa , điểm tâm của cô hai ăn no bụng, chắc Đóa Nhi thấy cô hai cũng chẳng nuốt nổi cơm...”

 

Lão Hám chẳng còn chút ngốc nghếch nào nữa, ông đổ hết tiền trong hòm , đẩy tất cả về phía .

 

Ta từ chối, gom hết đống tiền đồng .

 

“Không , điểm tâm của cô hai thật sự quá khó ăn, điểm tâm lấy nữa, cô hai trả bạc cho !”

 

Ta đưa tay mặt phụ nhân, lóc om sòm một hồi, miếng bạc vụn đưa vẫn nắm c.h.ặ.t trong tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ga-thap/12.html.]

 

Phụ nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y chịu buông, thịt má run lên bần bật, khóe miệng cũng đang gắng sức.

 

Đóa Nhi bước tới, tách lòng bàn tay bà , liền lấy miếng bạc.

 

Phụ nhân ngã phịch xuống đất, trời kêu đất.

 

ai thèm để ý đến bà ?

 

Sau khi về nhà, để Đóa Nhi ngoài nữa.

 

Qua hơn mười ngày, hễ gặp đều hỏi thăm chuyện của Đóa Nhi.

 

Ta chỉ cố nặn vài giọt nước mắt tủi , .

 

Còn Triệu Tam Canh thì từ sớm nhờ ca ca xong đơn kiện, đích lên huyện thành tìm cha một chuyến.

 

19

 

Ngày thứ mười ba khi Đóa Nhi trở về, Ngô Hữu Điền và nương tìm đến cửa.

 

Mẹ chồng và Đóa Nhi ở trong nhà ngoài, và cha chồng chặn họ ở ngoài cổng.

 

Nương của Ngô Hữu Điền mặt mũi nhọn hoắt như khỉ, tóc thưa thớt, đôi mắt nhỏ dài dựng , lưng còng, khóe miệng lộ vẻ hung hăng.

 

Nhìn qua là loại quen gây chuyện đ.á.n.h c.h.ử.i, gặp loại chỉ một cách, đó là hung ác hơn bà .

 

“Hai con mấy chục dặm đường đến đây, thông gia chặn ngay cửa thế thật phép nhỉ? Dù thế nào cũng để hai nương con nhà uống ngụm nước chứ?”

 

Nương của Ngô Hữu Điền nhấc mí mắt lên, tỏ lẽ .

 

Ta chờ cha chồng lên tiếng.

 

Kết quả cha chồng tức đến run cả , môi run lẩy bẩy, chỉ tay nương của Ngô Hữu Điền mà mắng nổi một câu.

 

“Thật ngờ các còn dám tìm đến nhà ? Còn nhà uống nước? Không sợ chúng bỏ t.h.u.ố.c độc nước đầu độc các ?”

 

Ta cũng nhấc mí mắt lên, khóe miệng cong lên.

 

“Cha ngươi đang ở đây, đến lượt con tiện nhân như ngươi lên tiếng? Chẳng chính ngươi xúi giục Đóa Nhi cho nó theo con trai về ? Người thà phá một ngôi miếu chứ phá một cuộc hôn nhân, ngươi độc ác như cũng sợ tuyệt t.ử tuyệt tôn ?”

 

Nương của Ngô Hữu Điền bật nhảy lên, một ngón tay chĩa thẳng ch.óp mũi .

 

Ta gạt ngón tay bà , thuận tay tát cho bà một cái.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Dùng lực quá mạnh, lòng bàn tay đau tê.

 

“Bà già thôi, bà chạy đến cửa nhà để giương oai ? Còn tuyệt t.ử tuyệt tôn, vì bà quá nhiều chuyện thất đức nên con trai bà mới mắc cái bệnh thái giám đó ? Đồ tiện nhân? Trên đời còn ai tiện hơn các nữa? Bà cứ ngoài hỏi thử xem, những chuyện heo ch.ó bằng mà nhà bà ai mà ? Nếu là thì còn mặt mũi nào ngoài?”

 

“Đồ tiện nhân, ngươi còn dám đ.á.n.h nương , hôm nay c.h.é.m c.h.ế.t ngươi!”

 

Ngô Hữu Điền mặt đỏ bừng, từ rút một con d.a.o phay.

 

Mắt thấy sắp lao tới c.h.é.m , cha chồng kéo sang một bên, con d.a.o của Ngô Hữu Điền c.h.é.m trúng khung cửa.

 

Nhân lúc rút d.a.o , đẩy cha chồng trong sân, thấy xem náo nhiệt sắp vây , đầu bỏ chạy.

Loading...