Đường hoa sữa không dẫn về nhà - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-08-28 14:17:14
Lượt xem: 3

Tấm ảnh đầu tiên chụp một buổi chiều tháng Mười Hà Nội.

Năm mười chín tuổi, cũng mười chín.

Hoa sữa bắt đầu nở, mùi thơm ngọt hắc len lỏi khắp con phố, nồng đến mức khiến say ngán. Trước cổng trường, cầm chiếc Polaroid cũ kỹ mượn của họ, giọng hồ hởi:

“Chụp thử .”

ngập ngừng. vốn sợ ống kính, nhưng ánh mắt thúc giục , vẫn gật đầu. “Tách” một tiếng khô khốc vang lên, mẩu giấy trắng từ từ trồi . Chúng cùng nín thở chờ, gần hai phút hình ảnh mới dần hiện rõ: một cô gái tóc buộc vội, gượng; cạnh bên, một trai cao gầy khom vai để lọt khung. Trên nền trời, hoa sữa trắng rơi lả tả, vương cả tóc.

Tấm ảnh đầu tiên , thật chẳng . thấy rõ vành tai đỏ ửng, còn nụ của thì gượng gạo đến vụng về. Thế mà từ giây phút , một nghi thức vô tình hình thành: mỗi mùa thi, chúng sẽ qua con đường hoa sữa, chụp một tấm ảnh duy nhất.

Khi tấm ảnh khô, kẹp nó quyển sổ nhỏ. Cậu lấy bút phía : “Tấm thứ nhất. Kỳ thi năm nhất. Ngượng chín mặt.”

bật , gõ nhẹ vai :

“Đừng ghi mấy câu ngốc nghếch thế.”

Cậu nhún vai, nửa đùa nửa thật:

“Sau xem , mới thấy dễ thương.”

Lúc đó để tâm. Chỉ coi đó như trò nghịch tuổi mười chín – một cách đánh dấu ký ức vô hại, giống như vài dòng nhật ký.

thì khác. Có lẽ ngay từ lúc , coi đó là một lời hẹn ước dài.

Chúng quen từ năm nhất đại học, chung lớp Anh văn. Một việc nhóm, chẳng hiểu từ xa lạ thành bạn, từ bạn thành bạn cùng phòng trọ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/duong-hoa-sua-khong-dan-ve-nha/chuong-1.html.]

Căn phòng nhỏ trong ngõ 165: tường vôi vàng loang lổ, mùa hè nóng hầm hập, mùa đông gió lùa hun hút. Cậu giường , giường . Buổi tối, tiếng gõ bàn phím của xen lẫn tiếng giấy bút sột soạt của , tạo thành thứ nhịp điệu quen thuộc.

hỏi:

“Lâm Diệp, thấy lạ ? Mình sống chung mà chẳng ai nghĩ là yêu. Người ngoài chắc hiểu nhầm mất.”

bật , đáp nhẹ tênh:

“Thì chỉ là bạn thôi.”

Trong bóng tối, im lặng. tiếng thở dài khẽ, mỏng như gió lướt qua rèm cửa. Lúc , chỉ nghĩ ngại hiểu nhầm. hề , những điều bắt đầu từ im lặng như thế.

Mùa thi năm nhất, loay hoay với môn logic. Cậu kiên nhẫn giảng giảng , những đêm cả hai cùng thức đến ba giờ sáng, mắt thâm quầng nhưng vẫn tự nhủ: “Cố thêm chút nữa, mai qua đường hoa sữa, chụp thêm một tấm.”

Với , đó chỉ là thói quen.

@thichancommem

Với , lẽ là một chờ đợi.

Tấm ảnh đầu tiên, ánh sáng chiều vàng mờ, hương hoa sữa lẫn trong tóc áo, và nụ ngượng ngùng của hai kẻ mười chín tuổi – ngây ngô, dại khờ, nhưng thật đến mức chẳng cần chỉnh sửa.

Sau , khi , mới hiểu:

những lời tỏ tình thốt bằng miệng, mà giữ trong một tấm ảnh.

(Hết chương 1 – Tấm ảnh thứ nhất)

 

Loading...