DUNG TINH - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:12:37
Lượt xem: 1,651

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đào Đào miệng nhét đầy bánh, rõ chữ:

 

“Tỷ tỷ, trong cung mai mối cho Vương gia. Muội đang hỏi Khánh Sơn đại ca xem yến tiệc sẽ món gì ngon.”

 

Hai mắt Khánh Sơn lập tức sáng rực.

 

“Giò heo, bào ngư, chân giò hầm, vịt bát bảo…”

 

Hai nuốt nước miếng, mắt mở to long lanh.

 

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

 

Vương gia sắp thành ?

 

Vậy thì…

 

nên nghiên cứu thêm vài loại bánh ngon, tới lúc đó bày lên tiệc cưới góp vui ?

 

Ta ép xuống cảm xúc rõ ràng , xuống cạnh họ, bộ thuận miệng hỏi:

 

“Khánh Sơn, Vương gia… vì mất vị giác?”

 

Sắc mặt Khánh Sơn lập tức thu , ngay cả bánh trong miệng cũng ngừng nhai, cảnh giác .

 

“Sao cô nương ?”

 

“Ta .”

 

Hắn trầm mặc một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng:

 

“Chuyện thì dài lắm.”

 

“Lúc nhỏ Vương gia từng bắt .”

 

“Sau đó ngài tự trốn thoát, lẩn trong núi nhiều ngày, chẳng ăn thứ gì nên ăn nên vị giác mới mất .”

 

“Vậy đó thì ?”

 

“Sau đó một vị đại phu cõng ngài về nhà, chữa khỏi thương tích .”

 

“Vương gia vẫn luôn báo đáp vị đại phu , đáng tiếc…”

 

Khánh Sơn thở dài.

 

“Nghe vị đại phu qua đời .”

 

Tay khẽ khựng .

 

Đại phu… qua đời?

 

Ta bỗng nhớ tới một chuyện cũ.

 

Lúc sinh thời, phụ từng cứu một đứa trẻ, lớn hơn chừng ba bốn tuổi.

 

Khi cõng từ trong núi về, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, cái gì cũng chịu ăn.

 

Hắn với , ăn gì cũng như nhai gỗ, chẳng mùi vị gì cả.

 

Khi còn nhỏ, hiểu “mất vị giác” là thế nào, nên xổm mặt , kiên nhẫn miêu tả cho .

 

Loại bánh ngọt lắm, giống như mật quế hoa.

 

Món canh tươi, giống măng non cơn mưa xuân.

 

Hắn nhắm mắt xong mới cúi đầu nếm thử, chậm rãi mà cũng ăn ít.

 

Phụ từng , cái mạng một nửa là do cứu trở về.

 

 

Chắc sẽ trùng hợp đến nhỉ?

 

Ta lắc đầu, hất ý nghĩ khỏi đầu.

 

lúc đó ngoài cửa truyền tới tiếng động.

 

Lục Thượng Cẩm trở về, sắc mặt khó coi như thể ai thiếu tám trăm lượng bạc.

 

Khánh Sơn lập tức tiến lên.

 

“Vương gia, cung yến thế nào?”

 

“Tần Thiếu Du mà vòng vo đủ kiểu, mai mối cho .”

 

Lục Thượng Cẩm nghiến răng nghiến lợi.

 

Khánh Sơn gãi đầu.

 

“Đây chẳng chuyện ?”

 

Lục Thượng Cẩm liếc thật nhanh, đạp một cái m.ô.n.g Khánh Sơn.

 

“Tốt cái gì mà ! Ta cưới vợ lúc nào?”

 

Khánh Sơn ôm m.ô.n.g, mặt đầy oan ức.

 

“Vậy… tiệc cưới nữa ?”

 

Đào Đào cũng xụ mặt xuống, nhỏ giọng lẩm bẩm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dung-tinh/chuong-7.html.]

 

“Giò heo cũng còn nữa…”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta cũng thở dài.

 

“Vậy tay nghề của chẳng chỗ dùng .”

 

Lục Thượng Cẩm khựng tại chỗ, buồn bực đến mức đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân.

 

 

Trong cung truyền lời tới, Thái hậu gặp .

 

Ta hỏi Lục Thượng Cẩm:

 

“Thái hậu gặp gì?”

 

Hắn lắp ba lắp bắp, ánh mắt lảng tránh.

 

“Ngươi… ngươi bánh ngon như , Thái hậu nếm thử thôi.”

 

Lòng tin của lập tức tăng cao, trong đêm liền hai đĩa bánh sở trường nhất, bày biện cẩn thận mang cung.

 

Trong Từ Ninh cung.

 

Ta quỳ xuống hành lễ.

 

Thái hậu cho dậy, gọi tới gần hơn.

 

Bà cẩn thận đ.á.n.h giá một lượt gật đầu :

 

là một cô nương dung mạo .”

 

Ta định thở phào nhẹ nhõm thì Hoàng thượng bên cạnh bỗng lên tiếng:

 

“Thế t.ử phủ Định Nam Hầu cầu cưới nha của .”

 

Ta ngây .

 

Mặt Lục Thượng Cẩm lập tức đen sì.

 

“Hắn mơ giữa ban ngày !”

 

Hoàng thượng cố tình chậm rãi :

 

“Hắn Hầu phu nhân đ.á.n.h hai trận, còn lấy cái c.h.ế.t ép buộc, nhịn đói đến mức chỉ còn nửa cái mạng. Trẫm kẻ hại c.h.ế.t , nên chỉ thể…”

 

“Hoàng !”

 

Lục Thượng Cẩm nóng nảy.

 

“Huynh đồng ý chẳng khác nào ép c.h.ế.t !”

 

Hoàng thượng nhướng mày.

 

“Trẫm hại c.h.ế.t chỗ nào? Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp, trẫm đây là đang cứu Thế t.ử.”

 

“Vậy hoàng cũng cứu ! Huynh cũng nên nghĩ cho chứ! Đệ ruột của còn bằng Tần Thiếu Du ?”

 

Ta một bên, đầu óc mờ mịt, hiểu bọn họ đang tranh cái gì.

 

Thái hậu bật , để ý hai nam nhân đang đấu võ mồm , chỉ vẫy tay gọi gần hỏi chuyện phụ .

 

“Phụ ngươi là Thẩm thái y đúng ? Năm đó ở Thái y viện, ông nổi tiếng là cương trực.”

 

Phụ thể là thái y ?

 

“Thái hậu, phụ chỉ là đại phu trong trấn nhỏ, thái y gì cả.”

 

Bà khẽ thở dài.

 

“Phụ ngươi, Thẩm Liêu, năm đó là thái y trẻ tuổi và giỏi nhất Thái y viện.”

 

“Khi tiên hoàng còn tại vị, trong hậu cung từng một phi tần giả mang thai, lừa gạt . Đến ngày lâm bồn, từ mang về một đứa bé giả hoàng t.ử.”

 

“Là phụ ngươi vạch trần.”

 

“Sau đó tất cả thái y liên quan tới chuyện đều đuổi khỏi cung.”

 

“Phụ ngươi cũng trong đó.”

 

Ta sững sờ.

 

Phụ … thật sự là thái y?

 

Trong ký ức của , phụ mãi mãi là trời sáng dậy phơi t.h.u.ố.c, nửa đêm gõ cửa cũng khoác áo khám bệnh.

 

Con nhà Vương thẩm bên cạnh sốt cao, ông thức trắng cả đêm mà lấy một văn tiền.

 

Lão nhân cô độc ở đầu trấn phía đông hết t.h.u.ố.c, ông còn tự bỏ bạc mua t.h.u.ố.c cho .

 

Ông từng nhắc với những chuyện .

 

“Phụ từng với .”

 

Bên , Lục Thượng Cẩm sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai.

 

“Hoàng , độc hai mươi lăm năm , thấy ?”

 

 

Loading...