Sáng sớm hôm , Tô Hội dậy từ sớm.
Nàng chọn bộ váy dài màu lam nhạt thêu hoa văn chìm, bên eo chỉ buộc một dải lụa xanh cùng tông. Trên tóc cài một cây trâm ngọc, hai tai đung đưa đôi khuyên ngọc nhỏ xinh.
Tô Hội tự tay trang điểm cho bằng những loại mỹ phẩm nàng tự chế theo phong cách hậu thế. Lớp trang điểm giản dị mà vẫn toát lên phong thái khuê các, thanh nhã mà tinh tế.
Những thứ thời cổ thể sánh bằng. Ở thời đại , phần lớn phấn son của nữ t.ử đều pha chì. Dùng lâu ngày, đến ba mươi tuổi, da dẻ sẽ nhanh ch.óng lão hóa.
Xảo Nhi khoác lên vai nàng chiếc áo choàng màu xanh nhạt, ánh mắt đầy tán thưởng: “Tiểu thư quá, tựa như tiên t.ử bước từ trong tranh .”
Nàng ngờ, chỉ một lớp trang điểm nhẹ nhàng như mà khiến dung nhan của tiểu thư trở nên xuất chúng đến thế.
Linh Nhi bên cạnh khẽ thêm : “Chỉ là tiểu thư vẫn gầy một chút.”
“Hôm nay so sắc, mà là so trí.”
Tô Hội khẽ : “Đi thôi, đừng để của chờ lâu.”
Nói , nàng đeo túi xách lên. Những món đồ quan trọng của nàng đều cất trong đó.
“Phương Vân, Phương Hiểu, hôm nay hai ngươi ở trong phủ, tiếp tục may thêm ít y phục . Y phục của hai tỷ các ngươi vẫn ít quá.”
“Vâng, tiểu thư.”
Phương Vân đáp.
Nàng hiểu rõ, hai tỷ thích hợp xuất hiện ở những nơi như . Trước các nàng chỉ là nô tỳ trong gia đình thương hộ, từng thấy những buổi tụ hội của các quý nữ danh môn.
Trước cổng phủ, Tô Viện đợi sẵn.
Sau lưng nàng hai nha theo hầu, một tên Đào Hồng, một tên Lục Liễu.
Tô Viện mặc váy dài màu hồng phấn, đầu cài trâm vàng và bộ d.a.o kêu đinh đang, gương mặt trang điểm tinh xảo, hẳn chuẩn tỉ mỉ từ sớm.
Thấy Tô Hội ăn mặc đơn giản, trong mắt nàng thoáng hiện một tia khinh miệt.
“Đại tỷ thế là định đưa tang ? Mặc bình thường như .”
Tô Hội thản nhiên đáp: “Tới thưởng mai, quý ở phong vị thanh nhã. Son phấn đậm đà quá thành dung tục.”
Lời tuy nhẹ nhàng, nhưng ý tứ bên trong rõ ràng là chê Tô Viện hiểu gì về thưởng mai.
Tô Viện cứng họng, chỉ hừ lạnh một tiếng bước lên xe ngựa.
Tô Hội theo , bước thấy trong xe còn một chủ một tớ.
Chính là Cố Tích Ngọc và nha Tảo Hồng của nàng .
Cố Tích Ngọc mặc váy màu vàng lông ngỗng. Thấy Tô Hội bước , nàng nở nụ giả tạo: “Khí sắc biểu tỷ hôm nay thật .”
Nàng chú ý tới lớp trang điểm của Tô Hội, khác với của nàng và Tô Viện.
“Thân thể khá hơn ?”
Tô Hội khẽ gật đầu, môi nở một nụ nhàn nhạt.
Chỉ là nụ trong mắt Cố Tích Ngọc vô cùng ch.ói mắt, khiến nàng bất giác nhớ tới ngày Tô Hội phạt đ.á.n.h trượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-62.html.]
Vết thương khó khăn lắm mới khỏi hẳn, mà nàng mới hỏi một câu như , Cố Tích Ngọc thấy lưng âm ỉ đau.
“Hừ.”
Nàng lạnh lùng hừ một tiếng, mặt sang chỗ khác, thèm Tô Hội nữa.
Nếu Tam cữu mẫu hứa sẽ tìm cho nàng một mối hôn sự , e rằng nàng sớm đến viện Liên Hương tìm Tô Hội gây chuyện .
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, hướng về phía vườn mai hoàng gia ở ngoại thành.
Dọc đường, Tô Viện và Cố Tích Ngọc nghiêng đầu thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng bật khúc khích, ánh mắt liếc về phía Tô Hội ít .
Tô Hội để tâm đến thái độ cố ý lạnh nhạt của họ.
Mèo Anh Đào
Vườn mai hoàng gia cách thành đông mười dặm, là thắng địa chuyên dành cho hoàng thất cùng các quý tộc đến thưởng mai.
Lúc đang giữa mùa đông giá rét, ngàn gốc mai đồng loạt nở rộ. Nhìn từ xa, sắc hoa như mây như tuyết, hương thơm nhè nhẹ lan tỏa trong gió.
Khi xe ngựa dừng , Tô Hội bước xuống thấy bên ngoài vườn đỗ ít xe ngựa sang trọng.
Hôm nay đến thưởng mai hề ít.
Một ma ma tuổi trông như quản sự đang cổng lớn đón khách.
Vừa thấy xe ngựa của Tô gia dừng , bà liền tiến lên tiếp đón.
“Có các tiểu thư Tô gia ?”
“ , Hà quản sự.”
Tô Viện thiết chào hỏi, tỏ là từng trải.
“Tô tiểu thư, Diêu Tam tiểu thư dặn, khi các vị tới thì cứ đến đình ngắm cảnh, các tiểu thư đều đang chờ ở đó.”
“Đa tạ Hà quản sự báo.”
Tô Viện dẫn bước vườn mai.
Tô Hội đưa mắt quanh, mắt mai là mai, phần lớn vẫn mới chớm nụ, hoa đang nở nhiều. Bây giờ mới cuối tháng mười một, nếu đợi thêm một tháng nữa mới đến thì khi thực sự là gặp đúng mùa hoa nở rộ.
Các loại mai rực rỡ đủ màu sắc đang lượt khoe sắc.
Tuy hiện tại chỉ lác đác vài đóa đây đó, nhưng hương mai thanh nhã đủ khiến cảm thấy tâm hồn thư thái.
Bọn họ còn đến đình ngắm cảnh thấy tràng trong trẻo như tiếng chuông bạc ngân.
“Cuối cùng các Tô gia cũng đến , còn đang định sai đón đấy.”
Diêu Uyển Dung bước nhanh vài bước khỏi đình để nghênh đón.
Nàng mặc váy dài đỏ thẫm thêu kim tuyến, đầu cài một bộ trang sức hình hồ điệp đung đưa duyên dáng, mái tóc vấn kiểu Phi Vân Kế, nổi bật hẳn lên giữa đám quý nữ.
Nàng mật khoác lấy cánh tay Tô Viện, nhưng ánh mắt rơi Tô Hội, trong mắt lóe lên một tia thâm ý khó lường.
Tô Hội khẽ cúi hành lễ: “Bái kiến Diêu Tam tiểu thư.”