Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Anh vuốt cằm, len lén nhẹ, cả hình như cảm thấy nhẹ nhàng nhiều.
“Lời mà lúc ngươi còn với , là gì hở?”
“Là.....”.
Lý Thừa Ân thấy y mới mở miệng chịu , khỏi cảm thấy hồi hộp, định buông lời thúc giục, thì thấy thanh âm trong trẻo của Diệp Anh chậm rãi vang lên...
” Trời rộng đường xa hồn bao khổ, mộng hồn khó đến quan san (3).” Diệp Anh chợt dừng một chút, khẽ thở dài, “Lần trở về, đừng nữa.”
Lúc đó bóng hoa khẽ nghiêng, gió nhẹ khẽ vờn, dương liễu bên bờ xanh biêng biếc, hải đường nở rộ, mặt hồ trong tựa tấm gương, tiếng chim ca thánh thót đây, giương mắt , chỉ thấy lòng yên bình đến lạ.
Khi còn trẻ nhờ chữ duyên mà tương phùng với , ngờ trải qua nhiều năm như ..
Ta tám năm, ngờ ngươi thật sự ở đây chờ tám năm..
Ngươi như , thể buông tay , thể từ bỏ ?
Cuối cùng vẫn dằn lòng mà vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy y, trong lòng chan chát chua xót, ngọt ngào hạnh phúc.
Hai họ mất nhiều cái tám năm lắm , chỉ mong mấy cái tám năm , thể nắm tay bạn, cùng sống tới khi bạc đầu.
“Sẽ nữa......”.
Có ngươi ở đây, còn nữa...
-Hoàn-
__________
Chú thích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dong-nhan-kiem-vong-nhat-kiem-phu-sinh-mong/chuong-6.html.]
(1): * Loạn An Sử (An Sử chi loạn, chữ Hán: 安史之亂) là một cuộc phản loạn quy mô lớn xảy từ năm 755 đến năm 763, trong thời vua Huyền Tông, Túc Tông và Đức Tôngnhà Đường. Cầm đầu cuộc phản loạn là An Lộc Sơn (vốn là một Tiết độ sứ của triều đình) và thuộc hạ là Sử Tư Minh
(2): Nguyên văn:
“Nhất kiếm trảm đoạn phù sinh mộng, lạc hoa thì tiết hựu phùng quân.”
Nửa câu trong bài “Giang Nam Phùng Lý Quy Niên” của Đỗ Phủ
Kỳ vương trạch lý tầm thường kiến
Thôi Cửu đường tiền kỷ độ văn
Chính thị Giang Nam hảo phong cảnh
Lạc hoa thời tiết hựu phùng quân.
Dịch Thơ: Trần Trọng San
Trong phủ Kỳ vương thường gặp mặt
Trước nhà Thôi Cửu danh ai.
Đương khi phong cảnh Giang Nam
Giữa lúc hoa rơi gặp .
(3): Nằm trong bài Trường Tương Tư của Lý Bạch
Nguyên văn: Thiên trường địa viễn hồn phi khổ
Mộng hồn bất đáo quan san san