[ĐỒNG NHÂN KIẾM VÕNG] NHẤT KIẾM PHÙ SINH MỘNG - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:52:50
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Anh thường xuyên ở phía xa xa, bàn tay bên trong áo lặng lẽ nắm , kẻ rõ còn tưởng y đang ngắm cảnh, còn hiểu chuyện thì y đang chìm đắm trong những hồi ức..

 

Chỉ là y đang đợi một ..

 

Diệp Huy từng hết lời khuyên nhủ, “Đã lâu như thế, đại ca, còn đợi thêm bao nhiêu năm nữa? Kỳ thật, trong lòng vốn , sẽ trở về .”

 

Hắn sẽ trở về ? Diệp Anh nhè nhẹ lắc đầu, chỉ thở dài một tiếng.

 

Hắn cả đời coi trọng lời hứa, đặt nặng chữ tín, gặp về,. thì nhất định sẽ thất tín, bội ước .

 

Diệp Anh nghĩ, chắc lẽ là do lâu quá , lâu đến nỗi quên mất đường về thôi.

Công nguyên năm 756, Lý Thừa Ân tự bảo hộ Huyền Tông trốn khỏi Thành Đô, dọc đường một yểm trợ, t.ử chiến. Trong cuộc chiến Loạn An Sử (1) lúc , Thiên Sách Phủ vì nhà Đường mà hy sinh ba nghìn năm trăm hai mươi bảy . Cả Thiên Sách Phủ... một nào may mắn thoát khỏi.

 

Ban đêm, mưa rào vẫn ngừng rơi như thế, gió mạnh thét gào, Diệp Anh một bên hiên, mặt chút cảm giác man mát, y nâng tay lau , nhưng hạt mưa rơi càng lúc càng nhiều.

Đã từng một đêm mưa sa gió giật như , khác chăng chỉ là lúc đôi mắt y còn mù, hơn nữa cũng một đơn độc đây.

 

Đó là chuyện từ lúc nào ?.

 

“Trang chủ, mấy năm, vẫn khỏe chứ?”

 

Trên mặt hồ loáng thoáng thanh âm mơ mơ hồ hồ giống như cách một lớp màn truyền đến, tuy rằng trầm thấp một chút, nhưng mà rõ ràng từng chữ một..

 

“Hôm nay là đêm thất tịch, đặc biệt trở về, ngươi vui ?”.

 

Diệp Anh mặc kim giáp hồng bào, cầm ô mỉm , hướng về phía , đạp nguyệt mà tới..

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dong-nhan-kiem-vong-nhat-kiem-phu-sinh-mong/chuong-5.html.]

Là mộng ?.

 

Có lẽ , lẽ tám năm chỉ là một giấc mộng hư ảo dài đăng đẳng của bản mà thôi..

 

Diệp Anh giang tay áo, vuốt cằm khẽ, trong khắc huy kiếm, y mới cảm giác vài phần chân thật.

 

Một kiếm c.h.é.m mộng h

ư ảo. Hẹn lúc hoa rơi gặp ...(2)

“Trang chủ?”

 

Bên tai truyền đến tiếng gọi quen thuộc, Diệp Anh chút phân rõ, đây vẫn còn là mộng, tỉnh mộng .

 

Lý Thừa Ân bộ dáng hoảng hốt hiếm thấy của y, mở miệng hỏi: “Làm ? Bây giờ trở về, chẳng lẽ trang chủ vui ?”.

 

“Hôm nay...... là ngày mấy?”.

 

“Là đêm thất tịch a.”.

 

Diệp Anh khe khẽ thở , nâng tay lên nhẹ nhàng xoa xoa hai má , xúc cảm ấm áp, chân thật như thế, khiến cho tâm y dần dần buông lỏng .

 

Thật may, chỉ là một cơn mộng.......

 

“Tại bây giờ ngươi...... Mới trở về?”

 

Lý Thừa Ân chỉ cảm thấy tim đập thình thịch ngừng, hề nghĩ ngợi mà cầm c.h.ặ.t lấy bàn tay của , trầm giọng : “Ngươi chuyện chờ về mới , cho nên lúc đó cận kề cái c.h.ế.t, vẫn gượng từ trong đống t.h.i t.h.ể dùng sức bò . Sau đó, chân núi, một đồng hương cứu sống, liền ở một chỗ dưỡng thương đến giờ.” Thanh âm tràn đầy áy náy và ray rứt, “Thật sự thể thư gửi về cho ngươi, cũng may hôm nay trở về kịp, lỡ ngày.”

 

Loading...