ĐỘC SƯ VÂN CẨM - NGOẠI TRUYỆN: BÙI CHIÊU (9)
Cập nhật lúc: 2025-02-01 20:23:13
Lượt xem: 3,983
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu kiếp ,
Ta vẫn gặp nàng.
Dù trả giá thế nào nữa —— cũng nguyện ý.
mà...
Những kỷ niệm của chúng ...
Những kề vai sát cánh ...
Thật sự chỉ là lừa dối thôi ?
Nàng tới gặp .
Ta ngờ nàng vẫn chịu đến .
Nàng đến để tiễn ?
C.h.ế.t trong tay nàng cũng .
Nàng bày rượu và thức ăn, rót cho mỗi một chén.
Vừa định nâng ly lên, dùng tay che miệng chén của nàng.
Nàng bật , mắt ánh lên vẻ dịu dàng:
"Ta luyện bách độc bất xâm ."
Ta khẽ thở dài, giọng nhẹ bẫng như làn gió:
"Uống rượu hại cho sức khỏe."
Thân thể nàng vốn .
Sau khi sinh con càng yếu hơn.
Ta vất vả mới thể dưỡng nàng lên một chút.
Về còn nữa,
Nàng nhất định tự chăm sóc thật .
...
Ta còn tư cách để những lời với nàng nữa .
Nàng trầm mặc một lúc lâu, khẽ :
"Lần cuối cùng ."
Nàng gạt tay , ngửa đầu uống cạn chén rượu, rót thêm một ly khác.
Nàng ngước mắt , nhẹ giọng:
"Có chuyện gì hỏi ?"
Ta nàng, nàng từng chén từng chén rượu cạn dần, cuối cùng cất tiếng hỏi:
"... Bọn trẻ thì ?"
Nàng đáp:
"Ta giao cho Tống tỷ tỷ và Tô Cẩn Niên chăm sóc ."
"Phải , Tô Cẩn Niên cũng là của Bùi Dục."
Ta khẽ gật đầu, giọng nhẹ như gió thoảng:
"Cũng ."
Tống T.ử Uyên và Tô Cẩn Niên đều là lương thiện.
Họ chắc chắn sẽ đối xử với bọn trẻ.
Còn nàng...
Nàng và Bùi Dục là thanh mai trúc mã, thậm chí còn hôn ước.
Có lẽ nàng sẽ ở bên chăng?
Không gian chìm im lặng.
Ta hỏi câu , nhưng dám.
Ta sợ c.h.ế.t.
Ta chỉ sợ... câu trả lời.
Nàng rót đến ly cuối cùng, ngửa đầu uống cạn.
Bình rượu cạn .
Là lúc lên đường.
Nếu hỏi bây giờ, vĩnh viễn sẽ còn cơ hội nữa.
*
"... Nàng từng yêu ?"
*
Nàng trả lời ngay.
Nàng chỉ chậm rãi nghiêng tới, nhẹ nhàng đặt môi lên môi .
Là truyền rượu độc ?
Như cũng .
Đây là kết cục nhất .
*
Giữa đôi mắt nàng, nước mắt long lanh như ánh rơi.
Giọng của nàng khẽ khàng, như một lời cầu nguyện từ thiên sứ:
"Bùi Chiêu..."
"Ta chúc ngươi kiếp phụ mẫu yêu thương..."
"Có hòa thuận..."
"Có một nữ t.ử tâm ý yêu ngươi..."
"Có con cháu đầy đàn..."
Lời chúc bao!
mà...
Ta chỉ một nàng mà thôi.
*
Ta từng nàng, trong giấc mơ, gọi cha ...
Khóc đến tan nát cõi lòng.
Khi , tự với ——
Ta nhất định sống lâu hơn nàng.
Chỉ cần sống lâu hơn nàng một chút thôi cũng .
Như , nàng sẽ trải qua nỗi đau mất .
Ta thể nàng sắp xếp thỏa chuyện , mới rời .
bây giờ...
Ta cơ hội nữa .
Ta nàng.
May mà —— nàng yêu .
*
"Cầu mong nàng —— từ nay về , hạnh phúc mãi mãi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/doc-su-van-cam/ngoai-truyen-bui-chieu-9.html.]
19
Khi tỉnh , là Tô Chiêu.
Ta là nhị công t.ử của Tô gia.
Có song yêu thương .
Có trưởng và tẩu tẩu hòa thuận.
Có hai đứa trẻ lúc nào cũng quấn quýt lấy .
chẳng nhớ gì về quá khứ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Họ rằng ——
Ta từng mắc một cơn bạo bệnh, đó mất trí nhớ.
Về thê t.ử của , họ chỉ bảo ——
"Đã bệnh mất ."
Trên tay là bức thư tuyệt mệnh nàng để .
Những dòng chữ đó là dặn dò sống , chăm sóc bọn trẻ thật .
mà...
Ta chẳng thể nào hình dung gương mặt của nàng.
*
Những tháng ngày của ...
Bình yên mà an .
sâu trong lòng luôn một trống.
Như thể thứ gì đó từng khắc sâu tận xương tủy, nhưng móc mất .
Ta lập một thư viện, đặt tên là "Vân Cẩm Thư Viện".
Đó là tên của thê t.ử .
Ta cũng rõ vì dùng tên nàng.
Chỉ là ——
Ta thế.
*
Giờ đây, thiên t.ử minh sáng suốt.
Dân thường cần nhờ quan quý tộc tiến cử, cũng thể tham gia khoa cử.
Càng ngày càng nhiều ý thức tầm quan trọng của việc sách.
Họ đưa con cái đến thư viện của .
Có những bậc phụ đủ tiền học phí.
Bọn họ ăn mặc rách rưới, dè dặt hỏi :
"Có thể nộp học phí muộn một chút ?"
Ta lạnh nhạt trả lời:
"Không ."
Nhìn thấy hy vọng trong mắt họ lụi tắt, mới tiếp:
" thể dùng củi, gạo, rau quả để bù học phí."
Lập tức, ánh sáng trong mắt họ bừng lên.
Ta thu nhận nhiều đứa trẻ như thế.
Trước mặt ngoài, đều chúng đóng học phí đầy đủ.
Không để ai xem thường chúng.
Cũng vì , vẽ thêm tranh chữ để bù phần thiếu hụt của thư viện.
Ta rõ vì .
Ta vốn quá mềm lòng từ bi.
Có lẽ là bởi...
Trong bức thư , nàng từng :
"Nếu khả năng, hãy giúp đỡ những đang dầm mưa."
"Trước , chính là một ấm áp như ."
"Chàng từng khiến cảm thấy thật ấm áp."
*
Thật ?
Ta từng là một như ư?
20
Ba năm ...
Một cơn gió thổi qua, thổi rơi chiếc mạng che mặt của một cô nương.
Vừa thấy nàng, trái tim đột nhiên đập mạnh dữ dội.
Cảm giác quen thuộc...
Chỉ một ánh mắt, như trọn một đời.
*
"Cô nương, ... chúng từng gặp ở đó ?"
Nàng im lặng, lời nào.
Ý thức sự đường đột của , chỉ thể xin rời .
*
Thế nhưng đó, nàng theo trưởng và tẩu tẩu đến thư viện.
Họ ——
Nàng là thê t.ử của .
*
Ta vô cùng hoang mang.
khoảnh khắc đó...
Ta tin.
*
Nàng , nhẹ giọng :
"Nếu ... năm đó bệnh nặng thập t.ử nhất sinh, chuẩn cho tình huống nhất nên mới để bức thư như , còn ba năm qua thực là chữa bệnh... Hôm nay dám nhận , chỉ vì gần quê mà lòng chùn bước... Chàng tin ?"
*
Tin.
Ta tin.
*