ĐỘC SƯ VÂN CẨM - NGOẠI TRUYỆN: BÙI CHIÊU (7)
Cập nhật lúc: 2025-02-01 20:22:17
Lượt xem: 3,387
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta dẫn nàng đến xem bộ giá y mà chuẩn cho nàng.
*
Quả nhiên, nàng phát hiện chiếc khăn voan đường thêu mấy tinh tế.
Đó là tấm khăn voan mà tự tay thêu.
*
"Ta từng một truyền thuyết."
"Nếu tấm khăn voan của tân nương do chính phu quân nàng dốc lòng thêu nên, nàng sẽ nhận sự chúc phúc từ Nguyệt Lão."
"Tấm lòng càng chân thành, hôn nhân càng viên mãn."
*
Nàng bật :
"Ngài cũng tin những chuyện ?"
"Sao để thêu?"
"Tấm lòng của nàng sánh bằng ?"
*
Nói về thành ý, nàng sánh nổi ?
Nàng ôm trong lòng quá nhiều thứ.
Còn , chỉ nàng.
*
Ta thấy nàng đang giấu thứ gì đó trong tay.
Nàng lén lút giấu lưng, trông đầy chột .
*
Ta ôm lấy nàng từ phía , tách ngón tay nàng , lấy thứ nàng đang giấu—
Là một túi hương.
Trên đó thêu… một con vịt?
Không, chắc chắn là uyên ương.
, nhất định là uyên ương!
*
Đêm đại hôn, nàng một lòng một giúp Tống T.ử Uyên.
Khi , thầm oán nàng vô tâm.
giờ rút câu đó.
Nàng vì mà đốt pháo hoa.
Vì mà tự tay thêu túi hương.
Không màng danh phận, cùng thành .
Rõ ràng, nàng đặt ở trong lòng.
*
Chúng y phục tân hôn, quỳ bái ánh trăng.
Nàng ánh trăng, khẽ :
"Ánh trăng chứng."
"Ta, Vân Cẩm, nguyện lấy Bùi Chiêu phu quân."
"Cùng nắm tay trọn đời, tâm ý kết thành một."
*
Một đời? Chưa đủ!
Ta nàng, giọng kiên định:
"Ánh trăng chứng."
"Ta, Bùi Chiêu, nguyện cưới Vân Cẩm thê t.ử."
"Bất kể mưa gió gian khổ, bất kể sinh ly t.ử biệt."
"Đều sẽ đồng hành, rời bỏ."
"Đời đời kiếp kiếp, tâm ý kết thành một."
*
Nhất bái thiên địa!
Nhị bái cao đường!
Phu thê giao bái!
*
"Sau , nhất định sẽ cho nàng một hôn lễ thật huy hoàng."
*
Nàng sốt ruột quá!
Lời còn dứt, nàng bất chấp thứ nhào đến.
"Lễ nghi còn xong, chỉ hơn một chút, để nàng trải nghiệm hảo hơn..."
" nàng bổ nhào đến, lý trí của còn nữa ."
*
Một đêm xuân tiêu.
14
Lúc xử lý Tô ma ma, thấy một bóng dáng thấp thoáng ngoài cửa sổ.
Thoáng hiện vụt mất.
Ta vội đuổi theo, thấy nàng lặng một giữa gió lạnh.
Ta ôm nàng từ phía .
Nàng khẽ hỏi:
"Điện hạ, thực sự để tâm chút nào ?"
Ta hỏi ngược nàng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/doc-su-van-cam/ngoai-truyen-bui-chieu-7.html.]
"Ta vốn là kẻ lạnh lùng vô cảm."
"Ta thích nàng, nhưng cưới khác."
"Bên cạnh là mưa m.á.u gió tanh."
"Nàng để tâm ? Có bận lòng vì một kẻ hảo như ?"
Nàng đáp, giọng nhẹ như gió thoảng:
"Không để tâm."
"Ta đó là điều mong ."
Ta cúi đầu, ghé sát tai nàng, khẽ :
"Vậy thì cũng để tâm."
"Ta chỉ thích nàng."
"Dù nàng ... cũng thích."
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
15
Hôm qua giày vò cả đêm, vốn định tối nay để nàng nghỉ ngơi sớm.
nàng rúc lòng , đối diện ôm lấy , trán kề trán, thở quấn quýt...
Ta thể nhịn nổi?
Ta cúi đầu hôn lên môi nàng.
Nàng khẽ đáp , chỉ một tia lửa nhỏ cũng đủ châm lên ngọn lửa khao khát.
Những nụ hôn dày đặc rơi xuống...
Nhiệt tình cuốn lấy, đến khi d.ụ.c vọng thiêu đốt, nàng khẽ rơi nước mắt.
Ta hôn giọt lệ , cố gắng dịu dàng, cố gắng trấn an, cho đến khi nàng chấp nhận .
Nàng ngoan ngoãn co lòng ngủ.
Ta bế nàng lên, đặt trong thùng tắm.
Nàng buồn mở mắt, cứ thế để mặc giúp nàng tẩy sạch dấu vết triền miên.
Sau khi lau khô ôm nàng về giường, nàng tự nhiên rúc lòng , vòng tay ôm c.h.ặ.t, ngủ thật sâu.
Cứ thế... cứ thế...
Trong vô đêm trôi qua như ...
Nàng bỗng nhiên còn quấn lấy nữa.
Thậm chí, khi ngủ còn lưng về phía .
Ta chủ động dịch sát , từ phía ôm lấy nàng.
Nàng hề phản ứng, như thể ngủ sâu.
Một ngày...
Hai ngày...
Ba ngày...
Ta hoang mang vô cùng.
Chẳng lẽ... nàng chán ?
Nhanh như ngán ?
Rốt cuộc là sai ở chứ?
Vì chuyện , dày mặt hỏi một gia thất.
"Bổn vương một bằng hữu..."
Sau một hồi phân tích, đối phương nghiêm túc :
"Vấn đề của bằng hữu điện hạ, thể là... hết cảm giác mới mẻ."
"Hết mới mẻ?"
Ta cau mày, trầm tư suy nghĩ, cuối cùng âm thầm lập một kế hoạch.
16
Màn đêm buông xuống.
Ta một bộ trường bào thêu tinh xảo, chất vải trong suốt, để lộ từng đường nét cơ bắp.
Mái tóc đen xõa xuống trông như tùy ý, nhưng thực mỗi sợi đều chăm chút cẩn thận.
Áo ngoài kéo lỏng, để lộ xương quai xanh và cơ bụng rắn chắc, còn xịt lên mấy giọt nước, giả vờ như mới tắm xong…
Nàng đến .
Ta tựa bàn, một chân gập , tư thế trông vẻ tùy hứng, nhưng thực cố ý khoe những đường cong mỹ nhất.
Khuôn mặt cũng nghiêng, để lộ góc trái mỹ.
Quan trọng hơn cả —— biểu cảm thật lạnh lùng.
Bình thường đối với nàng quá dịu dàng, gì cũng chiều.
Giờ đổi khẩu vị một chút, cho nàng một chút mới mẻ.
Nàng bước , thẳng về phía .
Liếc một cái:
"Điện hạ đây gì? Không ngủ ?"
Lạnh lùng.
Ta đáp.
"Là ai chọc giận điện hạ ? Sao mặt lạnh tanh thế?"
"..."
Suýt nữa thì phá hỏng kế hoạch!
Nói xong, nàng định lướt qua .
Ngay khoảnh khắc ——
Ta bất ngờ vươn tay, bá đạo kéo nàng lòng, xoay đè lên bàn, cúi xuống hôn thật sâu!
Nụ hôn dày đặc, thở quấn quýt, mạnh mẽ cướp đoạt, khiến nàng dần dần mất tự chủ...
Mắt nàng mơ màng, thở hỗn loạn, nhưng khẽ đẩy .
"Điện... dừng..."
Ta dừng.
Hôn dọc theo vành tai nhạy cảm của nàng, cho đến khi nàng thở gấp, khe khẽ :
"Ta ."