Tạ Vọng chằm chằm , đáy mắt cuộn trào những cảm xúc mà hiểu nổi: "Ninh Diên, ngươi cảm thấy bản tôn đối với ngươi, thật sự chỉ lợi dụng?"
Chẳng lẽ ? Ta chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: "Tiên tôn, lúc chúng ký khế ước Thiên Đạo, tiền trao cháo múc. Ngài bỏ tiền, bỏ mặt, đừng bàn chuyện tình cảm, tổn thương tiền bạc lắm. Hơn nữa, mà Ngài yêu là Chiêu Hoa, chuyện cả Tu Chân Giới đều , cũng tự hiểu lấy ."
Tạ Vọng câu của chọc cho mặt mày xanh mét. Hắn chắc hẳn ngờ tới lúc náo, trái chỉ cầm tiền chạy trốn. Hắn đột ngột lạnh, nụ mang theo vài phần cố chấp: "Khá cho câu tiền trao cháo múc. Đã như thế, bản tôn kết thúc, ngươi ."
Ta chút cuống lên: "Thêm tiền cũng ?"
Gân xanh nơi thái dương Tạ Vọng giật giật, nghiến răng nghiến lợi: "Ninh Diên!"
"Được , thì ." Thấy như sắp g.i.ế.c đến nơi, lập tức nhu nhược, lùi một bước chiều đầu hàng. "Vậy Tiên tôn xem còn cần gì? Là bưng rót nước cho Thần nữ, là thử t.h.u.ố.c đỡ đao cho nàng ? Cái là giá khác đấy nhá, gấp đôi!"
Tạ Vọng cái bộ dạng dầu muối thấm, chỉ đến tiền của , trong mắt thoáng qua một tia thất bại, cùng một nỗi vô lực sâu sắc. Hắn hít sâu một , ném một câu: "Về động phủ mà ở, mệnh lệnh của bản tôn, bước nửa bước."
Nói đoạn, thiết hạ thêm ba tầng cấm chế, vây c.h.ặ.t động phủ của như thùng sắt mới xoay rời .
Ta bóng lưng , bĩu môi. Cái tên nam nhân thật khó hầu hạ. Có chính chủ còn đủ, còn nuôi thêm thế ở hậu viện?
Lẽ nào đây là sở thích "sưu tầm" trong truyền thuyết?
Hay là diễn trò "thế thành chân ái, chính chủ hóa dưng"?
Đừng đùa chứ, hạng như Tạ Vọng, vốn dĩ vô tình nhất mà cũng thâm tình nhất.
Thâm tình dành cho Chiêu Hoa, thứ để cho chỉ vô tình.
Trạm Én Đêm
5.
Tạ Vọng mới rời , hậu viện động phủ của bốc hỏa.
Theo đúng nghĩa đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/dien-phi-tam-gioi/chuong-5.html.]
Ma hỏa màu đen trong nháy mắt thiêu rụi ba tầng cấm chế do Tạ Vọng thiết lập, nhân tiện thiêu luôn cả vườn Linh d.ư.ợ.c dày công vun trồng thành tro bụi.
Lâu Sát vác đại đao, mang theo một sát khí bước . Theo là mấy tên Ma tu khiêng một chiếc rương lớn, bên trong châu quang bảo khí, là bảo vật.
"Ta ngay tên ngụy quân t.ử Tạ Vọng sẽ nhốt ngươi mà." Lâu Sát mang bộ mặt "lão t.ử thông minh nhất thiên hạ", vẫy vẫy tay với , giọng oang oang màng nhĩ đau nhức: "Ninh Diên, theo ! Chiêu Hoa về, Cửu Trọng Thiên còn chỗ cho ngươi, U Minh Giới nuôi thêm một miệng ăn vẫn là nuôi nổi."
"Bản tôn nghĩ kỹ , tuy ngươi tham tài, nhưng nể mặt gương mặt , phong ngươi Trắc phi cũng là thể."
Ta ruộng d.ư.ợ.c điền trụi lủi, lòng đau như cắt, căn bản chẳng lọt tai đang gì: "Tôn thượng! Đó là T.ử Linh Thảo trồng ròng rã ba năm! Còn gốc Chu Quả năm trăm năm nữa! Một mồi lửa của Ngài tiêu tan sạch sành sanh !"
Lâu Sát thiếu kiên nhẫn tặc lưỡi một tiếng: "Chẳng chỉ là mấy cây cỏ thôi ? Về U Minh Giới, bản tôn đền cho ngươi cả một vườn. Đừng lôi thôi nữa, mau thôi, thừa dịp Tạ Vọng còn về."
"Đây là vấn đề cỏ cây ? Đây là tâm huyết của !" Ta tức đến mức đ.á.n.h , nhưng nghĩ đến chênh lệch võ lực đôi bên, nhịn.
Ta hít sâu một , cố nặn một nụ : "Đa tạ ý của Tôn thượng, nhưng chẳng cả, chỉ một yên tĩnh tu tiên. NGÀI chẳng yêu Chiêu Hoa đến c.h.ế.t sống ? Nay nàng về, Ngài theo nàng , chạy đến tìm kẻ thế như gì?"
Biểu cảm của Lâu Sát một khoảnh khắc vặn vẹo. Hắn phiền muộn vò đầu bứt tai, đem đại đao cắm phập xuống đất, chấn động khiến mặt đất rung chuyển ba hồi, "Bản tôn xem ! Nàng ... nàng đổi ! Nàng như !"
"Thay đổi ?" Ta bắt đầu thấy hứng thú, ngọn lửa hóng hớt bùng cháy mãnh liệt, "Thay đổi thế nào? Trở nên xí? Hay là béo ?"
"Không !" Lâu Sát dường như điều khó , nghẹn nửa ngày mới nghiến răng nghiến lợi thốt : "Nàng ... nàng thế nhưng khuyên buông đao đồ tể, lập địa thành Phật? Còn và Tạ Vọng c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c là đúng, chúng yêu thương và hòa bình? Còn bắt siêu độ cho những kẻ g.i.ế.c?"
"Phụt—!" Ta nhịn , bật thành tiếng. Vị Thần nữ cũng thật thú vị nha. Năm trăm năm gặp, là tu nghiệp ở Phật giới ?
"Tôn thượng, là Thần nữ, lòng bao dung thương sinh cũng là chuyện bình thường mà."
"Bình thường cái thá gì!" Lâu Sát tức giận rống lên, "Chiêu Hoa năm xưa là thể tuốt kiếm đ.á.n.h với ba ngày ba đêm! Là dám chỉ thẳng mặt mà mắng đồ khốn kiếp!"
"Còn bây giờ... yếu đuối mong manh, hở chút là , mà phát phiền! Bản tôn thêm một cái cũng thấy đau mắt!" Hắn , ánh mắt rơi bỗng trở nên rực cháy: "Vẫn là ngươi hơn. Ninh Diên, ngươi tham tài, sợ c.h.ế.t, còn chút tâm cơ, nhưng ngươi chân thật. Hơn nữa dáng vẻ uống rượu của ngươi trông thuận mắt hơn cái bộ dạng kiêu kỳ hiện tại của nàng nhiều."