Diễm Quỷ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-10 07:20:35
Lượt xem: 5,413
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quý, mày cứu tao ! Chú ba của mày lợi hại như , mày giúp tao cầu xin chú cứu tao, ?”
Nhị Cẩu “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, sắp đến nơi.
Nhị Cẩu và Hổ T.ử vốn là hai kẻ lưu manh nổi tiếng trong thôn, ngang ngược hung hăng, đây còn từng cùng Hổ T.ử đ.á.n.h một trận chỉ vì thấy chướng mắt.
Giờ chịu quỳ xuống cầu xin , đủ thấy dọa sợ đến mức nào.
“Tao . Mày cứ về nhà , tao sẽ với chú ba.” .
Trời khuya, nếu Nhị Cẩu chịu rời , chuyện bắt Tiểu Thúy tối nay thể xảy sai sót.
Nhị Cẩu : “Mày là ? Mày đuổi tao ? Tao cho mày , hôm nay tao hết! Tao ở cùng mày, dù Tiểu Thúy đến, chú ba của mày cứu tao thì cũng cứu mày chứ? C.h.ế.t thì c.h.ế.t chung, sống thì sống chung! Đừng hòng bỏ mặc tao!”
“Sao mày cố chấp thế!” đẩy .
lúc đó, trong phòng nổi lên từng luồng gió lạnh, nến chập chờn sáng tối.
Tiểu Thúy đến .
6
Nhị Cẩu sợ đến mức núp lưng , hai chân run bần bật:
“Quý , mày… mày bảo vệ tao đó… Mày với Tiểu Thúy như , mày bảo cô nể tình tha cho tao …”
“Tha cho ai?” Giọng Tiểu Thúy vang lên từ .
Nhị Cẩu từ từ ngẩng đầu, chỉ thấy Tiểu Thúy rơi thẳng xuống, hai ngón tay chọc thẳng hai mắt .
Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên, đôi mắt Nhị Cẩu móc mù, m.á.u tanh chảy từ hai hốc đen ngòm.
hoảng loạn, chỉ liên tục khuyên: “Thúy … dừng tay …”
Tiểu Thúy để ý đến .
chợt nhớ tới chiếc chuông chú ba đưa, liền dùng sức lắc mạnh.
Tiếng chuông dường như tác dụng với Tiểu Thúy, cô ôm thái dương, vẻ mặt đau đớn.
“Quý …cứu tao… cứu tao…”
Nhị Cẩu mù mắt, đưa tay quờ quạng, túm tay liền nắm c.h.ặ.t buông:
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
“Nếu tao c.h.ế.t, mày cũng đừng hòng sống yên! Quý … cứu tao…”
“Quý! Hai đứa ở trong đó ?!”
thấy giọng chú ba.
Cổng mở toang, giọng chú ba gần ngay mắt, nhưng thấy họ.
“Chú ba! Con ở đây! Con ở trong phòng! Nhị Cẩu cũng ở đây! Chú ở ? Con thấy ông!” - hét về phía cửa.
“Kỳ lạ… trong phòng ai…”
chú ba lẩm bẩm một .
Lần thì xong thật .
Không chú ba, và Nhị Cẩu…
Không, cần tới Nhị Cẩu, sống thế nào đây?
Tiểu Thúy còn nhớ tới tình xưa mà tha cho ?
“Các đừng hòng sống sót ngoài!”
Tiểu Thúy hung dữ bóp cổ Nhị Cẩu, “rắc” một tiếng, cổ gãy lìa.
Nhị Cẩu c.h.ế.t .
Đôi mắt nhuốm m.á.u của Tiểu Thúy xoay sang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/diem-quy-kprj/chuong-3.html.]
Ngay khoảnh khắc đó, chú ba cầm kiếm gỗ đào đột ngột xuất hiện, c.h.é.m thẳng về phía Tiểu Thúy.
Tiểu Thúy dùng tay đỡ lấy, tay cô bốc khói đen, nước đen chảy xuống.
Tiểu Thúy trừng mắt chú ba đầy oán hận, biến mất màn đêm.
“Chú ba…” thở phào một , ngã phịch xuống đất.
“Sao thành thế ?!”
Chú ba trừng mắt quát : “Nếu chú nhanh trí, dùng kiếm gỗ đào phá kết giới, tối nay con c.h.ế.t chắc ! Nhị Cẩu nửa đêm chạy đến tìm con gì? Chú sớm thấy . Tiểu Thúy c.h.ế.t đuối, oán khí lớn đến cũng thể hung dữ đến mức . Quý, con Hổ T.ử và Nhị Cẩu chuyện gì, mới ép Tiểu Thúy hóa thành quỷ sát ?”
lắc đầu: “Con . Nhị Cẩu tìm con chỉ Hổ T.ử c.h.ế.t , tiếp theo là …”
“Hai thằng súc sinh đó, chắc chắn chuyện xa dám !”
Chú ba hừ lạnh, liếc xác Nhị Cẩu, nhổ một bãi nước bọt lên mà c.h.ử.i rủa.
Chửi xong, chú ba bảo kéo xác Nhị Cẩu núi chôn.
“Chuyện thể giấu nữa.”
Chú ba thở dài: “Con đến nhà Nhị Cẩu, gọi cha tới nhận xác.”
đáp một tiếng theo.
Sáng sớm hôm , trời còn lờ mờ, A Biểu chạy đến nhà . Thấy chú ba, như thấy cọng rơm cứu mạng, vội móc nhiều đồ quý đưa cho chú ba:
“Xin chú cứu mạng cháu!”
Chú ba cau mày: “Ý là ?”
“Cháu…”
“Không thật thì cứu bằng cách nào?”
“Nếu cháu thật, chú đảm bảo cứu cháu đấy.”
Chú ba gật đầu.
7
“Cháu với Hổ T.ử và Nhị Cẩu thường xuyên chơi chung, chuyện cả làng đều . Vài ngày khi Tiểu Thúy c.h.ế.t, cô sông giặt đồ thì gặp bọn cháu. Hổ T.ử mồm miệng thiếu đắn, buông vài câu trêu ghẹo, Tiểu Thúy mắng cho. Sau đó… đó Hổ T.ử càng nghĩ càng tức, liền chọn một ngày, chính là đêm khi Tiểu Thúy c.h.ế.t bọn cháu lẻn nhà cô , … …”
Chú ba xong thì nổi trận lôi đình: “Đồ súc sinh! Sao sớm?! còn thắc mắc Tiểu Thúy oán hận cỡ nào mà dù viên phòng với Quý Nhi vẫn chịu đầu thai, còn hóa thành quỷ sát hại hóa là mấy tên cầm thú các gây ! Nếu muộn thêm chút nữa, cả làng đều c.h.ế.t theo các đấy, ?!”
“Cháu sai … xin chú cứu cháu với…”
Chú ba giận quá, tiện tay nhặt cây gậy đất, đ.á.n.h mạnh hai cái chân A Biểu cho hả giận, mới :
“Đêm nay đúng giờ Tý, sẽ pháp trong sân. Cậu quỳ ở cổng, ngừng dập đầu. Nhớ kỹ, trừ khi Tiểu Thúy chịu buông bỏ oán niệm, chịu đầu thai, nếu thì dừng .”
“Nếu… nếu Tiểu Thúy thì ?”
“Thì dập đầu đến khi nó .”
“Hả? Vậy… nếu đầu dập toác mà cô vẫn chịu buông oán, chịu đầu t.h.a.i thì ?”
“Thì tiếp tục dập.”
“Chuyện … đau ? Với nếu đầu cháu để sẹo thì cháu lấy vợ kiểu gì?”
“Cậu mặt mạng?”
“…Muốn mạng.”
“Vậy thì lời .”
“Dạ… .”
Sau khi dặn dò xong, trong sân mà lòng bất an, đến cơm cũng nuốt nổi, chờ mãi đến giờ Tý.