Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 9: Thứ cô muốn là con người anh
Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:59:45
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại cửa đăng ký kết hôn, xếp hàng chờ đợi nhiều, nhanh đến lượt họ.
Tuần tự theo tất cả các thủ tục, đầy một tiếng đồng hồ, hai cuốn giấy chứng nhận kết hôn đóng dấu nổi trao tay hai .
Nhìn cuốn sổ đỏ trong tay, Lương Chiêu Nguyệt cảm giác chân thật.
Trái , phản ứng của Châu Vân Xuyên bình thản hơn nhiều, chẳng khác gì nhận một cuốn chứng chỉ chuyên môn, giọng bình tĩnh mà xa cách: “Mấy ngày tới công tác, việc gì hoặc cần gì thì cô liên lạc với Giang Bách, sẽ giúp cô xử lý.”
Nói , ánh mắt hờ hững rơi cô, tim cô bỗng đập thịch một cái, cô vẻ bình tĩnh gật đầu đáp: “Được.”
Bước khỏi Cục Dân chính, Lương Chiêu Nguyệt một lòng nghĩ về chuyện giấy đăng ký kết hôn, khỏi thất thần, trong lúc chú ý va một , cô vô thức : “Xin .”
Sau khi ngẩng đầu lên thấy va là Châu Vân Xuyên, trái tim cô tức khắc như vọt lên tới cổ họng.
Châu Vân Xuyên cô chằm chằm một lúc : “Lên xe, đưa cô về trường.”
Cô nghĩ ngợi gì mà từ chối: “Không cần ạ, tàu điện ngầm .”
Anh cau mày, giọng điệu cho phép bàn cãi: “Lên , chuyện khác với cô.”
Thấy , Lương Chiêu Nguyệt cũng kịp nghĩ đến việc liệu lỡ chuyến công tác của , bèn lên xe. Thắt dây an xong, cô nghiêm chỉnh, chờ Châu Vân Xuyên lên tiếng, nhưng đợi lâu cũng thấy mở miệng chuyện.
Xe chạy với tốc độ đều đặn con đường rộng lớn, Lương Chiêu Nguyệt liếc , thấy quả thực ý định chuyện, cô cũng dám hỏi nhiều.
Im lặng suốt chặng đường, cho đến khi đến cổng bắc của Đại học Bắc Thành, xe mới từ từ dừng .
Châu Vân Xuyên lúc mới thong thả : “Mở ngăn tủ mặt cô , bên trong ba cái iPad, cô chọn một cái mà dùng.”
Lương Chiêu Nguyệt sững , nhất thời hiểu ý .
Anh liếc cô một cái, kiên nhẫn lặp một nữa, hỏi: “Cần lấy giúp cô ?”
Không vì , câu cùng Lương Chiêu Nguyệt cảm nhận vài phần ý vị trêu chọc.
Điều khác xa với ấn tượng xa cách, nghiêm túc mà tạo cho cô đây.
Trong lòng nhất thời suy nghĩ khác lạ, cái của , cô do dự mở ngăn kéo.
Bên trong quả thực ba chiếc iPad, đều là mẫu mới nhất hiện nay, tuy đều mở hộp nhưng trông khác gì máy mới.
Động tác đưa tay của Lương Chiêu Nguyệt khựng .
Cũng trong vài giây do dự , trong tầm mắt cô một bàn tay vươn tới, lâu , một bóng nghiêng về phía cô. Khoảnh khắc đó kề vai sát cánh với , khí xung quanh lập tức tràn ngập mùi hương thanh mát lạnh lẽo của gỗ tuyết tùng.
Trong một thoáng, Lương Chiêu Nguyệt ảo giác như đang ở giữa một vùng tuyết lớn mênh m.ô.n.g.
Cô độc, lạnh lẽo và tĩnh mịch.
Châu Vân Xuyên lấy một chiếc iPad màu bạc, đặt tay cô, đó trở vị trí lái xe.
Động tác dứt khoát gọn gàng, chút dây dưa, vô cùng quả quyết.
Khi rời , mùi hương thanh mát nhạt vài phần.
Hô hấp của Lương Chiêu Nguyệt dần trở bình thường, nhưng dòng suy nghĩ vẫn còn mơ hồ.
Chẳng lẽ quá trình loay hoay với cái iPad ban nãy chú ý tới?
Thấy cô ngây , tưởng cô ngại dám nhận, Châu Vân Xuyên : “Hai cái nhiều tài liệu, cái là máy dự phòng, cô cứ lấy dùng .”
Cô cúi đầu chiếc iPad trong tay, ngẩng đầu , lấy điện thoại , : “Bao nhiêu tiền, chuyển khoản cho .”
Một phản ứng quen thuộc.
Lương Chiêu Nguyệt cảm thấy gì đúng.
Châu Vân Xuyên một thoáng sững sờ, ngay đó hiểu ý của cô, khỏi : “Chúng mới đăng ký kết hôn, cô chắc chắn tính toán rõ ràng với như ?”
Nghe thấy lời , Lương Chiêu Nguyệt ngước mắt , ánh mắt đầy vẻ thể tin nổi.
Châu Vân Xuyên chẳng để tâm, giọng điệu trầm : “Tiếp theo còn một năm nữa, chuyện chuyển đổi vai trò cô nên sớm thích ứng .”
Trong giọng một thái độ công tư phân minh, luôn nhắc nhở Lương Chiêu Nguyệt rằng câu ý như cô nghĩ.
Nói cho cùng, họ chỉ là mối quan hệ hợp tác bên A bên B thuần túy.
Cô lúc mới lấy dòng suy nghĩ, một tiếng xin , đó mở cửa xe bước xuống.
Bóng dáng vài phần hoảng hốt bỏ .
Lương Chiêu Nguyệt xuống xe, bên lề đường, trong lòng bực bội.
Sao thể mất bình tĩnh mặt như .
lúc , cửa sổ xe ở ghế phụ từ từ hạ xuống, cô tiếng sang, vặn đối diện với ánh mắt của Châu Vân Xuyên.
Ánh mắt so với đây, lúc thêm vài phần ôn hòa, nhưng nếu là nhiều thì cũng . Chỉ là từ đôi mày giãn của , thể kết luận rằng tâm trạng lúc tệ.
Lương Chiêu Nguyệt phát hiện, mỗi ở riêng với , cô luôn thích phỏng đoán , phân tích .
Một hành vi thuận tay, bản năng của cô kiểm soát.
Ví dụ như lúc , chính cô cũng là về mới nhận .
Bốn mắt một lát, Châu Vân Xuyên thong thả : “Sau cần chuyện gì cũng xin .”
Dứt lời, lái xe rời .
Lương Chiêu Nguyệt bên đường một lúc, đợi chiếc xe hòa dòng xe cộ mênh m.ô.n.g, còn thấy một chút bóng dáng nào nữa, mới chậm rãi bước về.
Mặt trời rực rỡ và ch.ói chang, chiếu lên , trong tiết trời đang dần trở nên lạnh lẽo , khiến cảm thấy ấm áp một cách khó hiểu.
Cô che ánh sáng ch.ói mắt, ngẩng đầu lên bầu trời.
là trời trong nắng gắt, vạn dặm mây như trong sách .
Một ngày thời tiết .
Cũng trong một ngày thời tiết như thế , cô cùng một đăng ký kết hôn.
Mặc dù mục đích ban đầu của cuộc hôn nhân là điều cô mong đợi, nó giống như là một giao dịch tạm thời mà cả hai đều rõ trong lòng.
Mục đích của cả hai đều thể là đơn thuần.
Châu Vân Xuyên là để đối phó với lớn trong nhà, còn cô…
Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, so với cái gọi là mỗi bên lấy thứ cần mà Châu Vân Xuyên cho là , thì rõ ràng “thứ cô cần” còn nhiều hơn, tham lam hơn một chút.
Thứ cô là con .
Vì , bất kỳ cơ hội nào thể tạo mối liên hệ với , cô đều sẽ bỏ qua.
Cô giống như một con thiêu , rõ ràng rằng kết cục duy nhất khi lao ánh lửa chỉ thể là diệt vong, nhưng vẫn tuân theo bản năng mà tiến gần nguồn sáng.
Cuộc sống của Châu Vân Xuyên hề bất kỳ đổi nào vì kết hôn, vẫn bận rộn như .
Chuyến công tác chỉ kéo dài mà lịch trình cũng sắp xếp vô cùng gấp gáp, hết cuộc họp đến cuộc họp khác.
Lúc đang là giờ giải lao giữa cuộc họp, tìm một nơi cho phép hút t.h.u.ố.c và ai, lấy một điếu t.h.u.ố.c châm lửa, thong thả hút, cố gắng để bộ não nghỉ ngơi một lát.
Giữa làn khói mờ ảo, điện thoại reo lên.
Tưởng là điện thoại công việc, đặt điếu t.h.u.ố.c lên gạt tàn bên cạnh, cầm điện thoại lên.
Nhìn thấy thông báo gọi là “Em gái”, nghĩ đến tính cách yên phận ngừng nghỉ của cô , liền đau đầu.
Anh cầm điếu t.h.u.ố.c lên, gạt tàn t.h.u.ố.c, đưa lên miệng, cùng lúc đó, nhận cuộc gọi .
Vừa kết nối, giọng chất vấn của Mạnh An An liền truyền đến: “Sao tủ quần áo của em thiếu một bộ đồ!”
Châu Vân Xuyên nheo mắt, chút thất thần.
Bộ đồ đó Lương Chiêu Nguyệt mặc, cô nhắc đến việc sẽ trả , để trong lòng, cùng lắm chỉ là một bộ quần áo, với tốc độ đồ của Mạnh An An, nhiều một bộ thiếu một bộ về cơ bản gì khác biệt, càng thể phát hiện .
Hiếm , Mạnh An An chú ý đến tủ quần áo của động .
Mạnh An An ở đầu dây bên tố cáo: “Anh đưa phụ nữ về nhà ? Bộ đồ đó là bộ em thích nhất, còn định mặc lúc leo núi.”
Châu Vân Xuyên thở một , khói trắng bay lên lượn lờ, cuối cùng cũng đáp lời cô : “Em mua bộ khác .”
“Đây là chuyện mua một bộ khác ?” Mạnh An An tức giận, và nắm bắt trọng điểm “Anh mà đưa phụ nữ về nhà? Người phụ nữ đó là ai?”
Châu Vân Xuyên gạt gạt tàn t.h.u.ố.c, chậm rãi trả lời: “Chị dâu của em.”
Đầu dây bên im lặng một lát, đó là một tiếng hét ch.ói tai sắp thủng mái nhà.
Châu Vân Xuyên dường như đoán phản ứng của em gái, liền đưa điện thoại xa, tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, rít một thật sâu, từ từ thở .
Trong môi trường việc áp lực cao bao năm qua, dần quen với việc dùng t.h.u.ố.c lá để giải tỏa bộ não mệt mỏi.
May mà tần suất hút t.h.u.ố.c của cao, luôn kiểm soát trong một phạm vi an thể nắm bắt, đến mức nảy sinh sự phụ thuộc t.h.u.ố.c lá.
Bất kỳ thứ gì mang tính hỗ trợ bên ngoài, một khi nảy sinh tâm lý phụ thuộc thì chắc chắn sẽ đến bờ vực mất kiểm soát.
Anh nghĩ như , nhưng trong đầu hiện lên khuôn mặt của Lương Chiêu Nguyệt.
Nửa tháng , khi trợ lý Giang Bách báo cáo công việc trong nước, nhắc qua với về chuyện của Lương Chiêu Nguyệt.
Vấn đề sở hữu căn nhà ở Lâm Thành của cô giải quyết, căn nhà và tài sản mà chuyển sang tên cô theo thỏa thuận cũng tất, chỉ duy nhất việc nhập hộ khẩu ở Bắc Thành là cô đồng ý.
Lý do cô đưa là, chuyện vội, cô tự giải quyết.
Nhập hộ khẩu ở Bắc Thành khó, tuy chính sách tương ứng, nhưng theo đó đông cạnh tranh khốc liệt, chắc thành công. Châu Vân Xuyên hiểu tại cô phản đối, nhưng cũng tôn trọng lựa chọn của cô, hỏi thêm nữa.
Mối quan hệ của và cô cũng chỉ duy trì một năm, đó sẽ chấm dứt quan hệ và trở về vị trí của mỗi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/dem-xuan-nong-nan/chuong-9-thu-co-muon-la-con-nguoi-anh.html.]
Nếu quan tâm hỏi han quá nhiều, điều đó sẽ ngược với kế hoạch ban đầu.
Mạnh An An khi bình tĩnh cơn kinh ngạc, hỏi: “Anh lấy vợ, em lấy chị dâu, theo chủ nghĩa độc , kết hôn với ai ?”
Châu Vân Xuyên : “Để một thời gian nữa về, sẽ đưa em gặp cô .”
Dứt lời, thể chú ý đến một chuyện khác.
Hôm đăng ký kết hôn xong, khi đưa cô về trường, hai hề liên lạc với .
Rất phù hợp với yêu cầu của đối với cuộc hôn nhân tạm thời …
Đơn giản, đỡ phiền phức.
Lựa chọn Lương Chiêu Nguyệt tuy là một quyết định đột ngột, nhưng sự bình lặng cho đến nay là điều cần.
Anh một nữa khẳng định, chọn sai .
Mạnh An An trực tiếp kinh ngạc: “Bà nội ?”
Châu Vân Xuyên : “Bà nội quen cô , thích cô .”
Anh chuyện kết hôn với Liễu Y Đường ngày hôm khi đăng ký kết hôn, khi máy bay hạ cánh ở Manhattan.
Liễu Y Đường cũng kinh ngạc, khi xem giấy đăng ký kết hôn mà gửi qua, mắng hoang đường.
Vài ngày , bà đột nhiên gọi điện Lương Chiêu Nguyệt là một cô bé , kết hôn với thì đối xử với .
Tuy hiểu tại thái độ của bà đổi nhanh như , nhưng trong hơn một tháng qua, trong vài cuộc điện thoại hỏi thăm ít ỏi, cuối cùng Liễu Y Đường cũng còn như , động một tí là lấy chuyện đại sự hôn nhân, trung hiếu lưỡng phiền , tai cuối cùng cũng yên tĩnh.
Châu Vân Xuyên tự cảm thấy hài lòng.
Mạnh An An lẩm bẩm: “Chẳng trách gần đây bà nội cứ hỏi em các cô gái trẻ thích gì, thì là để lấy lòng vợ .”
Đột nhiên thấy hai chữ “vợ”, Châu Vân Xuyên một thoáng quen, hỏi: “Còn chuyện gì ?”
“Có!” Mạnh An An vội “Em thể tìm chị ? Em gặp xem phụ nữ thể khiến trai em cúi đầu kết hôn rốt cuộc là ai!”
Có đang gõ cửa, là thư ký, nhắc nhở cuộc họp sắp bắt đầu.
Châu Vân Xuyên gật đầu, dụi tắt điếu t.h.u.ố.c gạt tàn, giọng điệu chút gợn sóng: “Em đừng phiền cô , chuyện đợi về .”
Nói xong, cũng đợi Mạnh An An phản ứng, thẳng thừng ngắt cuộc gọi.
Suốt hơn một tháng, Lương Chiêu Nguyệt gặp Châu Vân Xuyên, càng từng một chút liên lạc nào với .
Đôi khi cô còn nghi ngờ, liệu chuyện kết hôn là do cô tưởng tượng , nhưng cuốn sổ đăng ký kết hôn cô cất trong tủ đang với cô rằng, hai thực sự đăng ký .
Trong thời gian đó, Giang Bách liên lạc với cô vài .
Một là để lấy tài liệu liên quan đến căn nhà ông nội để ở Lâm Thành, một là để thủ tục chuyển nhượng bất động sản và tài sản mà Châu Vân Xuyên sang tên cho cô, và một là vì chuyện nhập hộ khẩu ở Bắc Thành.
Hai việc đầu đều tiến hành thuận lợi, chỉ việc cuối cùng là Lương Chiêu Nguyệt từ chối.
Mẹ cô, Lâm Đinh Vãn, sai, cô quả thực kế hoạch sống lâu dài ở Bắc Thành, mặc dù với năng lực của cô để định cư ở Bắc Thành là chuyện dễ dàng, nhưng kế hoạch khi thỏa thuận kết hôn với Châu Vân Xuyên trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Những gì Châu Vân Xuyên cho thực sự quá nhiều, nhà cửa và tiền bạc đủ để cô tiêu xài hoang phí quãng đời còn , thậm chí đủ cho thế hệ của cô ăn mặc lo.
Lương Chiêu Nguyệt cũng rõ tại từ chối.
Trong tiềm thức, cô cảm thấy đó là đang chừa cho một con đường lui.
Chừa một con đường lui để thể rời khỏi thành phố bất cứ lúc nào.
Suy nghĩ gần như là bi quan.
những trải nghiệm trong quá khứ mách bảo cô rằng, dù dốc hết sức đến , cũng chừa cho một cơ hội để thể rút lui bất cứ lúc nào.
Như , cho dù đến lúc đó thất vọng, cô cũng thể đổi một thành phố khác để bắt đầu cuộc sống.
Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, rõ ràng cô và Châu Vân Xuyên còn một khởi đầu thực sự, mà cô tính đến trường hợp nhất .
lo phòng xa hẳn là thừa thãi.
Thời gian thấm thoắt đến cuối tháng mười một.
Hôm nay, Lương Chiêu Nguyệt đang trong giờ học, màn hình điện thoại đặt trong ngăn bàn đột nhiên sáng lên, cô để ý, đến khi bạn học nhắc cô mới .
Tưởng là điện thoại quảng cáo, đang định tắt , nhưng khi thấy tên ghi chú màn hình, tay cô lơ lửng giữa trung mãi hạ xuống .
Cô ghi chú cho Châu Vân Xuyên là “yz”, lý do đặt như là vì một ngày nọ cô đột nhiên phát hiện tên tắt pinyin của cả hai đều hai chữ cái “z” và “y”.
Vốn định đặt là “zy”, nhưng nghĩ , cô đặt thành “yz”.
Cô hy vọng câu chuyện của cô và là đảo lộn gốc ngọn, mà là nước chảy thành sông (thuận theo tự nhiên sẽ thành công).
Giống như thứ tự của bảng chữ cái .
Giảng viên bục giảng đang giảng bài đầy nhiệt huyết, Lương Chiêu Nguyệt dứt khoát thể hành động điện thoại trong lớp học.
cô cũng sẽ chủ động ngắt điện thoại của Châu Vân Xuyên.
Chờ điện thoại tự động ngắt, cô nhanh ch.óng nhắn tin cho ——
【Lương Chiêu Nguyệt: Em đang trong giờ học, việc gì tìm em ?】
Kể từ khi Châu Vân Xuyên ý kiến với cách xưng hô dùng kính ngữ của cô, cô liền đổi.
Châu Vân Xuyên trả lời tin nhắn hai phút.
【yz: Tối nay thời gian ?】
Anh về nước ?
Giang Bách từng nhắc đến việc trong thời gian luôn ở nước ngoài công tác, hình như là vì huy động một quỹ mua sáp nhập.
Lương Chiêu Nguyệt liếc bục giảng, nhanh ch.óng gõ chữ: 【Sáu giờ em tan học, buổi tối sắp xếp gì khác.】
Lần , Châu Vân Xuyên trả lời nhanh: 【Anh ở cổng Bắc đợi em.】
Mặc dù chắc là việc tìm nên mới đặc biệt nhắn tin.
khi thấy hai chữ “đợi em” màn hình, niềm vui của Lương Chiêu Nguyệt bất giác trỗi dậy.
Còn nửa tiếng nữa mới tan học, nhưng cô bắt đầu cầu nguyện, thời gian thể tua thẳng đến nửa tiếng .
Cô cảm giác một ngày dài như một năm.
Đây là đầu tiên.
Nửa tiếng , chuông tan học đúng giờ vang lên, Lương Chiêu Nguyệt, luôn nán trong lớp để ghi chép, hôm nay sớm thu dọn đồ đạc xong xuôi, chỉ chờ tan học.
Tống Duyệt thấy , nhỏ giọng hỏi: “Cậu thế? Không nghỉ thêm ?”
Do bản thỏa thuận với Châu Vân Xuyên, nhiều vấn đề của Lương Chiêu Nguyệt giải quyết dễ dàng, tiền bạc còn là khó khăn lớn nhất của cô hiện tại.
Vừa cháu của bà Triệu chán luyện chữ học vẽ, công việc thêm ngắn hạn của Lương Chiêu Nguyệt cũng kết thúc tại đây. lúc năm hai nghiên cứu sinh cũng là giai đoạn quan trọng, cô tìm việc thêm nữa mà tâm ý việc học, chuẩn cho luận văn nghiệp năm , cũng như kỳ thi CFA* tháng hai năm .
Kỳ thi CFA*: là việc tham gia kỳ thi để lấy chứng chỉ Chartered Financial Analyst (tạm dịch: Nhà Phân tích Tài chính Công nhận). Đây là một trong những chứng chỉ nghề nghiệp danh giá và công nhận rộng rãi nhất cầu trong lĩnh vực tài chính – đầu tư.
Bị hỏi đến, Lương Chiêu Nguyệt khỏi chột : “Lát nữa tớ gặp một .”
Tống Duyệt đùa: “Vẫn là đàn ông ?”
Người đàn ông trong miệng Tống Duyệt là chỉ Giang Bách.
Lúc Giang Bách đến tìm cô lấy tài liệu, Tống Duyệt bắt gặp.
Cô lắc đầu: “Không , để tớ với , đang đợi tớ , bai bai.”
Nhìn bóng dáng cô xa, Tống Duyệt thở dài, hét lớn: “Cậu nhất là bỏ rơi bà đây để tìm đàn ông đấy nhé.”
giờ tan học, đường nhiều , vì , lời của Tống Duyệt dứt, tỷ lệ ngoái đầu là 100%.
Lương Chiêu Nguyệt dám cô nữa, chạy vẫy tay.
Đến cổng Bắc, mặt cô đỏ bừng, thở cũng chút hổn hển.
Cô chậm , về phía bãi đỗ xe tạm thời ven đường.
Không lâu , cô tìm thấy xe của Châu Vân Xuyên ở phía bên trái.
Là một chiếc Maybach màu đen.
Lúc , đang ở vị trí lái xe, cầm điện thoại chuyện.
Lương Chiêu Nguyệt bước tới, định bên cạnh đợi , ngờ, cửa xe mở , thứ duỗi đầu tiên là một bàn chân giày cao gót.
Lương Chiêu Nguyệt trong lòng bất chợt hoảng hốt, khựng tại chỗ tiến thêm nữa.
Giây tiếp theo, một phụ nữ bước xuống từ ghế xe.
Nói chính xác hơn, là một phụ nữ hình cao ráo, vô cùng xinh .
Khoảnh khắc đó, tất cả niềm vui của Lương Chiêu Nguyệt tan biến, theo đó là một cảm giác bi thương “ quân thắng bỏ ”.