ĐÁNH CẮP ÁNH TRĂNG - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-07 10:21:33
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giống thần tiên thì hiểu, nhưng vô d.ụ.c vô cầu là nữa?

Thấy bối rối, cả ba liền giải thích:

“Cảm giác như… chẳng ham gì cả.”

“Cô cũng mà, nhóm gần như là do gánh. Lúc đầu bọn còn phục, nhưng dần dần mới nhận căn bản thèm để ý đến việc đó… À, ý .”

“Đội trưởng giỏi như thế, bọn đều thấy. Anh vững vị trí là xứng đáng. Anh đối xử với bọn lúc nào cũng , bao giờ kiêu ngạo tự mãn, cứ như thể tất cả vốn dĩ nên thế.”

mà… vẫn luôn cảm giác…” Người thứ ba ngập ngừng, tìm từ, cuối cùng em út hộ:

“Có cảm giác như, dù bọn , cũng chẳng . Anh hề quan tâm bên cạnh là ai.”

“Anh rõ ràng cùng một chỗ, nhưng luôn khiến bọn thấy ở nơi nào đó thật xa.”

Lời dứt, cả ba đều gật đầu như tìm tiếng chung.

họ mà bất giác bật .

Văn Nguyện, thật sự ba đồng đội .

mà, cho dù thế, các vẫn thích chứ?”

Ba ngượng, nhưng vẫn chút do dự mà đáp:

“Tất nhiên !”

“Đội trưởng đỉnh thế , thể tự hào cả đời.”

chắc kiếp nhiều việc , kiếp mới ở chung nhóm với đội trưởng.”

“Nói thật nhé, nào chùa cũng cầu Phật phù hộ cho đội trưởng con đường sự nghiệp hanh thông.”

“Cái gì! Cậu dám lén cầu cho đội trưởng mà gọi bọn cùng ?”

Đây mới là trọng điểm ?

ba đang cãi ồn ào, mới sực nhớ cả nhóm chỉ 20 tuổi đầu.

Vẫn còn là những đứa trẻ thôi.

, 23 tuổi kiếp , 22 tuổi kiếp , chẳng hề nhận cũng chẳng hơn họ bao nhiêu. Hai năm công sở khiến trái tim còn chai sạn hơn cả d.a.o mổ cá ở siêu thị.

Chẳng mấy chốc, Văn Nguyện và quản lý từ trong phòng họp , quản lý còn cầm tay hợp đồng của .

“Đã ký xong hết ?” Đến khi chuẩn đặt b.út, vẫn thấy khó tin.

“Có gì hài lòng về đãi ngộ ?” Quản lý niềm nở hỏi, Văn Nguyện cũng sang .

“Không , ký ngay đây.” Mức lương năm con , ai mà chê !

Nếu nhiều ở đó, còn hỏi Văn Nguyện “nâng giá” cho xứng đáng với mức ?

nghĩ , từ tương lai về, mang sứ mệnh cứu lấy .

Sao xứng đáng chứ? thậm chí còn xứng đáng!

Vậy là dứt khoát ký tên.

Thấy , Văn Nguyện , rút điện thoại :

“Vậy chúng kết bạn WeChat . sẽ gửi địa chỉ nhà và mật mã cửa cho em.”

“Được !” hớn hở đưa mã QR quét.

“Bíp——”

Ngay khoảnh khắc , mới giật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/danh-cap-anh-trang/4.html.]

“Khoan! Anh quét thì hơn!”

muộn, Văn Nguyện chằm chằm màn hình điện thoại , ngẩn .

Chỉ thấy giao diện WeChat hiện rõ——đối phương là bạn bè của bạn.

Mà phía , ở dòng ghi chú…

Chính là một biểu tượng mặt trăng.

“Thì chúng là bạn bè .” Văn Nguyện chỉ sững hai giây, đó như thể chẳng chuyện gì, thu điện thoại , mỉm dịu dàng:

“Vậy thì em cứ nhắn tin cho .”

vội vàng gật đầu, cố tình lấp l.i.ế.m:

“À… tự nhiên nhớ hồi nghiệp cấp ba add . Chắc lúc đó add nhiều quá, nên quên đổi remark thôi.”

Nghe , Văn Nguyện chỉ khẽ , thêm.

Buổi chiều lịch riêng, cùng trợ lý khác – Tiểu Tống – theo.

MMH

Lên xe, Tiểu Tống ghế phụ, và Văn Nguyện ghế .

len lén liếc đang nhắm mắt chợp mắt bên cạnh, nhanh ch.óng thu tầm về, lúc mới cảm thấy một chút căng thẳng muộn màng.

Trong thời học, từng một duy nhất ở riêng với Văn Nguyện.

Hôm đó là giờ nghỉ trưa. Chuông tan tiết vang, cả lớp ùa căn tin, chỉ còn .

Khi , luôn sợ đến căn tin. Vì một tên bạn nam trong lớp nhục mạ: “Béo thế còn ăn nhiều thế cơ ?”

Theo thói quen, lôi ổ bánh mì mua từ sáng , coi như bữa trưa. Đang định dậy rót nước, bỗng thấy thở khe khẽ phía .

Lúc mới nhớ , Văn Nguyện vẫn còn trong lớp.

Khi đó, đang chuẩn debut, kết thúc buổi thâu đêm, giờ nghỉ trưa cũng chẳng ăn, mà gục xuống bàn ngủ bù.

Tháng Năm, ngay cả khí cũng mang theo nóng oi bức đầu hè.

Trong bộ đồng phục trắng, Văn Nguyện ngủ bàn, nửa khuôn mặt nghiêng lộ , buông lỏng.

xoay thật khẽ, đó, cố kìm nén nhịp thở, lặng lẽ , lâu.

Cho đến khi mây trôi , một tia nắng lọt qua ô cửa chiếu xuống mặt bàn.

Mi mắt khẽ run, lông mày nhíu .

Không hiểu , lúc đó như mê hoặc, bất giác đưa tay lên, che luồng sáng .

Ánh sáng xuyên qua kẽ tay, để bóng mờ mờ gương mặt .

Mày dần giãn , ngủ yên .

cảnh , má nóng lên, tim đập gấp gáp.

Trong lớp học trống trải, hành lang yên tĩnh, ngoài sân thấp thoáng tiếng đội bóng đá tập luyện…

Giữa hai chiếc bàn, chỉ còn tiếng thở đều của , xen lẫn nhịp tim rối loạn của .

Nắng tháng Năm chiếu xuống mu bàn tay, nóng hầm hập.

Mùa hè, chẳng từ lúc nào, lặng lẽ đến gần.

Rồi đột nhiên, sân bóng ghi bàn, tiếng hò reo vang dội.

hoảng hốt như con thỏ dọa, định rút tay ——

Thì Văn Nguyện, vốn đang nhắm mắt, bỗng mở mắt .

Khoảnh khắc đó, nín thở.

Loading...