Đàn Ông Ven Đường Không Thể Nhặt Bừa, Trừ Khi Hắn Ta Có Giá Trị Sử Dụng - Chương: 01
Cập nhật lúc: 2026-01-21 03:33:16
Lượt xem: 102
Hồi tưởng:
Nam nhân bên lề đường nhặt, đạo lý hiểu rõ.
Thế nhưng vẫn cứu Tạ Tê một mạng.
Bởi vì giá trị sử dụng.
Ta vốn là Chiến thần trời.
Càng nhận vị Thần nữ hôn thê của .
Hai năm , phu quân Lê Sơ của ngã xuống vách núi mà c.h.ế.t.
Ta đau đớn đến tột cùng khi hạ táng .
Lúc lòng như tro tàn, hận thể tuẫn tiết theo thì đột nhiên thấy giọng của vị Thần nữ .
「Sao thương nặng thế ... Tạ Tê, tỉnh !」
Ta giật , vội vàng trốn bụi cỏ qua.
Tạ Tê khóe môi rỉ m.á.u, bất động mặt đất.
Gương mặt đó thực sự đến mức kinh tâm động phách, một cái cũng thấy như là bất kính.
Tim vọt lên tận cổ họng, vội dời tầm mắt , nhưng dư quang thoáng thấy một luồng kim quang lóe lên.
Thần nữ vận dụng thần lực, Tạ Tê dần tỉnh .
Giọng của như tiếng suối trong chạm ngọc: 「Lâm Thanh Dã, nàng ở đây?」
「Lịch kiếp ngoại lực giúp đỡ, về .」
Thần nữ uất ức: 「Ta là vì lo lắng cho ...」
「Lo lắng sẽ nảy sinh tình cảm với nữ t.ử phàm trần, phá hỏng hôn ước với Phượng tộc ?」
Tạ Tê giễu cợt cắt ngang lời Lâm Thanh Dã, ngữ khí ngày càng lạnh lẽo: 「Thần nữ yên tâm, ghi nhớ sứ mệnh, hai năm nhất định sẽ về thần giới. Nàng .」
Cho dù cách một quãng xa, cũng luồng khí lạnh xâm chiếm mà rùng một cái.
Lâm Thanh Dã vẫn chịu buông tha: 「Ta xem xem ai sẽ đến cứu , vạn nhất đó trông hơn thì tính ?」
Tạ Tê bắt đầu mất kiên nhẫn: 「Nếu nàng mà lỡ thời cơ, lịch kiếp thất bại, hôn ước của chúng vẫn sẽ hủy bỏ. Chỉ hai năm thôi, đến lúc đó sẽ thỏa mãn hai tâm nguyện của đó. Phàm nhân tham lam, chỉ cần cho thứ họ , chắc chắn sẽ đeo bám.」
Lâm Thanh Dã sụt sịt mũi, nũng nịu: 「Vậy , nhớ kỹ là động lòng, bất kể là ai thì dỗ dành nàng thành là , càng động phòng!」
「Ừ.」
Tạ Tê đồng ý.
Lâm Thanh Dã thêm vài nữa, lúc mới tình nguyện mà rời .
Sau khi nàng , Tạ Tê chỗ cũ.
Hắn gập ngón áp út điểm tim một cái, nôn một ngụm m.á.u tươi.
Ta kinh ngạc trợn tròn mắt, trong lòng chỉ quanh quẩn duy nhất câu của : 「Đến lúc đó sẽ thỏa mãn nàng hai nguyện vọng」.
Đây là thần tiên mà, chắc là thể giúp hồi sinh Lê Sơ nhỉ?
Tim đập loạn như sấm, một lát , lấy hết can đảm chạy đến bên cạnh : 「Công t.ử, công t.ử thế !」
Hiện tại:
「Miếng ngọc bài thể giúp nàng tùy ý địa phủ.」
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
Giọng của Tạ Tê kéo suy nghĩ hỗn loạn của trở .
Hắn xòe lòng bàn tay, một luồng ánh sáng trắng lóe lên, miếng ngọc bài lung linh hiện .
Mắt sáng bừng lên, dứt khoát giật phăng khăn trùm đầu xuống.
Do động tác quá nhanh, lớp sa đỏ vướng bộ d.a.o, kéo theo một lọn tóc rơi xuống.
Trong mắt Tạ Tê thoáng qua một tia : 「Kích động đến ? Xem nàng nhớ thương nương của .」
Ta đón lấy ngọc bài, kìm mà đỏ hoe mắt: 「 , nhớ .」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/dan-ong-ven-duong-khong-the-nhat-bua-tru-khi-han-ta-co-gia-tri-su-dung/chuong-01.html.]
「Ngọc bài sẽ chỉ dẫn nàng con đường đến địa phủ, chỉ cần báo lên danh tính, âm ty sẽ hồi sinh nương của nàng thôi.」
Hắn giơ tay định vén lọn tóc rối bên thái dương cho tai.
Ta vội vàng nghiêng đầu tránh né động tác của .
Ngón tay khựng , chậm chạp thu về.
「Tâm nguyện thứ hai, nàng nghĩ kỹ ? Tiền tài, quyền thế, là dương thọ. Chỉ cần nàng , đều sẽ thỏa mãn.」
Ta siết c.h.ặ.t miếng ngọc bài trong tay, khẽ lắc đầu: 「Không cần , còn mong gì khác.」
Dù cũng quen hai năm, vẫn chút hiểu rõ về Tạ Tê.
Chỉ cần hôm nay dám đưa thêm một yêu cầu nữa, thể lật lọng thu hồi ngọc bài ngay lập tức.
Quả nhiên, Tạ Tê thấy câu trả lời của thì hài lòng gật đầu: 「Dữu Thanh, nàng tham lam, hiểu chuyện như hề khó , là với nàng.」
Ta nở một nụ cay đắng: 「Ta hiểu rõ bản so với vị Thần nữ thì nhỏ bé đáng kể, dám mơ tưởng.」
Nữ nhân càng ngoan ngoãn, nam nhân càng thấy hổ thẹn.
Nghe , Tạ Tê thở dài: 「Thật nếu nàng thực sự nỡ rời xa , khi trở về thể thương lượng với Thần nữ một chút, để nàng đồng ý nạp nàng .」
「Cũng cần thiết ...」
Càng càng thấy xa rời thực tế.
Ta giật giật khóe miệng, dậy khách sáo : 「Thượng thần lịch kiếp hai năm, chắc hẳn đang nóng lòng trở về, cũng giữ ngài thêm nữa.」
「Sau cơ hội thì về thăm là .」
「Cũng .」
Tạ Tê gật đầu, sâu mắt một cái hóa thành một đạo bạch quang rời .
Ngày hôm , tin tức Tạ Tê bỏ trốn ngay trong đêm truyền khắp cả làng.
Bà thím Lý hàng xóm ở bên tường cố ý lớn giọng: 「Nghe gì ? Cái gã phu quân mã của Thẩm Dữu Thanh chạy mất tiêu ! Ta thấy nhé, kiệu tám khiêng đến đón đấy!」
「Ta bảo mà, nam nhân tuấn tú như thể trúng nó? Biết là quyền quý ở kinh thành, gặp lúc Thẩm Dữu Thanh đỏ nhặt mang về nhà thôi.」
Dì Vương kinh ngạc: 「Đêm tân hôn chạy ? Vậy chẳng Thẩm Dữu Thanh thành kẻ bỏ rơi ?」
「Này, bà xem liệu vài ngày nữa đến tìm con bé đón nó về kinh thành ?」
「Hai bà bớt thoại bản ...」
Ta chút bất lực, nhưng ngữ khí vẫn ôn hòa, thậm chí còn mang theo ý .
Ta là một góa phụ, trong làng đa phần đều coi thường, nhưng ác ý gì lớn.
Hai năm qua chăm sóc Tạ Tê, bọn họ lưng bàn tán mất chồng tìm ngay nhân tình.
Thế nhưng ai đem chuyện vốn từng thành rêu rao bên ngoài.
Chỉ bấy nhiêu thôi là cảm kích .
「Nha đầu Thẩm , bảo là cái gã Tạ Tê đó trong lòng cháu mà cháu cứ tin!」
Bà thím Lý móc từ một nắm hạt dưa c.ắ.n chách chách: 「Hắn chịu ơn cứu mạng của cháu mà suốt ngày chẳng gì, chỉ sách luyện kiếm, là từng chịu khổ, coi cháu như con hầu mà sai bảo thôi.」
「Cháu thật cho thím Lý một câu , kinh thành ?」
Ta bà với vẻ bí hiểm: 「Còn lợi hại hơn cả kinh thành, là Chiến thần từ trời xuống đấy!」
...
Bà thím Lý và dì Vương hiếm khi im lặng như .
Một lúc , hai họ .
Lúc , giọng điệu đầy vẻ đồng cảm: 「Chẳng lẽ đau lòng quá hóa điên ?」
「Thôi bỏ , ai bảo là hàng xóm của chứ? Ta g.i.ế.c con gà mái cho cháu bồi bổ.」
Ta khẽ mỉm , đầu bước nhà.