Sau khi Thù Ly vì nên mới thương, trong lòng Cẩm Linh Ngọc càng thêm áy náy.
Nàng định xem thử xem vết thương của nghiêm trọng .
Đêm khuya, khi ma y và Trầm Vân rời khỏi tẩm phòng của Thù Ly.
Cẩm Linh Ngọc đang xổm bên cửa sổ cuối cùng cũng đợi cơ hội.
Cửa chính nàng dám nên chỉ thể trèo từ cửa sổ, nàng thề rằng nàng thật sự chỉ xem vết thương của như thế nào mà thôi.
Trong phòng chỉ mấy ngọn nến giá đang cháy lay lắt, qua ánh sáng yếu ớt , Cẩm Linh Ngọc mò đến bên giường Thù Ly.
Hơi thở định, nhiệt bình thường, xem hồi phục khá .
Ánh nến chiếu lên gương mặt tuấn mỹ của Thù Ly, Cẩm Linh Ngọc ngây . Từ giữa hai hàng chân mày đến yết hầu, nàng xuống từng chút từng chút một.
Cảm nhận động tĩnh gì đó, Cẩm Linh Ngọc lấy tinh thần.
Ngay khi nàng đang định dậy rời thì Thù Ly túm lấy cánh tay, Cẩm Linh Ngọc thuận thế ngã l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của .
Trong lòng nàng thầm nghĩ tiêu , khi thấy động tĩnh gì, nàng mới dám len lén đầu .
Nàng về phía Thù Ly, may quá vẫn tỉnh, nàng cẩn thận rời khỏi nam nhân, từng chút từng chút một, sợ Thù Ly tỉnh giấc.
Khi đầu Thù Ly một nữa, ừm, tệ, gì đáng ngại. Cẩm Linh Ngọc đạt mục đích, lặng lẽ trèo ngoài qua cửa sổ.
Sau khi trở về hành cung, Cẩm Linh Ngọc sờ lên gò má nóng ran như lửa của , rõ ràng chỉ một cái, xảy sự cố như chứ.
Phù, cũng may Thù Ly tỉnh giấc.
Cẩm Linh Ngọc kéo chăn lên trùm kín đầu, đêm nay là một đêm ngủ .
Cẩm Linh Ngọc mơ mơ màng màng lâu mới chìm giấc ngủ, khi mở mắt một nữa thì là sáng sớm hôm .
Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ đ.á.n.h thức nàng.
Nha chải tóc trang điểm cho Cẩm Linh Ngọc xong, liền truyền lời rằng Thù Ly mời nàng đến dùng sáng.
Người tu tiên cần ăn uống, huống hồ đây cũng mục , tự dưng nghĩ đến chuyện ăn sáng.
Nghĩ đến việc Thù Ly thể nổi giận, sẽ tức giận công tâm, nếu sẽ khiến Thù Ly phiền lòng…
Nể tình Thù Ly đang thương, nàng đồng ý .
Địa điểm là ở trong đình giữa hoa viên ma cung. Khi Cẩm Linh Ngọc đến, Thù Ly đang thảnh thơi ngắm những đóa hoa màu hồng nhạt.
Thấy cần đợi đến, Thù Ly , hai đối diện , bàn là một vài món ăn đơn giản của nhân gian.
“Sao đột nhiên nghĩ đến việc dùng sáng ?” Cẩm Linh Ngọc nghi hoặc cất lời.
“Thỉnh thoảng chút thi vị cuộc sống ?” Thù Ly nhướng mày đáp .
“Không là , ngươi vui là .”
“Không, vẫn đủ vui.” Thù Ly tiến gần hơn một chút.
“Thế mà vẫn đủ vui? Vậy ngươi thế nào mới vui?” Cẩm Linh Ngọc bĩu môi.
“Có thể cùng nàng dùng sáng đương nhiên là vui, nhưng mà…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/da-treu-choc-ma-ton-thi-dung-hong-chay-thoat/chuong-6-ay-nay-va-tra-sang.html.]
Cẩm Linh Ngọc về phía nam nhân, khí sắc khá , tâm trạng vẻ tệ.
Thù Ly dùng ngón trỏ chỉ má : “Nếu nàng hôn một cái, sẽ càng vui hơn.”
“Nằm mơ giữa ban ngày.” Cẩm Linh Ngọc tỏ vẻ thể nào.
Cẩm Linh Ngọc thấy Thù Ly dường như phát hiện chuyện tối qua, liền yên tâm.
Nàng để ý thấy chiếc bàn tròn bằng gỗ đàn hương bày là những món ăn mà ngày xưa nàng từng ăn ở nhân gian.
Thù Ly gắp một chiếc bánh bao thịt bát Cẩm Linh Ngọc: “Ở nhân gian nàng thích ăn món , lúc đó nhiều ngân lượng nên những ngày ăn cũng nhiều, bây giờ ở đây nhiều, nàng ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.”
Cẩm Linh Ngọc “ừm” một tiếng gắp chiếc bánh bao lên ăn từng miếng một.
Bữa sáng uống cháo nếp, ăn bánh bao thịt, viên thọ hỷ, cá quế hoa… Hầu hết thức ăn bàn đều do Cẩm Linh Ngọc giải quyết, Thù Ly chỉ ăn đơn giản vài miếng.
Thù Ly thích dáng vẻ Cẩm Linh Ngọc ăn cơm.
“Trước đây nàng lúc nào cũng ăn từng miếng lớn, bây giờ trở nên thục nữ hơn nhiều .”
“Nói bậy, lúc nào cũng là một thục nữ.” Cẩm Linh Ngọc nhét một miếng cá quế hoa xương miệng.
Hương vị tươi ngon của cá quế hoa kết hợp với nước sốt ngọt độc đáo, sự kết hợp kỳ diệu bùng nổ trong miệng, kích thích từng vị giác.
Thù Ly lấy một quả cầu thủy tinh đặt mặt Cẩm Linh Ngọc, bên trong hiện hình ảnh Cẩm Linh Ngọc ăn cơm ngày .
Sau khi Cẩm Linh Ngọc nhận nữ t.ử đang ăn từng miếng lớn, vụn cơm dính mặt trong hình ảnh là ai, nàng lập tức dậy khỏi ghế, lấy quả cầu thủy tinh . Thù Ly thấy động tác của Cẩm Linh Ngọc, liền nhanh tay hơn một bước lấy nó.
“Nàng thế đáng yêu ?” Thù Ly lắc lắc quả cầu thủy tinh trong tay, .
“Ngươi lấy nó từ ? Mau hủy nó ! Xấu quá.”
“Không , giữ , giữ cả đời.”
“Ngươi đừng tưởng ngươi đang thương thì sẽ gì ngươi.”
“Nàng gì ?”
“Ngươi…” Cẩm Linh Ngọc nhất thời trả lời thế nào, cảm thấy Thù Ly đúng là một kẻ vô .
Cẩm Linh Ngọc định giật lấy, Thù Ly lập tức chạy bụi hoa: “Nàng lấy thì đưa cho.”
“Ngươi đang thương, chạy lung tung!”
“Nếu nàng đuổi kịp , sẽ lời nàng.”
...
Trời xanh mây trắng lững lờ, trường đình cổ kính, biển hoa ngút ngàn, bóng trắng đuổi theo bóng đen, ánh nắng trong veo rải những đóa hoa, rải bóng , mờ ảo mơ hồ.
Chạy trong bụi hoa màu hồng , cánh hoa mềm mại, dùng tay nhẹ nhàng gạt những cành cây cao đến thắt lưng, ngừng đuổi theo.
Gió thổi qua khiến những đóa hoa lay động, từ cao xuống bộ ngọn núi, biển hoa tựa như những con sóng, nhấp nhô lên xuống.
Hít một thật sâu, hương thơm mang theo vị ngọt.
Những con bướm đủ màu sắc vỗ cánh nhảy múa những đóa hoa, vạn vật đều tự do.