CỨU RỖI TỔNG TÀI NÃO YÊU ĐƯƠNG - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-21 20:44:47
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

 

Cố Đình An cuống cuồng, chẳng còn tâm trí mà rụt rè nữa.

 

Hắn lẽ đẽo theo lưng nhà, miệng cứ lải nhải ngừng:

 

"Mẹ hứa trả cô 30 triệu tệ, vẫn còn 10 triệu nữa lấy ? Cô lấy ?"

 

"Còn nữa, vẫn còn đang nợ tiền cô đấy thôi."

 

"10 triệu tệ còn chữa khỏi cái bệnh lụy tình của thì mới nhận. tự thấy cái năng lực đó, bệnh đến mức vô phương cứu chữa , ngoài chuyện đầu t.h.a.i thì chẳng còn cách nào cứu nổi nữa ."

 

xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng, ngẩng đầu Cố Đình An.

 

Vừa trai lắm tiền, gia thế còn , mấy thứ đó chỉ cần một thôi là quá đủ , thế mà cái tên sở hữu tất cả.

 

cứ nhất định một kẻ lụy tình, một phụ nữ xoay như chong ch.óng, đến cái mạng nhỏ cũng suýt chút nữa thì mất.

 

thật sự tài nào hiểu nổi.

 

"Rốt cuộc là thích cô ở điểm nào?"

 

Cố Đình An ngờ hỏi câu , nhíu mày suy nghĩ hồi lâu.

 

" cũng nữa." Trông lúc còn hoang mang hơn cả , " nhớ rõ hồi nhỏ cực kỳ ghét cô , hở tí là lóc còn dối nữa chứ..."

 

Hắn dường như đột nhiên bừng tỉnh.

 

" thế, tại thích cô nhỉ? Theo lý mà ..." Hắn khựng một chút, chút ngượng ngùng liếc một cái, "Cô mới đúng là kiểu thích mới ."

 

xong mà sợ đến mức nhảy dựng cả lên.

 

"Thôi thôi, đừng bậy."

 

"Cô ý gì hả?" Mặt Cố Đình An đen như nhọ nồi, " tệ hại đến mức thể yêu khác ?"

 

Khóe miệng giật giật: "Anh , dáng cũng ."

 

Cố Đình An hài lòng gật đầu: "Thế còn ."

 

" khó chiều quá! Đụng tí là đòi sống đòi ch/ết, ai mà chịu nổi cho ."

 

16

 

Cố Đình An cho đến mức tự ái, chỉ lủi thủi xổm ở góc tường hó hé nửa lời.

 

đột nhiên nghĩ một loại khả năng. Hay là cái thiết lập của cuốn truyện cho lú lẫn ?

 

Sắc mặt Cố Đình An u ám, trầm mặc hồi lâu, bỗng nhiên "vụt" một cái phắt dậy.

 

 

"Không lẽ hạ bùa mê t.h.u.ố.c lú ?"

Khóe miệng giật giật. Trong bụng thầm nghĩ: Anh bỏ bùa , tác giả thao túng đấy.

 

Cuối cùng, Cố Đình An thề thốt đủ kiểu, bảo đảm sẽ bao giờ để Thẩm Dao ảnh hưởng nữa, thiếu điều chỉ tay lên trời mà thề thôi.

 

bán tín bán nghi .

 

"Anh là đang sử dụng những phút huy hoàng cuối cùng khi lặn mất tăm đấy chứ?"

 

Cố Đình An kiên định khẳng định: " thật sự sẽ bao giờ dính dáng gì đến cô nữa."

 

"Thế thì vẫn cứ nghỉ việc."

 

"Tại ? chẳng bảo đảm ?"

 

"Lúc cái công ty trúng tiềm năng phát triển của nó, nhưng xem giờ công ty thành cái dạng gì đấy..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/cuu-roi-tong-tai-nao-yeu-duong/chuong-6.html.]

 

thở dài thườn thượt, "Bây giờ thực sự thất vọng về ."

 

Cố Đình An hổ cúi đầu, nhưng nhanh đó lấy tinh thần.

 

"Lúc nãy khi đến đây gọi điện giải thích với khách hàng , họ thể cho chúng thêm một cơ hội nữa."

 

Hắn quả quyết hứa hẹn:

 

"Dù kết quả thế nào nữa, tiền thưởng hứa với nhất định sẽ thực hiện đầy đủ."

 

: !!!!

 

cơn mưa trời sáng mà.

 

kìm nén sự vui sướng điên cuồng trong lòng, ngoài mặt vẫn tỏ vẻ khó xử.

 

"Có tiền quan trọng, quan trọng là cái cách việc của cảm thấy công ty chẳng tương lai gì cả."

 

"Sao tương lai?"

 

Cố Đình An bắt đầu kể lể từ lúc nghiệp, từng dùng đến một chút tài nguyên nào của gia đình, tự vất vả phấn đấu mở công ty và chèo lái nó .

 

Hắn còn cam đoan nhất định sẽ lấy phong độ như lúc ban đầu, trong vòng ba năm nhất định sẽ đưa công ty lên sàn chứng khoán. Đồng thời cũng hứa sẽ nhanh ch.óng trả sạch nợ cho .

 

Đến lúc mới "miễn cưỡng" đồng ý từ chức nữa.

 

Cuối cùng, ném chìa khóa xe cho : "Anh tự lái xe về ."

 

Cố Đình An im bất động, mặt thoáng hiện lên một vệt đỏ đáng ngờ.

 

nghi hoặc sang.

 

Cố Đình An ngập ngừng: "... lái xe sàn..."

 

: "......"

 

17

 

Cuối cùng Cố Đình An cũng về nhà .

 

vốn dĩ đang định đưa về, kết quả mới đến cửa thì một tia sét đ.á.n.h xuống ngay mặt. Cố Đình An cái đồ nhát ch/ết gì cũng chịu khỏi cửa nữa.

 

suy nghĩ một lát chỉ tay cái ghế sofa nhỏ trong phòng khách, bảo với Cố Đình An: "Vậy đây là giường của đêm nay, tự dọn dẹp một chút ."

 

Nói xong, cầm quần áo tắm rửa đ.á.n.h răng.

 

Lúc ngoài, Cố Đình An thế mà vẫn còn im một chỗ, thấy ngay lập tức dời mắt chỗ khác.

 

thấy thật khó hiểu, liền tự kiểm tra quần áo một lượt. Áo tay dài quần dài, kín cổng cao tường, chẳng hở chút nào.

 

"Anh hâm ?"

 

Cố Đình An vẫn dám , đầu tuy về phía nhưng ánh mắt dán c.h.ặ.t bức tường lưng.

 

"Cái đó... cho mượn một bộ quần áo để tắm rửa với."

 

cũng lười đoán xem đang nghĩ cái quái gì, bèn lục lọi trong tủ lấy bộ quần áo cũ của bố ném cho . Cố Đình An xách cái áo lót với chiếc quần đùi giặt đến mức mỏng dính lên, lông mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp ch/ết ruồi.

 

"Cái là của ai từng mặc ?"

 

"Của bố ."

 

"Ồ." Chân mày giãn , mặt thoáng hiện nụ khó hiểu, "Vậy... chú để ý chuyện mặc quần áo của chú nhỉ?"

 

bước sang bên cạnh một bước, để lộ bức ảnh đen trắng của bố ở phía .

 

"Đấy, đang ở ngay kìa, tự mà hỏi."

Loading...