12
"Dao Dao cãi với chồng, cô buồn quá nên mới gọi điện cho . Chuyện như thế thể ?"
"Vậy thì ? Thế là vứt luôn công việc sang một bên để chạy đến đây đúng ?"
"Không ."
Cố Đình An bắt đầu tìm cách ngụy biện.
"Lúc đó vẫn còn sớm, vốn định khuyên nhủ cô vài câu về ngay. Ai ngờ Dao Dao giận dỗi chạy khỏi nhà, lấy luôn xe của phóng mất."
há hốc mồm kinh ngạc: "Rồi nữa?"
"...... Điện thoại của lúc đó đang để xe."
"Anh thiểu năng ? Không bắt taxi mà về công ty chắc?"
Nhắc đến chuyện , mặt Cố Đình An lộ rõ vẻ tức giận:
"Chồng cô đuổi theo ngoài, thấy là lao đ.á.n.h luôn. mà để yên cho đ.á.n.h ?"
"......"
day day giữa chân mày, cố kìm nén cơn giận: "Sau đó thì thế nào?"
Cố Đình An ngượng ngùng cúi đầu.
"Có báo cảnh sát......"
"Thế khỏi đồn?"
"Hắn gọi điện cho Dao Dao," Cố Đình An nghiến răng: "Dao Dao ...... Thế là hai bọn bắt tay giảng hòa."
"Thế giờ hai bọn họ ?"
Cố Đình An đưa mắt về phía một khung cửa sổ vẫn còn sáng đèn gần đó.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, bóng dáng hai đang âu yếm, quấn quýt lấy in rõ lên rèm cửa.
: "......"
13
Cái cốt truyện đúng là m/áu ch.ó đến mức chẳng buồn mở mồm c.h.ử.i nữa.
lẳng lặng cầm ô về phía chỗ đỗ xe, Cố Đình An thấy thế vội vàng leõ đẽo chạy theo .
Vì lúc nãy vội quá nên cứ thế đỗ bừa xe ở ven đường. Nhìn thấy cần gạt nước kẹp một tờ giấy, tới cầm lên xem.
Hay lắm.
Lại thêm một cái biên bản phạt nguội.
Trời mưa to như trút nước thế mà cảnh sát giao thông vẫn việc chuyên nghiệp, tận tâm quá cơ. Chả bù cho tên sếp dở của , vì l.i.ế.m cẩu mà sẵn sàng cho khách hàng leo cây.
thực sự chỉ phát điên lên thôi.
"A a a a!!!"
Cố Đình An giật thót , nhảy dựng lên: "Cô cái gì mà hét lên thế?"
chợt nhớ một chuyện: "Thế xe của ?"
Cố Đình An ngượng ngùng ho khẽ một tiếng: "Bị Dao Dao đ.â.m hỏng ."
Nói xong lấy vẻ mặt đắc ý như kiểu chẳng gì sai: "Không thì bảo cô đến đón cái gì?"
"Anh cút ngay cho !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/cuu-roi-tong-tai-nao-yeu-duong/chuong-5.html.]
Cố Đình An đời nào chịu cút, mới mở khóa xe là nhanh tay lẹ mắt giật cửa tót trong.
Suốt dọc đường , mặc cho mắng nhiếc tiếc lời, Cố Đình An vẫn cứ trơ câu nào.
Đến lúc c.h.ử.i mệt , liếc gương chiếu hậu một cái.
Cái liếc mắt suýt chút nữa tăng xông mà hộc má/u ch/ết.
Cố Đình An thế mà lăn ngủ !
Vừa về đến nơi, đạp phanh gấp một phát đầu Cố Đình An đập sầm ghế .
Hắn ôm đầu nhăn nhó: "Cô cái trò gì đấy?"
xuống xe, ném cho một cái khăn: "Lau khô !"
Cố Đình An tỏ vẻ hài lòng đón lấy, hết lau mặt lau đầu.
Chờ lau xong xuôi, mới chỉ vết nước mà dây ghế, bảo:
"Đấy là cái giẻ lau, bảo lau cái chỗ kìa."
"Thế lúc nãy cô ?" Mặt Cố Đình An ngay lập tức xanh mét như tàu lá chuối, chỉ cái xe của mà gào lên trong tuyệt vọng: "Cái loại xe nát mà cũng cần lau ?"
lạnh lùng đáp trả:
"Nếu nhờ cái xe nát thì giờ vẫn còn đang ngoài mà chịu trận như một con ch.ó ướt sũng đấy!"
14
Cố Đình An im bặt, ngoan ngoãn lẽo đẽo theo xuyên qua mấy con hẻm nhỏ.
dừng một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, rút chìa khóa mở cửa.
"Chúng tới đây gì?"
"Đây là nhà ."
Cố Đình An cảnh giác khựng ở cửa chịu : "Cô đưa tới đây cái quái gì?"
đầu khẩy:
"Anh nghĩ là sẽ rảnh rỗi đến mức chạy lòng vòng đưa về tận nhà, xong mới lộn ngược đây đấy chứ?"
"Chẳng lẽ đó việc cô nên ?"
Cố Đình An hất cằm, bày cái bộ dạng tự cao tự đại thường thấy.
Thực sự là quá nực , từ xuống là bùn đất, ngay cả tóc cũng bết thành từng lọn. Nhìn lúc chẳng khác gì một con ch.ó mới rơi xuống nước.
Khổ nỗi vẫn nhận đang thê t.h.ả.m thế nào, cứ giữ khư khư cái vẻ mặt cao cao tại thượng .
"Cô nên nhớ, là sếp của cô."
"Anh giỏi thì soi gương cái mặt hãy ."
gỡ chiếc gương nhựa đỏ choét mua ở cửa hàng đồng giá treo tường xuống, ném thẳng .
Cố Đình An đầy vẻ ghét bỏ nhấc nó lên, đưa mặt soi thử.
Sau một phút im lặng đến nghẹt thở.
Đôi vai sụp xuống, còn gồng lên nữa.
Cố Đình An chậm chạp dời cái gương , ho khẽ một tiếng: "Thì... vẫn là sếp của cô mà."
"Bây giờ thì nữa."
"Cái gì?" Cố Đình An cuống lên: "Cô ý gì?"
"Ý là, ... nghỉ... việc... !"