Sau khi nghiên cứu bàn học của một lúc, cô bé ngáp dài và : "Mẹ ơi, con mệt quá, con lên ghế."
Trương Thanh Hạc kịp phản ứng thì Thiên quen thuộc chui giữa cô và bàn, trèo lên đùi cô .
Trương Thanh Hạc: …
Không còn cách nào khác, cô nhích nhẹ về phía , để cô bé đùi .
Thiên gác cằm lên bàn, một lúc cảm thấy cứng quá, liền kéo tay Trương Thanh Hạc qua để gối đầu lên.
Chẳng mấy chốc, cô bé ngủ gật như .
Trương Thanh Hạc giữ nguyên tư thế đó suốt nửa tiết học, cảm thấy cơ thể dần trở nên cứng ngắc. Khi tiếng chuông chơi vang lên, cô lập tức dậy, bế cô bé đang ngái ngủ lao thẳng đến nhà vệ sinh nữ.
Trong khi trong buồng vệ sinh, cô nhỏ giọng với Thiên: "Con về tìm đàn Tại Dã ."
"Con ." Thiên đáp.
Trương Thanh Hạc cố gắng lý: "Mẹ học, con ở đây thể tập trung việc học ."
Thiên với đôi mắt đen láy cô, tay nắm lấy cúc áo của quần yếm và : "Mẹ ơi, con vệ sinh, nhưng thể mở cúc áo."
Trương Thanh Hạc: …
Cô cúi xuống mở cúc áo, chờ cô bé vệ sinh xong mặc .
Trong khi cài chiếc cúc áo khó mở, Trương Thanh Hạc tiếp tục thuyết phục cô bé: "Con về chỗ đàn Tại Dã , nếu con ở đây lâu, chắc chắn sẽ lo lắng cho con, đúng ?"
Thiên lắc đầu: "Cha lo lắng cho con ."
Trương Thanh Hạc: … "Con mới chịu về với Tại Dã?"
Một lát , Trương Thanh Hạc mua cho Thiên một túi đầy đồ ăn vặt từ cửa hàng nhỏ trong trường và đưa cô bé trở lớp của Tại Dã.
Không còn đứa con quấy rầy, Tại Dã đang chơi game cùng đám học sinh lớp 12, khi Trương Thanh Hạc tìm đến, bước trong tiếng reo hò của đám bạn học.
"Không đưa con bé , là con bé tự đòi đến tìm em đấy." Nhìn biểu cảm của phó tổng Trương trẻ tuổi, câu đầu tiên Tại Dã là đổ trách nhiệm.
Trương Thanh Hạc giao Thiên đang gặm xúc xích, cho Tại Dã, tiếng chuông báo hết giờ nghỉ lớn gần kêu.
Cô lên tiếng: "Lần đừng mặc cho con bé loại quần yếm nữa, khó mở cúc quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/cuoc-song-hanh-phuc-cua-truong-thanh-hac/chuong-10.html.]
Nhớ đến nỗi ám ảnh tâm lý của đây, cô thêm: "Cũng đừng mặc váy đỏ cho con bé nữa, ơn."
Tại Dã đáp: "Mua quần áo gì, mặc quần áo gì mỗi ngày, đều do con bé tự chọn. Nếu cho mặc, con bé sẽ , em con bé phiền phức thế nào khi quấy ."
Trương Thanh Hạc giọng điệu quen thuộc pha chút nhõng nhẽo của , cảm thấy nổi da gà. Cô đầu bỏ ngay lập tức.
Tại Dã nắm tay Thiên, theo bóng dáng đang vội vã rời của Trương Thanh Hạc, : "Con thấy , con đang chán ghét con đấy."
Thiên, với miệng đầy xúc xích, lẩm bẩm điều gì đó mà Tại Dã rõ, lấy khăn giấy từ túi và lau sạch miệng đầy dầu của cô bé.
"Con gì cha rõ, nuốt thức ăn hãy ."
Thiên lắc lư túi đồ ăn vặt: "Con ăn xong sẽ tìm ."
Tại Dã: "Con lừa đồ ăn vặt từ , !"
Nói , tóm cô bé như tóm gà con và ấn cô bé lớp học.
Tiêu Địch gần đó với đầy tính tò mò, ghé hỏi: "Anh Dã, em gái nãy tìm chuyện gì ? Có em gái tỏ tình ?"
Tại Dã thầm nghĩ: Tỏ tình? Đời đừng mơ phó tổng Trương tỏ tình, trừ khi thêm tiền.
"Không tỏ tình, đừng truyền bậy."
Giọng của Tại Dã lạnh lùng khiến Tiêu Địch dám hỏi thêm, cảm giác chút sợ sệt.
vẫn kìm mà thì thầm: "Một mùi xúc xích nướng, thơm quá."
Tất nhiên là thơm, Thiên mới ăn xúc xích xong và bây giờ đang thò đầu bàn của để tìm sữa chua.
Tại Dã nhanh ch.óng kéo cô bé trở khi ai đó thấy.
"Con chỉ xem thôi mà." Thiên ngoan ngoãn .
"Nhà mua hai thùng , sáng nay con còn uống hai chai." Tại Dã lừa bởi vẻ ngoan ngoãn giả tạo của cô bé.
Thiên ôm lấy cánh tay của và : "Con mang hai chai cho uống."
Tại Dã sớm thấu cô bé, lạnh lùng: "Rồi uống, con uống hết chứ gì?"
Anh là phó tổng Trương quên hết thứ, nhiều kinh nghiệm đối phó với cô con gái nghịch ngợm .