Cơn Mưa Không Xa - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:31:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì là thăm hỏi gia đình nên thể để trong tiệm . Thích Thời Vũ lên tiếng chào Hạ Đông đẩy cánh cửa treo hoa ở sân , vòng qua bức tường xây bình phong ở cổng, dẫn theo Chung Viễn và Thích Lãng phòng chính ở phía bắc xa xôi.

Trong phòng chính bày một bộ ghế sofa bằng gỗ gụ chạm khắc tinh xảo phối với chiếc bàn nhỏ, tiếng TV đang chiếu phim chồng nàng dâu vang lên từ căn phòng phía đông. Thích Thời Vũ mời Chung Viễn ở vị trí trung tâm cất giọng gọi: “Dì Lý ơi! Thầy giáo của Tiểu Lãng đến , phiền dì pha giúp cháu tách .”

“Ơi!” Tiếng TV bên nhỏ dần, một phụ nữ b.úi tóc bước nhanh ngoài. Bà ăn mặc gọn gàng, mặc dù qua giờ ăn tối nhưng vẫn chú trọng đến cách ăn mặc. Bà lấy bộ ấm từ trong tủ , cũng quá câu nệ mà với Chung Viễn: “Thầy dùng cơm tối ?”

Chung Viễn khẽ gật đầu: “Rồi ạ.”

“Vậy chúng pha Phổ Nhĩ , sẽ giảm mệt mỏi và ảnh hưởng đến giấc ngủ.” Dì Lý : “Thầy giáo, ?”

“Được ạ, dì cần vất vả .”

“Không .” Dì Lý nhanh nhẹn dùng d.a.o pha và đun nước trong một chiếc ấm nhỏ, bà chú tâm pha , hề thêm một câu nào.

“…” Thích Thời Vũ gọi bà là để giảm bớt hổ, ai dè dì Lý bình thường thể cái trụ phát thanh chẳng một câu nào lúc .

Đến giờ vẫn lấy tinh thần sự việc “Mình ngủ với giáo viên chủ nhiệm của Thích Lãng”.

Cũng may là bối rối nhưng Chung Viễn vẫn còn tỉnh táo. Cậu hắng giọng, lấy cuốn sổ từ trong túi : “Thật hôm nay đến đây chủ yếu là để tìm hiểu sơ lược cảnh gia đình và quá trình trưởng thành của Thích Lãng. Điều quan trọng trong việc cá tính hóa cách dạy học của chúng . Sẽ bất kỳ âm thanh video ghi âm nào trong quá trình trò chuyện, sẽ ghi chép đơn giản sổ ghi chú thôi. Nội dung sẽ liên quan đến bất kỳ điều riêng tư nào. Lúc kết thúc thể đưa cho kiểm tra qua, thấy ?”

Dì Lý rót một tách từ bình pha và đưa cho Chung Viễn. Thích Thời Vũ gật đầu tỏ ý gì phản đối với : “Thầy giáo, thầy uống .”

Trông bình tĩnh thôi chứ thật trong lòng đang cuồng như cái máy giặt bật chế độ vắt đồ: Nhìn cái vẻ nghiêm túc và đầy trách nhiệm của Chung Viễn , còn đêm qua, chẳng lẽ cái tên ngủ với ông đây mà là em sinh đôi gì đó?!

Thích Lãng là chăm chú nhất tại hiện trường ngoài dì Lý, nhóc đang đặt Nấm đùi và nhẹ nhàng xoa bụng nó. Chung Viễn đặt chén xuống với Thích Lãng: “Bạn nhỏ Thích Lãng thích động vật nhỏ ?”

Thích Lãng lắc đầu: “Không ạ, em chỉ thích Nấm thôi.”

“Thì nó tên Nấm ?” Chung Viễn đưa tay sờ cái đầu tròn vo của con ch.ó, “Nó bao nhiêu tuổi ?”

Thích Thời Vũ: Cái giọng điệu giao tiếp thành thạo với con nít loài đây?

Con nít loài Thích Lãng vẫn thành thật khi đối mặt với thầy của : “Sáu tuổi ạ, nó lớn hơn em hai tháng.”

Khóe mắt Chung Viễn cong lên, mang theo ý nhàn nhạt: “Thầy mới từ nhà bạn Hà Giai Lạc đến đây, nhà em và bạn gần như , hai em thường xuyên chơi với ?”

“Không ạ, Hà Giai Lạc chơi mấy trò trẻ con thôi.” Thích Lãng dùng khăn tay thấm nước lau chân cho Nấm, “Em thích chơi với Lão Thích, cũng thích chơi với Nấm nữa.”

Chung Viễn cũng trong lời của nhóc chỗ nào chọc : “Thầy thể chuyện riêng với bố của em một chút ?”

Thích Lãng gật đầu ôm Nấm từ ghế salon nhảy xuống: “Được ạ, em mang Nấm về phòng . Lão Thích, con thể chơi game một lát ?”

Thích Thời Vũ : “Được. Nhiều nhất là một tiếng thôi, con xa TV một chút đấy.”

Thích Lãng ôm ch.ó trong sân, lúc tới cửa thì bỗng đầu với Chung Viễn: “Thầy Chung, Lão Thích bố em ạ.”

Dù là thầy Nghiêm điềm tĩnh và chuyên nghiệp cũng sốc nên lời câu mang thông tin chấn động .

Dì Lý đặt tách xuống với Thích Thời Vũ: “Dì xem Tiểu Lãng một cái, hai chuyện .”

Thích Thời Vũ khẽ gật đầu, dì Lý theo Thích Lãng rời , khi còn cẩn thận đóng cửa .

Tiểu học kéo dài đến sáu năm, nhiều chuyện nên giải thích với giáo viên. Với mắt đây chỉ là giáo viên, giữa bọn họ còn phức tạp hơn mối quan hệ của giáo viên và phụ bình thường một chút.

Thích Thời Vũ tựa lưng ghế sô pha, đổi sang một tư thế thoải mái hơn: “Tiểu Lãng là con ruột của trai . Anh qua đời vì mắc bệnh u.n.g t.h.ư, chị dâu khi sinh thằng bé thì tắc nước ối cứu .”

Câu quá ngắn gọn, từ đầu tới cuối cũng chỉ ba giây. dù ngắn đến mấy cũng giấu sự nặng nề trong đó.

xin .” Chung Viễn .

“Không gì, cũng nhiều năm mà.” Thích Thời Vũ , “Để thuận tiện thì hộ khẩu của Tiểu Lãng đăng ký theo , bố danh nghĩa của thằng bé, nhưng hàng xóm láng giềng đều chuyện của gia đình chúng , cũng là chuyện gì bí mật. cảm thấy mức độ tiếp nhận của Tiểu Lãng cũng coi như .”

Chung Viễn im lặng cả hồi lâu, ngay khi Thích Thời Vũ cho rằng sẽ gì thì Chung Viễn mở lời: “Lúc nãy hỏi , hình xăm của ?”

“Hả?” Thích Thời Vũ thấy chằm chằm cánh tay của thì liền hiểu , mỉm , “Rửa sạch , hình xăm dán thôi.”

Vết đỏ cánh tay khi lau hình xăm mờ , làn da trắng nõn khiến tinh thần Chung Viễn nhộn nhạo, nhưng chủ nhân của cái tay đó cứ cố ý trêu chọc: “Thầy Chung , chuyện cũng ghi cuốn sổ nhỏ của thầy ?”

Thích Thời Vũ lúc lời giữ cho giọng điệu thật nhẹ nhàng, nhưng trời sinh cái giọng , kiểu nào cũng khiến hấp dẫn thôi. Cuối cùng Chung Viễn cũng tháo cái vẻ đắn xuống, nghiêng về phía tay vịn ghế sô pha bên cạnh Thích Thời Vũ, giọng cũng trầm xuống: “Không cần, chuyện của , nhớ ở trong lòng là .”

Theo cái nghiêng của Chung Viễn, thở ấm nóng từ cũng phả đến. Nó mang theo mùi cam quýt dễ chịu với một ít hương bạc hà và gỗ sồi nhàn nhạt. Lúc ăn tối Thích Thời Vũ uống chút rượu với bố, mà lúc thấy high, tuôn lời kịp nghĩ: “Thật kiểu hẹn , hôm qua là đầu đấy.”

Vừa xong thấy hối hận ngay, linh tinh cái gì ?

Ai dè Chung Viễn càng bình thường: “ , tối qua … trông căng thẳng mà.”

…Ơ kìa, như tại căng thẳng ? Có ai đầu tiên lo ?

…Ủa, chúng đang thăm hỏi gia đình hả? Sao mà chủ đề lạc lối ?

“Khụ khụ.” Thích Thời Vũ vẻ ho cái nữa, nghiêng sang một bên, “Ừm, hi vọng nhà trường sẽ thành kiến gì với Tiểu Lãng vì xuất của thằng bé.”

Chung Viễn chuyển đổi sang trạng thái việc trong một giây: “Đây là điều đương nhiên, thông tin sẽ tiết lộ ngoài cho liên quan.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-mua-khong-xa/chuong-5.html.]

…Cái nút gì hả? Sao mà biến đổi linh hoạt ?

“Hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, dùng cả ngày nay để quan sát bọn trẻ trong lớp.” Chung Viễn , “Tiểu Lãng khác những đứa trẻ cùng tuổi.”

“Ừm?”

“Theo lý thuyết, trẻ con mới tiểu học khó tập trung tinh thần, hầu hết đám nhỏ trong lớp đều như , giáo viên cần tốn nhiều công sức để chỉnh đốn trật tự lớp học, rèn luyện thói quen học tập ở lớp cho trẻ.” Chung Viễn cầm bộ mặt lên, dùng động tác điêu luyện để pha rót một tách đưa cho Thích Thời Vũ, “ Thích Lãng giống một đứa trẻ lớn tuổi, chuông học reo lên sẽ yên tĩnh ghế, trong lúc học tập trung và tiếp thu những kiến thức giáo viên dạy. Điều quan trọng nhất là theo quan sát của , em hiểu hết những kiến thức mà thầy dạy nhưng vẫn chăm chú giảng. Sách vở đồ dùng bàn đều sắp xếp gọn gàng, cũng lễ phép với giáo viên và bạn bè.”

Thích Thời Vũ chợt nhớ tới ánh mắt quan sát thầm lặng của chủ nhiệm qua khung cửa sổ nhỏ ở cửa lớp học khi còn là học sinh, khỏi rùng một cái: “Chuyện … nên coi là một dấu hiệu nhỉ?”

“Đương nhiên .” Chung Viễn mỉm , “ mà cá nhân cảm thấy, trẻ con nghịch ngợm một chút sẽ hơn. Tất nhiên mỗi đứa trẻ đều cách trưởng thành riêng, dù là cha là thầy cô đều nên tôn trọng trẻ. theo quan sát của thì Thích Lãng thiện với các bạn học khác, chia sẻ đồ chơi và bánh kẹo của với bạn, chỉ là thái độ của em với bạn Hà Giai Lạc khá lạnh nhạt. Anh gì về tình huống ?”

Thích Thời Vũ: “À… Cậu bé đen chòn do, , Hà Giai Lạc hả?”

“…Phải.”

Vậy mà vẫn còn lớn đặt biệt danh cho đứa nhóc 6 tuổi đấy.

“Đứa nhỏ Thích Lãng , đến cũng kỳ lạ. Thằng bé sợ khác cha , nhưng thích khác thương hại .”

Thích Thời Vũ lấy gói t.h.u.ố.c lá trong túi , nhưng Chung Viễn giữ tay : “Anh hút nhiều quá, .”

Tay của Chung Viễn , đầu ngón tay lạnh, nhiệt độ trong lòng bàn tay cũng thấp, đúng là nhiệt độ khiến cho cảm thấy dễ chịu trong cái tiết trời tháng chín . Hai bàn tay chạm , Thích Thời Vũ khỏi nhớ đến tối qua đôi tay châm ngòi thổi gió thế nào. Chung Viễn rút hộp t.h.u.ố.c lá của : “Tịch thu.”

Thích Thời Vũ bật , còn cách nào khác, đành kể tiếp cho về những ân oán giang hồ giữa Thích Lãng và bé đen chòn do : “Bé đen… Đứa bé Hà Giai Lạc cái gì cũng , chất phác lương thiện. Điểm chú ý ở đây là bà nội của thằng bé cũng là bụng… Chắc là bình thường bà ít truyền thụ cho thằng bé ý nghĩ rằng ‘Thích Lãng là một đứa trẻ đáng thương’. Trước đó hai đứa nhỏ chơi cũng , dù thì cùng tuổi thêm ở gần nữa, hồi còn trong nôi phụ hai nhà cho chung phơi nắng .”

chắc là cách đây một năm, bọn trẻ ở ngõ bên cạnh đến giật đồ chơi của hai đứa nhỏ, đều là con trai nên tụi nó tụ dô đ.á.n.h .”

“Bọn trẻ ở ngõ bên cạnh lớn hơn một chút nên hai đứa nhỏ đ.á.n.h . Hà Giai Lạc thấy bọn trẻ đ.á.n.h Thích Lãng, sốt ruột hét toáng lên: ‘Thích Lãng bố , đáng thương lắm, mấy đừng đ.á.n.h ’. Kết quả là Thích Lãng liền đầu sang đ.á.n.h Hà Giai Lạc.”

Chung Viễn: “…”

Thích Thời Vũ tiếp: “Đến tối bà nội của Hà Giai Lạc dắt theo thằng bé đến nhà chúng , nếu tới mắng vốn thì gì, ai ngờ hai bà cháu đến xin , tới lui đều ý là tất cả bọn nhỏ đều nên nhường Thích Lãng. Thằng nhỏ xong càng giận hơn.”

“Cái cốt lõi trong câu chuyện là bé chòn do chỉ nhớ ăn chứ nhớ đ.á.n.h, cũng thể là sự giáo d.ụ.c của bà nội với thằng bé ăn sâu trong lòng , gì thì cũng khiến nó thoát khỏi xu hướng tâm lý ‘Thích Lãng là đứa trẻ đáng thương, nhường , đối xử với ’. Con nít mà, trong lòng nghĩ thì ngoài miệng nhất định thế .” Thích Thời Vũ bất đắc dĩ nhún vai, “Cho nên hai đứa nhỏ bắt đầu đ.á.n.h , tình bạn xây dựng từ khi còn cởi truồng sụp đổ .”

Chung Viễn: “…Lý do , thật sự là nghĩ tới đấy.”

“Dù Thích Lãng còn nhỏ nhưng suy nghĩ trưởng thành, dù để lộ ngoài nhưng tâm tư cũng nhạy cảm.” Ánh mắt Thích Thời Vũ trầm xuống, “Nấm là món quà mà khi rời trai mua tặng cho đứa con trai còn chào đời của , ngoài cũng để nhiều lá thư cho đứa nhỏ . Anh lên kế hoạch cho việc, chỉ là ngờ đứa nhỏ khi mất bố sẽ còn mất luôn cả .”

Chung Viễn nhịn đưa tay lên vuốt tóc : “Bình thường chỉ một chăm sóc thằng bé ?”

Động tác giống cách xoa đầu Nấm .

“Có dì Lý giúp đỡ.” Thích Thời Vũ né sang bên cạnh, “Thằng bé về cơ bản đều theo , khi sẽ ở chỗ bố vài ngày.”

“Anh dạy dỗ thằng bé .” Chung Viễn dậy, nhét cuốn sổ trong túi, “ hiểu tình hình , chuyến thăm hỏi gia đình hôm nay cũng nên kết thúc thôi. Sau nếu vấn đề khác chúng liên hệ .”

Thích Thời Vũ cũng dậy: “ đưa ngoài.”

Chung Viễn từ chối, Thích Thời Vũ theo xuyên qua sân, trở con hẻm tối om .

Đã hơn chín giờ, trong ngõ còn ai qua , những hóng mát chuyện phiếm cũng đều trở về nhà. Thích Thời Vũ ở vách tường với Chung Viễn: “Lúc tối uống rượu nên lái xe chở thầy về . Thầy Chung thong thả.”

Chung Viễn rời ngay mà ngược còn tới gần hơn: “Chuyến thăm hỏi gia đình kết thúc , đến lúc về chuyện của chúng ?”

“Hả?”

Chung Viễn tiến gần hơn, Thích Thời Vũ đành đưa lưng về phía tường. Hôm nay Chung Viễn mặc áo sơmi và quần tây, trông dáng càng thêm cao ráo, cao hơn cả nửa cái đầu. Anh hổ, chỉ cảm thấy mùi nước hoa Chung Viễn quá gần , càng lúc càng high hơn.

“Đưa điện thoại cho .” Chung Viễn .

“Ồ.” Thích Thời Vũ đang high liền yên lặng lấy điện thoại đưa cho .

“Mật khẩu.”

“Bốn một.”

Chung Viễn nhếch miệng lên, thao tác điện thoại khẽ nhíu mày, với vẻ hứng thú: “1 ?”

Thích Thời Vũ thầm nghĩ: Mịa kiếp, ý cmn kiến gì?

Chung Viễn quẹt tới quẹt lui điện thoại vài đưa trả : “ thêm WeChat cá nhân cho , cũng lưu điện thoại của luôn .”

Thích Thời Vũ nhận lấy điện thoại nhét túi quần đáp : “Ờ.”

Chung Viễn chống một tay lên tường, trong thoáng chốc thu hẹp cách giữa hai , thở của phả bên tai Thích Thời Vũ khi chuyện: “Hôm qua cũng là đầu tiên của . Anh Thích , chúng sẽ liên lạc .”

Vừa xong, thẳng dậy và rời .

Vừa còn vẫy tay.

Thích Thời Vũ còn đang ngơ ngác thì cửa sổ bên cạnh mở , Hạ Tây thò đầu xa : “Anh Thích ơi, tới thầy của Tiểu Lãng mà cũng tha nữa, cầm thú quá dị?”

Loading...