Cơn Mưa Không Xa - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Bọn họ đẩy cửa , trong phòng đều đầu , giữa đám đông một đàn ông trung niên hói đầu trông vẻ lo lắng bồn chồn, Thích Thời Vũ đoán đó là thầy Trương ở phòng giáo vụ gọi điện cho bà nội của bé Hà chòn do.
Lấy thầy Trương hói đầu mốc, bên trái thầy là Chung Viễn, phía là Thích Lãng và bé Hà chòn do cúi đầu, sóng vai . Bên thầy Trương thì đặc sắc hơn, một đôi vợ chồng trung niên và một cặp vợ chồng già, bên cạnh còn một bé mặt đầy vết thương cùng với một bác sĩ mặc áo khoác trắng của phòng y tế trường đang khử trùng vết thương cho bé.
Bốn phụ bên trông vẻ tức giận, còn Thích Lãng và bé Hà thì vết thương rõ ràng nào mặt, Thích Lãng chỉ chăm chăm nắm c.h.ặ.t t.a.y , yên lặng cúi đầu đó. Bé Hà chòn do thì thỉnh thoảng lén Thích Lãng một cái.
Có vẻ như hình thức cuộc chiến khác so với trong suy nghĩ của Thích Thời Vũ.
"Tới đây." Người phụ nữ ăn mặc đẽ bên lạnh, " còn tưởng hai đứa nhóc ai quản đấy."
Thích Thời Vũ, Ngô Ngọc Dung và cả bà Hà: . . .
Bà Hà đó giờ luôn bao che cho con cháu , lọt tay mấy lời , bà đang định nổi cơn tam bành thì thấy Chung Viễn : "Vị phụ , xin chị hãy chú ý khi chuyện mặt con trẻ."
"Chú ý? Chúng chú ý đến cái gì?" Người phụ nữ , "Nhìn xem con đ.á.n.h thế nào? Trên mặt bầm xanh bầm tím, cho mấy , đây là bạo lực học đường đấy!"
Đứa trẻ đang bác sĩ băng bó vết thương liền gào to lên hợp tác.
Trong văn phòng rối loạn thành một chùm. Thích Thời Vũ nhân lúc phụ bên an ủi con, bước tới mặt Chung Viễn hỏi: "Thầy Chung ơi, chuyện gì ?"
“Em cũng nữa.” Chung Viễn nhỏ giọng , “Em thầy giáo vụ gọi đến, chắc là Tiểu Lãng và bé chòn do đ.á.n.h đứa nhỏ .”
Thích Thời Vũ : “Sao em cũng gọi là bé chòn do luôn ?”
Chung Viễn che miệng ho khan vài cái.
Bốn phụ bên dỗ dành một đứa bé, mãi mới dỗ , phụ nữ liền kéo đứa nhỏ : “Nào, Tiểu Bằng, con với thầy , bọn nó bắt nạt con thế nào?”
Đứa nhỏ tên Tiểu Bằng nấc: “Bọn nó… bọn nó đ.á.n.h con!”
Mẹ Tiểu Bằng lập tức vịn đấy chuyện: “Thầy thấy ? Chính là bọn nó đ.á.n.h con trai chúng đấy!”
Chung Viễn bình tĩnh : “Hai đứa bé đều là học sinh của lớp , bình thường đều ngoan ngoãn. Mẹ của Tiểu Bằng, đề nghị chúng tìm hiểu tình huống cụ thể.”
“Tìm hiểu cái gi? Vừa thầy bảo thầy là nhà của đứa bé ?” Mẹ Tiểu Bằng , “Không là giáo viên dạy ở lớp con ? thấy thầy đang thiên vị đấy! Trường học mấy sắp xếp lớp học thế tí nào!”
Chung Viễn nhẹ nhàng : “Mẹ Tiểu Bằng, chị cần chất vấn về việc sắp xếp lớp học của nhà trường, và đứa nhỏ chỉ mới thành nhà thôi. báo cáo với bên trường từ , chỉ là học kỳ sắp kết thúc, để thực hiện công việc giảng dạy một cách trật tự, mới tiếp tục đảm nhiệm vai trò là giáo viên chủ nhiệm của đứa nhỏ. Và giáo viên dạy môn chính, sẽ ảnh hưởng đến kết quả học tập của đứa trẻ.”
Lúc bà Hà kiểm tra xong cháu trai nhà vết thương nào , bà phát hiện Hà Giai Lạc ngoài một ít bùn dính thì móng tay của ngón trỏ xước thôi. Bà thở phào nhẹ nhõm, sửa sang dải quấn tay màu đỏ của ủy ban khu phố, với Tiểu Bằng: “Mẹ Tiểu Bằng, con của cô thương, chắc chắn là xảy chuyện gì đó với hai đứa nhỏ nhà chúng , nhưng mà chúng vẫn nên lắng những gì bọn nhỏ , cô thấy đúng ?”
Mẹ Tiểu Bằng đen mặt, đẩy con trai về phía : “Mau, với thầy xem con bắt nạt thế nào?”
Tiểu Bằng thút thít : “Bọn nó đ-đánh con…”
Mẹ Tiểu Bằng: “Nói ! Tại bọn nó đ.á.n.h con?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-mua-khong-xa/chuong-27.html.]
Tiểu Bằng ngập ngừng, cuối cùng vẫn lặp lặp bốn chữ “Bọn nó đ.á.n.h con”.
Dường như tóc đầu thầy Trương phòng giáo vụ rơi mất vài cọng, ông chuyển hướng sang Thích Lãng và Hà Giai Lạc: “Trò Thích Lãng, trò Hà Giai Lạc, hai em , tại bắt nạt Trương Tiểu Bằng?”
Hà Giai Lạc mở lời : “Thưa thầy, là Trương Tiểu Bằng…”
“Thưa thầy, là em đ.á.n.h , vết thương mặt là do một em đ.á.n.h, Hà Giai Lạc tay ạ.” Thích Lãng ngắt lời Hà Giai Lạc, “Còn về lý do, em ạ. Thầy Trương, thầy Chung, em đ.á.n.h bạn, vi phạm quy định của nhà trường, em sẵn sàng chấp nhận hình phạt ạ.”
Thầy Trương sửng sốt khi Thích Lãng thế, ông ngờ một nhóc con lớp một chuyện như . Ông hắng giọng : “Theo thầy , hai em và Trương Tiểu Bằng là bạn học ở nhà trẻ, mấy em đều sống cách xa, dù bây giờ học cùng một lớp nhưng vẫn là bạn đúng ?”
Thích Lãng gì, Hà Giai Lạc tức giận “hừ” một tiếng.
Rõ ràng là điệu bộ mấy hợp tác.
Mẹ Tiểu Bằng thấy hai đứa nhỏ thế càng tức hơn: “Thầy! Thầy xem xem ! Đánh khác mà lý do, đứa trẻ như thì gì hả?”
Tất cả phụ bên đều Thích Lãng bao giờ gây sự với con nhà khác nếu lý do, nhưng đứa nhỏ , bọn họ cũng gì. Lúc , Chung Viễn đến mặt Thích Lãng, xổm xuống nắm lấy tay bé, khớp ngón tay của đứa nhỏ vài vết trầy xước. Chung Viễn lấy hộp t.h.u.ố.c từ bác sĩ, khử trùng và băng bó cho nhóc, Thích Lãng cúi đầu, hít mũi một cái.
Chung Viễn quỳ một chân đất, dịu dàng và kiên nhẫn nhỏ với nhóc con: “Lãng Lãng, con lão Thích và bà nội lý do con đ.á.n.h bạn ?”
Thích Lãng giống như một con muỗi nhỏ buồn tủi, chỉ “ừm” một tiếng thật khẽ.
Chung Viễn cuộn tròn tay nhóc , tay xoa đầu bé : “Vậy con nhỏ với thầy ? Thầy hứa sẽ cho lão Thích và bà nội .”
Thích Lãng suy nghĩ một lúc bước tới nhỏ vài câu bên tai Chung Viễn.
Ngoài tiếng nức nở của Trương Tiểu Bằng, trong văn phòng gần như rơi im lặng. Tất cả đều Chung Viễn, bao gồm cả Thích Thời Vũ và Ngô Ngọc Dung.
Vẻ mặt Chung Viễn khựng một thoáng, nhưng khi Thích Lãng rời khỏi bên tai, nhanh ch.óng điều chỉnh biểu cảm của , mặt vẫn là nụ dịu dàng, giữ tư thế nửa quỳ ôm lấy Thích Lãng thẳng mắt nhóc: “Không Tiểu Lãng, chuyện còn giao cho thầy và lão Thích, ngoan nhé.”
Chung Viễn dậy, đối mặt với phụ của Trương Tiểu Bằng, vẻ mặt cũng phần lạnh lùng.
Chủ nhiệm Trương đưa tay lên vuốt tóc của , phát hiện mất thêm mấy cọng nữa, ông thở dài, bắt đầu bật chế độ ba : “Trẻ con mâu thuẫn với là chuyện thể tránh khỏi, phụ hai bên hãy về yêu cầu của , chúng xem thể thống nhất với nhé?”
“Bọn họ còn yêu cầu gì chứ? Bây giờ là Tiểu Bằng nhà chúng đ.á.n.h đấy nhé?” Mẹ Trương Tiểu Bằng cả giận, “Không thể thiên vị cho đứa trẻ mắc chỉ vì nó quan hệ với thầy giáo mấy đúng chứ?”
Bố của Trương Tiểu Bằng vẫn luôn im lặng kéo phụ nữ và : “Mọi quen nhiều năm , bọn nhỏ cũng lớn lên cùng . Chúng yêu cầu gì, chỉ cần bồi thường tiền t.h.u.ố.c men và xin con của chúng là .”
"Tại bọn con xin ạ!" Bé Hà chòn do hét lên , “Rõ ràng là …”
Thích Lãng vỗ một phát áo lông của bé Hà.
Bé Hà chòn do lập tức ngậm miệng .
“Anh Trương, chị Trương.” Chung Viễn thẳng đối phương, “Đứa nhỏ thương, chúng chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm chi trả tiền t.h.u.ố.c men. đối với vấn đề xin , chúng hy vọng là con của chị sẽ xin đứa nhỏ nhà chúng .”