Cơn Mưa Không Xa - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Giọng hát của Chung Viễn quá mê đắm lòng , đến nỗi khi bài hát kết thúc, đặt cây đàn xuống và rời khỏi sân khấu, ánh mắt của vẫn dõi theo . Cho đến khi thấy đến mặt Thích Thời Vũ đang cúi đầu, đưa tay xoa mái tóc của đàn ông đang gục xuống bàn .
Ánh mắt của hoặc là mập mờ, hoặc là hiểu, nhưng cuối cùng đều biến mất trong ánh đèn mờ nhạt và về phía bạn đồng hành của hoặc nơi khác.
Thích Thời Vũ tránh sang bên cạnh, nhỏ giọng : “Đây là quán bar bình thường đó, em chú ý một chút.”
"Chú ý đến điều gì?" Chung Viễn xuống bên cạnh , "Có gì giống chứ?"
"Người khác sẽ em." Thích Thời Vũ hất cằm chỉ về một bàn cách đó xa, "Em xem, còn đang xì xào bàn tán kìa."
Bên là một bàn mấy thiếu niên đang châu đầu gì đó, Chung Viễn : "Có lẽ bọn họ chỉ đang bàn xem bữa khuya nên ăn gì thôi."
Thích Thời Vũ im lặng.
"Hoặc cũng thể là bọn họ đang khuyên bạn của tới bắt chuyện với hoặc em." Chung Viễn , "Dù hai cũng trai mà."
“...”
"Rất lâu đây một với em," Chung Viễn uống một hớp rượu chăm chú mắt Thích Thời Vũ, "Anh ‘Đừng cho rằng bình thường, chỉ cần bản thấy như , chẳng ai thể giúp ’, lúc đó em sợ ánh mắt khác thường của lắm, là bảo em dũng cảm lên."
Nói xong, tim Chung Viễn đập thình thịch, cẩn thận quan sát phản ứng của Thích Thời Vũ.
Anh nhớ ?
Thích Thời Vũ liên tục uống hết ba shot, mặt đỏ bừng bừng . Anh lẩm bẩm : "Anh cũng từng dũng cảm như thế."
Dù rằng tự thầm nhỏ, nhưng Chung Viễn rõ.
"Sau ..." Âm cuối chuyển thành một tiếng thở dài, "Chuyện đời dũng cảm thôi là đủ. Chúng cũng nên chú ý đến ánh mắt của khác, chấp nhận sự soi mói của ngoài, kể cả từ của . Anh sợ bọn họ như dị loại."
"Cho nên hôm đó gặp bà nội của Hà Giai Lạc, cho em gỡ mũ bảo hiểm ?"
"Chuyện của ngoài đường ai cũng , chỉ là dám bàn tán thẳng mặt thôi." Thích Thời Vũ tự giễu, "Người cùng giới chung với đương nhiên cũng bàn tán, bà nội của bé đen chòn do là , nhưng mà nhiều chuyện lắm, em là giáo viên, nếu khác sẽ ảnh hưởng đến công việc của em."
"Vậy Hạ Đông thì ?" Chung Viễn , "Hai mới đúng là mỗi ngày đều ở chung một chỗ đó."
"Sao ngửi thấy mùi chua chua nhỉ?"
"Tính theo thời gian kinh doanh của , từ mười giờ sáng đến mười giờ tối, tuần hai ở cùng hơn sáu mươi tiếng đó." Chung Viễn giơ đồng hồ ở cổ tay trái lên, ngón trỏ tay gõ mặt đồng hồ, "Tuần ở bên đến bảy tiếng. Giấm ủ hơn năm mươi giờ đồng hồ thì chua là cái chắc ."
Thích Thời Vũ điệu bộ nghiêm túc tính thời gian của chọc .
"Hơn nữa, hai còn giáo phái… fan CP tà ma." Chung Viễn nghiêm mặt, "Em học từ mấy cô bé trong lớp đó, em đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/con-mua-khong-xa/chuong-21.html.]
Thích Thời Vũ đến ngã : "Ha ha ha, thầy Chung , em nhiều thật đấy."
Chung Viễn thuận thế ôm lấy . Thích Thời Vũ lấy bình tĩnh : "Đã nhiều năm , ngoài mấy cô bé mạng thì còn ai về với Đông nữa."
Chung Viễn vẻ nghiêm túc lắng , trong cặp mắt cực kỳ xinh tò mò, chỉ sự dịu dàng vô bờ bến, như sẽ khiến cảm thấy hết sức an . Thích Thời Vũ : "Hôm đó ở chùa Linh Không, với em về chuyện rời khỏi thành phố A và đến học đại học ở thành phố C nhờ sự giúp đỡ của trai ."
Chung Viễn gật đầu.
"Lúc Hạ một phòng việc nhỏ chuyên về phần mềm ở thành phố C, trai nhờ cậy nên chăm sóc nhiều." Thích Thời Vũ , "Khi còn bé, Hạ cũng sống ở ngõ Bách Hoa và là hàng xóm của nhà . là địa phương, lúc đó bố ảnh còn sống và điều hành một cơ sở kinh doanh nhỏ ở thành phố B. Anh vẫn luôn chơi cùng với trai của . Sau bố ảnh qua đời vì tai nạn, khi Hạ đang học cấp ba, còn một cô em gái nhỏ nữa nên về thành phố C nhờ cậy họ hàng. Sau đấy vẫn luôn ở đó."
"Lúc đầu kế hoạch của là khi nghiệp sẽ thẳng phòng việc của Hạ và cùng phát triển độc lập. năm cuối đại học, trai của đổ bệnh." Thích Thời Vũ sặc rượu, ho khan vài tiếng, Chung Viễn vỗ lưng giúp , đưa tay ngăn tiếp, "Trước đó trai của luôn đau dày, nhưng coi trọng việc đó. Ảnh cũng là một nhà phát triển phần mềm độc lập, công việc cực kỳ bận bịu, ngày đêm đảo điên. Mãi đến khi xuất huyết dày bệnh viện mới phát hiện là u.n.g t.h.ư dày giai đoạn cuối ."
"Căn bệnh đau đớn, trai chịu đựng nó suốt nửa năm trời." Thích Thời Vũ , "Bởi vì bệnh nên khi nghiệp đại học trở về nhà, giúp đỡ bố và chị dâu chăm sóc ảnh. Lúc chị dâu của m.a.n.g t.h.a.i hai tháng . Đáng lẽ m.a.n.g t.h.a.i là thời gian hưởng phúc của một phụ nữ, nhưng chị dâu chỉ chăm sóc cho sức khỏe của bản , chăm sóc cho chồng, còn an ủi chồng lúc gần như suy sụp, còn hòa giải giữa chồng và em trai chồng."
"Chị dũng cảm." Chung Viễn .
"Đúng vậy, một nữ võ sĩ cực kỳ ngầu. Lúc ngoài việc giúp đỡ ở bệnh viện, cũng gì." Thích Thời Vũ , "Bây giờ suy nghĩ , khi đó chị mới là đau buồn nhất. Mỗi ngày chị đều trải qua cảm giác con d.a.o chậm rãi cắt thịt khi dần dần mất yêu..."
"Anh Đông trở về lúc . Anh nhớ ngày hôm đó là tháng bảy, trời đổ mưa to. Anh Đông một tay xách hai cái vali, tay dắt theo Hạ Tây lúc còn lên cấp hai, ảnh ở cửa nhà, với một câu 'Anh đến giúp một tay."
"Đối tác của trai lúc thấy ảnh qua khỏi nên vẫn luôn ý đồ . Chị dâu của hiểu gì về lĩnh vực , xử lý cũng bắt đầu từ . Sau khi Đông trở về, cầm giấy ủy quyền của trai , vấn đề của công ty giải quyết nhanh ch.óng. Ảnh bảo vệ đầy đủ cho chị dâu và đứa trẻ còn chào đời khi ."
"Anh ..."
"Còn phòng việc ở thành phố C, ảnh trực tiếp đưa bộ cổ phần cho đối tác của với giá thấp nhất."
"Anh trai của ?" Chung Viễn chần chờ một lát mới hỏi, "Hạ Đông đối với ..."
"Sau nghĩ , lẽ trai ." Thích Thời Vũ , "Lúc , đều ở đó, lời cuối cùng để cho Đông là xin ."
"Anh Đông từng đề cập đến tình cảm của với . Bọn họ từ nhỏ là bạn của , nhưng khi Đông đến thành phố C thì bọn họ cắt đứt liên lạc, mãi đến năm tới đấy, trai mới gọi điện thoại cho ảnh, chuyện kỳ lạ."
" những ngày cuối đời của trai, Đông từ bỏ thứ để trở về, giải quyết tất cả những việc vượt quá khả năng của ảnh lúc đó. Anh trai của lẽ cảm thấy sẽ chẳng bao giờ thể báo đáp Đông, dù là mặt vật chất tình cảm, nên mới để lời xin đó."
"Chị dâu của ?"
Ánh mắt Thích Thời Vũ nặng trĩu: "Chị . Những ngày cuối đời , Đông luôn chạy đến giúp đỡ. Năm đó chuyện của ầm ĩ lắm, khó tránh khỏi vài hàng xóm , Đông là yêu của ."
"Có một hôm bọn họ đang thì chị dâu . Chị dâu đỡ cái bụng lớn mắng bọn họ như điên." Thích Thời Vũ dường như nhớ điều gì đó, bật , "Anh với em nhỉ? Chị dâu của là nhà báo ở tòa soạn, mắng còn trích dẫn lời ý trong kinh điển nữa, cái tư thế lúc vẫn còn vang danh đến tận bây giờ đó."
"Sau đó hỏi chị tại tức giận như . Em chị gì với ?"
Chung Viễn nghiêm túc .
"Chị ," Thích Thời Vũ dừng một chút, "Một tình cảm thuần túy như , thể tha thứ cho mấy lời quái quỷ đấy ."