Cơn Mưa Không Xa - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:52:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Vì , khi Chung Viễn theo Trần Tuệ đến sân bóng để xem trận đấu bóng rổ giữa các trường và thấy Cao Triết đang khán đài đối diện đùa giỡn với đám bạn học, một khoảnh khắc cảm thấy hoảng sợ.
Cậu kéo sụp cái mũ trùm đầu của chiếc hoodie bên trong áo khoác đồng phục học sinh của và ở góc khán đài.
Trần Tuệ từ lâu quen với cái tính kỳ lạ của , cũng bỏ rơi mà còn xuống cùng . Chung Viễn ngượng, "Cậu cần ... Phía còn chỗ, đến đó !"
"Hầy, với thị lực của tớ thì xem chả ." Trần Tuệ bật , đột nhiên tiếng hét vang lên từ phía khán giả, "Này , mau kìa, cầu thủ của bên chúng sân ."
Thích Thời Vũ mặc bộ đồng phục chơi bóng màu lam, mái tóc dài buộc thành một chùm nhỏ đầu, phần tóc mái trán thì hất ngược lên bằng một chiếc băng đô thể thao cùng màu, trông càng thêm trai hơn.
Trước trận đấu, đội trưởng hai bên bắt tay . Trần Tuệ kéo kéo tay áo Chung Viễn và thì thầm: "Cậu vết sẹo đầu đội trưởng kìa, trông sợ quãi!"
Khác với Thích Thời Vũ, vóc dáng của đội trưởng bên khỏe khoắn, mái tóc ngắn thể thấy da đầu và một vết sẹo dài như con rết kéo dài từ trán lên đỉnh đầu.
Trần Tuệ còn ở bên cạnh lải nhải: "Cậu thấy ?"
Đương nhiên là thấy , chỉ thấy thôi , vết sẹo còn là do Chung Viễn gây nữa.
Phản ứng đầu tiên của Chung Viễn là rời , nhưng cái bóng dáng xanh lam phóng vun v.út sân bóng giữ , cuối cùng trận đấu kết thúc lúc ánh chiều tà buông xuống khán đài.
Thích Thời Vũ thắng trận đấu và bao vây bởi các cô gái từ đội cổ vũ của cả hai bên, tận một lúc lâu cũng thoát .
Chung Viễn từ chối lời rủ rê cùng về với Trần Tuệ. Cậu về lớp cầm mấy quyển sách tham khảo cổng trường.
Cậu đoán tên đội trưởng đội bóng rổ mà còn nhớ rõ tên sẽ đến chặn đường, thì chẳng từ chối về cùng Trần Tùy. ngờ tới cùng đến với tên đội trưởng còn Cao Triết.
Cao Triết vẫn là cái vẻ cao ngạo lạnh lùng như đóa hoa núi , từ phía mấy cầu thủ bóng rổ cao lớn, mở miệng buông lời giễu cợt: "Không ngờ là gặp sớm đấy."
Thái độ của Cao Triết đối với Chung Viễn khác đây, nghĩ đến những bức ảnh góc độ vi diệu đó, đại khái một vài suy đoán. nơi quá gần trường học, gây rắc rối ở đây nên im lặng lên tiếng.
Cao Triết lạnh: "Vẫn là cái điệu bộ im ỉm đấy, nếu nhà mày giàu thì tao cóc thèm quan tâm đến."
Đội trưởng đội bóng rổ bên cạnh phụ họa: “ , em tao dạo thiếu tiền, Chung giúp đỡ đôi chút .”
Sau đó, lấy một xấp ảnh: “Nếu thì ngày mai những bức ảnh sẽ xuất hiện ở trường mới của mày đó.”
Chung Viễn còn chẳng thèm đến đống ảnh đấy, giống như thứ mà đám đem đến là chuyện riêng tư của mà chỉ là một xấp giấy vụn. Cậu chỉ thấy hoang mang, cách ăn mặc của Cao Triết, gia cảnh của cũng kém, tội tình gì mà “trả giá” nhiều như để tống tiền ?
Cao Triết dường như sự nghi ngờ của , : “Đừng nghĩ nữa, mày chả gây hấn gì với tao , nhưng mày là cái loại mà tao thôi dạy dỗ cho một trận… Nói thẳng thì chắc là do cái vận mày xui xẻo đấy!"
Ý của trẻ tuổi luôn xuất phát từ những điều thể hiểu , nhưng họ là những kẻ ác độc nhất. Chung Viễn tự coi là một kẻ khác nên luôn cố gắng cách thể để nhập một vai ít cảm giác tồn tại nhất, nhưng cuối cùng vẫn chẳng ích gì.
là cái vận xui xẻo thật.
Cậu nghĩ đến vội vã từ nơi khác trở về ngày chuyển trường, vẻ mặt phụ nữ đầy bực bội và thiếu kiên nhẫn, khi xong các thủ tục, bà lấy một tấm thẻ ném tới mặt , chỉ để một câu.
"Đừng gây rắc rối cho tao nữa, đừng tao mất mặt."
Những lời của còn bén nhọn hơn cả những lời đồn đãi vớ vẩn trong trường. Vì mà ngay lúc dù trong lòng tức giận nhưng vẫn giữ im lặng.
Cậu lặng lẽ mở cặp và lấy ví tiền của .
Đám đó đồng loạt vang, bàn tay cầm bức ảnh của đội trưởng đội bóng rổ ngừng phe phẩy mắt, còn cả khuôn mặt trông hiền lành vô hại nhưng nở nụ đáng khinh của Cao Triết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/con-mua-khong-xa/chuong-11.html.]
Trong lòng cảm thấy buồn nôn, cúi đầu xuống theo thói quen, nắm c.h.ặ.t hai tay ở hai bên hông, chỉ nhanh ch.óng rời khỏi nơi .
trong phút chốc thứ đều dừng , một bàn tay trắng trẻo rắn chắc nắm lấy cổ tay đắc thắng của đội trưởng đội bóng rổ, giọng tràn đầy sức sống phá vỡ tình thế tiến thoái lưỡng nan ngột ngạt mặt.
"Này, mấy cho học sinh trường bọn xem thứ gì? Hay là cũng cho xem với?"
Chung Viễn ngẩng đầu, khuôn mặt dịu dàng luôn xuất hiện cửa sổ ở tầng đối diện, khuôn mặt tràn đầy năng lượng phóng vun v.út sân bóng hai tiếng , cứ như mà xuất hiện gần trong tầm tay.
Đội trưởng đội bóng rổ Thích Thời Vũ hành bã sân bóng, lúc gặp ở ngoài trường, sợ: "T-Thích..."
Thích Thời Vũ chiếc ví trong tay Chung Viễn: “Vừa mới đ.á.n.h bóng xong đến trấn lột tiền của học sinh trường , là quá đáng ?”
"C-cái gì mà trấn lột chứ!" Đội trưởng đội bóng rổ cãi , "Chúng đang tâm sự với tư cách là bạn học cũ của , mắc mớ gì đến ?"
"Ồ, nghĩ cái cách tiền trao cháo múc rặc mùi tống tiền đấy." Thích Thời Vũ nhướng mày, bước hai bước đến mặt Chung Viễn, "Hay là là đang định mua những bức ảnh 'xuất thần' của mấy ?"
Khi đó Thích Thời Vũ cao hơn Chung Viễn bao nhiêu, nhưng hai bọn họ, một là học sinh đầu với tính cách sáng sủa, rụt rè và vô danh. Thích Thời Vũ giống như một bức tường mang theo ánh sáng ngăn cản tất cả những thứ ghê tởm và đáng lo ngại ở bên ngoài.
"Cậu thấy rõ mấy bức ảnh ?" Đội trưởng đội bóng rổ lắc lắc đống đồ trong tay, "Cậu là đồ ghê tởm..."
"Cái gì ghê tởm?" Thích Thời Vũ vươn tay rút một tấm ảnh từ trong tay của tên đội trưởng, ánh sáng xung quanh mờ tối, nheo mắt cẩn thận đầu Chung Viễn đang che chắn lưng, chợt mỉm vỗ vai mà , "Dữ , bạn gỡ kính trông trai phết!"
"..." Dường như chú ý tới điểm quan trọng của bức ảnh .
Ngay đó xoay , kỹ bức ảnh , ngẩng đầu lên Cao Triết vẫn luôn im phăng phắc từ khi đến: "Sao mà càng càng thấy còn giống thế nhỉ? Vậy là... hai đang giải quyết vấn đề tình cảm hả?"
"..."
Cao Triết lập tức đỏ bừng mặt, cả giận : "Ai vấn đề tình cảm với loại chứ? Anh cho rằng ai cũng bất bình thường như ?"
Trước khi Cao Triết những lời , Thích Thời Vũ luôn mang vẻ mặt nửa đùa nửa thật. ngay lúc , chợt trở nên nghiêm túc, khuôn mặt vốn luôn dịu dàng với tất cả bỗng đanh , lặp một nữa: "Bất bình thường?"
Bỏ qua Cao Triết vóc nhỏ gầy , ngay cả tên đội trưởng hống hách cũng run rẩy vì sợ .
"Các bạn nhỏ , đây khuyên các em một câu thôi, những vấn đề tình cảm chẳng ai thể khống chế , ngay cả luật pháp cũng thể ." Thích Thời Vũ quơ quơ cái điện thoại trong tay, " tất tần tật cái cảnh mấy trấn tiền , pháp luật gì , nhưng kiểm soát mấy đó. Cả đám đều đủ 16 hết ha? Xâm hại quyền hình ảnh, quyền danh dự của công dân, còn dính líu đến dọa dẫm tống tiền, cái nào cũng cho cả đám lãnh đủ."
"Mau về nhà bài tập , tuổi còn nhỏ vẫn nên nhiều sách một chút để mấy chuyện ngu ngốc ." Thích Thời Vũ , "Sau cũng đừng bén mảng đến đây nữa, đây địa bàn của đám mấy , chẳng nơi nào ngoài vòng pháp luật , đồn cảnh sát gần nhất cách đây 300 mét đấy."
Cao Triết và đám tên đội trưởng dù hùng hổ tới cũng chỉ là một nhóm học sinh cấp ba, Thích Thời Vũ hù dọa như , cả bọn mắng c.h.ử.i vài câu ném ảnh xuống chạy bay chạy biến.
Thích Thời Vũ nhặt những bức ảnh đó lên, đến một thùng rác trống ở gần đó, móc bật lửa đốt sạch đống ảnh. Cuối cùng với Chung Viễn vẫn luôn im lặng: "Trong bình nước ?" Nghe Chung Viễn vội vàng móc bình nước bên hông cặp đưa cho , Thích Thời Vũ đổ hết chỗ nước còn dư trong bình lên đống tro tàn còn sót chút tia lửa, đó trả bình cho Chung Viễn, nhe hàm răng trắng : "Vậy là , an phòng cháy dựa bản . Nào, điện thoại ? Bật Bluetooth ."
Chung Viễn gì mà theo chỉ dẫn của , ngay đó điện thoại của nhận video mà b.ắ.n Bluetooth qua. Thích Thời Vũ xóa bản trong điện thoại ngay mặt , đó : "Giữ kỹ thứ , cái đám đấy mà đến tống tiền nữa thì đây là bằng chứng. Hơn nữa, chỉ học cách tự bảo vệ , còn học cách xin sự giúp đỡ từ bên ngoài nữa, dù là phụ là giáo viên, đến cảnh sát cũng luôn."
Chung Viễn nhỏ giọng một câu: "...Cảm ơn ."
Nói thật thì Thích Thời Vũ khó mà tin trai nhút nhát mặt đây là cái trai đầy tính công kích trong bức ảnh. Anh cụp mắt chăm chú Chung Viễn một lát, đó chậm rãi mở lời: "Đừng cho rằng bất bình thường, chỉ cần chính cảm thấy như thì chẳng ai giúp ."
" đúng là ..."
Thích Thời Vũ ngắt lời , thẳng thừng : "Thích đàn ông hả?"
Chung Viễn gật đầu.
"Chỉ thôi ?" Thích Thời Vũ nhún vai, trong giọng là vẻ chẳng chút sợ hãi, "Ai cmn chẳng thích đàn ông? Cái gì bất bình thường ?”