Cuộc trầm mặc kéo dài bao lâu.
Sau bữa cơm lâu, ngoại xách ba túi đồ ăn vặt lớn qua đây.
Mỗi nhà một túi.
Bà hớn hở, như thể từng chuyện gì xảy .
"Dạo gần đây buổi tối mơ thấy lúc ba đứa tụi con còn nhỏ."
"Kiến Minh hồi nhỏ nghịch ngợm, gây chuyện, còn đ.á.n.h , cuối cùng để giúp đỡ."
"Tú Nhã hồi đó học thành tích , thầy cô khen suốt, theo cũng thấy nở mày nở mặt."
Tầm mắt ngoại rơi lên , bắt đầu vấn đề chính.
"Tú Mai , tối qua nghĩ gần nửa đêm, tìm một cách vẹn cả đôi đường."
"Thận mà, cũng cần con hiến nữa, hiến cho sức khỏe."
"Con với Tiêu Bác đây chẳng mua cho Tiểu Đình một căn nhà ?
Con đưa căn nhà đó cho Em trai con ."
Mắt trợn tròn, suýt chút nữa tưởng nhầm: "Đưa cho Kiến Minh, Tiểu Đình ?"
Ngoại xua tay vẻ quan trọng: "Chỉ là một đứa con gái thôi mà, con gái cần nhà gì."
"Sau gả , nhà chồng tự nhiên sẽ mua, chừng đến lúc đó còn chả thèm trúng cái căn con chuẩn cho ."
"Bây giờ con đưa căn nhà đó là giải quyết nỗi lo mắt của gia đình Em trai con .
Con với Tiêu Bác con trai, con đưa căn nhà , già để Tiểu Quân phụng dưỡng hai đứa."
"Tính , chuyện vẫn là nhà con hời nhất đấy."
Ngoại càng càng hăng hái, miệng ngoác tận mang tai.
Như thể thấy cuộc sống hạnh phúc .
Cậu Út cũng ở bên cạnh phụ họa: "Chị, đúng đấy, chị với Anh rể con trai, Tiểu Đình chắc chắn là gả ."
"Bây giờ chị giúp em, sẽ thêm một đứa con trai phụng dưỡng."
"Vụ ăn tính là em lỗ đấy, nhưng ai bảo hai là chị em ruột, chịu thiệt chút cũng chẳng ."
Mẹ gì, chỉ cầm lấy túi đồ ăn vặt mặt.
Nhìn một gói ném một gói.
Gói cuối cùng đập mạnh xuống bàn.
Kéo theo cái đĩa bàn vỡ tan tành.
"Mẹ, yêu con cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/con-gai-thu-hai-ca-doi-chi-la-lao-dong-mien-phi/chuong-8.html.]
" cùng là cháu, Tiểu Quân tụi nó đều tiền lì xì, tại cho Tiểu Đình?"
"Tại cho Tiểu Đình ăn đồ ăn vặt hết hạn?"
"Bao nhiêu năm qua, thứ duy nhất tặng nó là cái khóa trường mệnh, , đến cái đó cũng giả ?"
"Như công bằng ?"
Khi hỏi câu , cũng ngẩn hồi lâu, cuối cùng mỉm đầy giải thoát.
"Thôi , là con tự suy diễn."
"Mẹ từng công bằng với con, thì thể yêu con của con ."
Ngoại cho là sai: "Bằng bạc thì , bạc tuy quý bằng vàng nhưng cũng tốn của ít tiền đấy."
Mẹ dữ dội.
Mẹ gào thét, rống lên, dường như trút bỏ tất cả uất ức bao nhiêu năm qua.
"Vậy tại tặng đồ bạc cho con của chị cả ?
Tại là Tiểu Đình?
Cứ nhất thiết là Tiểu Đình?"
"Con bé đáng đời chịu uất ức giống như con lúc nhỏ ?"
Ngoại cam lòng yếu thế, cũng phắt dậy: "Mẹ là của con!"
"Đây là thái độ con chuyện với ?"
"Đồ của , cho ai thì cho, con tư cách can thiệp."
Mẹ bình thản mở cửa xe: "Con , cho nên con chỉ hận , mà còn hận chính ."
"Con một như , để Tiểu Đình một bà ngoại như , khiến uất ức thời thơ ấu của con một nữa xuất hiện nó."
"Mẹ luôn mơ thấy Em Trai , mơ thấy Chị Cả , duy chỉ mơ thấy con, tại ?"
Ngoại câu hỏi cho ngẩn tại chỗ.
Câu hỏi bà từng nghĩ tới.
Giống như đứa con gái thứ hai trọng lượng trong lòng bà, bất cứ chuyện gì liên quan đến cũng cần gây sự chú ý.
Huống chi chỉ là một giấc mơ.
Bà bây giờ tận mắt giấc mơ dần dần rời xa bà.
Cho đến khi cả khói xe cũng biến mất còn dấu vết.
Câu hỏi đó cũng lời giải đáp.