Chồng thú nhân liên hôn của tôi là một ông già cổ hủ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-09 16:21:42
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suy đoán chứng thực, khoảnh khắc đó ngoài cảm giác trống trải trong lòng, thấy tự giễu nhiều hơn.
Chu Trăn?
Nếu đúng là thì cũng chẳng lạ gì, cô là mối tình đầu của Bách Minh An mà.
Hóa Bách Minh An chịu chạm dù độ tương thích cực cao là vì giữ cho 'bạch nguyệt quang' của .
Có lẽ là tình sâu nghĩa nặng, nhưng tiếc là dành cho .
Bây giờ đến cả t.h.u.ố.c mới cũng nghiên cứu xong, e là cuộc hôn nhân của chúng sắp đến hồi kết .
"Trước đây bố với con thế nào hả? Bảo con dù dùng cách gì cũng sớm m.a.n.g t.h.a.i con của Bách Minh An!"
"Nửa năm ! Cho dù là con lợn sề thì chắc cũng bầu chứ?!"
Nước bọt văng tung tóe, thật khiến buồn nôn.
Bà kế õng ẹo dựa cạnh bố , những ngón tay mềm mại xoa xoa thái dương cho ông .
"Ôi kìa ông La, đừng con bé như ."
"Điềm Điềm từ nhỏ thế mà, chẳng cách lấy lòng khác gì cả."
Rồi bà giả tạo sang : "Điềm Điềm, con cũng đừng trách bố con nóng giận. Hai năm nay kinh tế khó khăn, sản nghiệp trong nhà đều dựa dẫm nhà họ Bách, nếu con giữ c.h.ặ.t Bách Minh An thì cái nhà đây?"
Bà cúi đầu sờ phần bụng nhô lên, vẻ đắc ý mặt thèm che giấu.
"Dù thì... con cũng sắp em trai ."
ngước mắt lên, phát hiện bố già , da mặt trở nên chảy xệ, xuất hiện những đốm đồi mồi xí, ngay cả tóc cũng bạc trắng.
Ông là kẻ chí lớn tài mọn, khi tiếp quản việc kinh doanh của gia đình thì ngày càng lụi bại, đến nỗi khi nhà họ Bách thông báo cần tương thích, ông gần như chút do dự mà sáp tới, gửi mẫu gen của .
Bố đưa tối hậu thư và chỉ thị.
"Bố cần con dùng cách gì, m.a.n.g t.h.a.i con của Bách Minh An ngay cho bố! Nếu thì..."
Ông khẩy một tiếng: "Tro cốt của con..."
Đồng t.ử của co rụt trong nháy mắt.
"Ông đừng động bà !"
Một tiếng động thanh thúy vang lên, bà kế cố tình thốt lên một tiếng kinh hãi: "Ôi bốo, lỡ tay mất ."
Đó là chiếc vòng tay bà ngoại để cho , chiếc vòng ngọc xinh vỡ tan tành thành mấy khúc sàn.
Cuối cùng thể nhịn thêm nữa, vùng dậy định đ.á.n.h bà thì bố giáng cho một cái tát nảy lửa.
"Đồ súc sinh , con định gì dì con hả!!!"
Cú tát của ông mạnh, một khoảnh khắc não bộ trống rỗng, khóe miệng nồng nặc mùi m.á.u.
ông với vẻ thể tin nổi: "Ông thực sự đ.á.n.h ?"
Sau giây phút chột ngắn ngủi, bố càng trở nên hùng hổ hơn: "Tao là bố mày, tại taolại đ.á.n.h mày?"
hít một thật sâu, thẳng tới mặt Tần Tiếng, bà vẫn còn đang bộ tịch.
"Ôi dào, con bé cũng cố ý -"
vô cảm giơ tay tát thẳng mặt bà một cái: "Cái tát là thứ bà đáng nhận đấy, đồ tiện nhân!"
Bố nổi trận lôi đình, ông định đ.á.n.h tiếp, chỉ mặt : "Đến đây, cứ đ.á.n.h chỗ , xem lúc về ông ăn với Bách Minh An thế nào!"
Bố chùn bước.
sang liếc Tần Tiếng, bà vẫn đang thút thít, bố thì xót xa ôm lấy bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/chong-thu-nhan-lien-hon-cua-toi-la-mot-ong-gia-co-hu/chuong-4.html.]
thấy buồn nôn đến cực độ, bỏ .
...
Cho đến khi lên xe, l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn như ngọn lửa nghẹn ứ.
Mẹ là một cô chiêu đúng nghĩa truyền thống.
Bà nuông chiều từ nhỏ, ngây thơ và lương thiện, đến tuổi thì gả cho bạn thanh mai trúc mã lớn lên bên , đó thì .
Ai mà khen bà hưởng chứ?
Bà bụng, thấy trẻ em vùng sâu vùng xa đáng thương nên năm nào cũng tài trợ cho học sinh nghèo.
Mẹ kế của - Tần Tiếng là một trong những học sinh nghèo đó. Bà từng lóc quỳ xuống mặt , cầu xin bà cứu giúp, nếu sẽ gia đình bán cho một gã thọt hơn hai mươi tuổi để lấy tiền thách cưới cho trai.
Mẹ thương xót bà , đưa bà về nhà, coi như em gái mà nuôi ăn học, để cuối cùng, 'em gái ngoan' leo lên giường của rể.
Lúc bắt quả tang tại trận, sốc nặng, bà thể chấp nhận nổi việc đứa em gái hết lòng đối đãi loại chuyện .
Chính thái độ của bố hủy hoại bà.
Ông mắng bà ngu ngốc, kiêu ngạo, chẳng điều gì cả.
Tinh thần nảy sinh vấn đề, lúc đó ở nội trú .
vẫn luôn nhớ rõ ngày hôm đó tan học về nhà, định đàn cho khúc nhạc mới học .
"Mẹ ơi, con..."
Và thấy cảnh tượng kinh khủng nhất cuộc đời . Bà mặc bộ lễ phục ngày cưới, treo cổ tự t.ử ngay trong phòng luyện đàn của .
Bà chỉ để cho một dòng chữ.
"Điềm Điềm, con dựa chính ."
Còn bà kế ' bụng' của thì nghiễm nhiên bước chân nhà, trở thành nữ chủ nhân mới.
Giờ đây bọn họ sắp đứa con trai mà bố hằng ao ước.
Dựa cái gì chứ? Tại đền đáp?
Tại một lương thiện như nhận lấy kết cục như ?
La Thành, Tần Tiếng, sẽ khiến các trả giá!
Tối lúc trở về nhà, Bách Minh An thế mà đang ở trong bếp.
Bách Minh An thích trong nhà lạ, mỗi ngày khi bảo mẫu đến dọn dẹp xong là sẽ rời ngay.
Hiện giờ đang ở trong bếp gói hoành thánh, thấy tiếng về cũng chỉ ngoái đầu một cái.
"Về ? Rửa tay chuẩn ăn cơm."
Thực cả ngày hôm nay chẳng ăn gì, lúc ở nhà họ La còn rước một bụng tức, vốn định về sẽ mặt lạnh với , nhưng ngửi thấy mùi hoành thánh thơm nức trong khí, chân đột nhiên bước nổi nữa.
ngoan ngoãn bàn ăn, bận rộn trong bếp.
Anh cúi đầu, tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu, lộ đường nét cánh tay săn chắc.
Trên thớt rắc một lớp bột mỏng, những ngón tay thon dài vốn chỉ dùng để ký kết các dự án hàng tỷ đô giờ thành thục nhấc một miếng vỏ bánh mỏng lên. Tay dùng que tre gạt nhanh một chút nhân thịt, khẽ bóp nhẹ một cái là một viên hoành thánh xinh xắn.
Anh hỏi : "Có ăn hành ?"
gật đầu, mới sực nhớ là thấy.
"Có ạ."
Hơi nước nghi ngút trong bếp, chẳng mấy chốc hoành thánh thả nồi. thấy ngại nếu cứ chờ nên chạy bếp giúp bưng bát.