Chồn Vàng Cầu Cứu - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-16 10:59:19
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lang Tứ đang lắc đầu quầy quậy vui vẻ leo lên lưng Lang Đại.

 

Lang Tứ cũng biến lớn theo: "Đại ca, đua xem ai lên đến đỉnh núi nhé."

 

Lang Đại liếc nó, chẳng thèm khách sáo mà phóng luôn.

 

Lang Tứ ở phía tức tối gào lên đuổi theo.

 

Gió lạnh rít gào lướt qua bên tai.

 

Cuộc đua Lang Đại thắng.

 

trượt từ lưng nó xuống, vật da lớp tuyết dày, tán cây khổng lồ đỉnh đầu, trong lòng vô cùng sảng khoái.

 

Bỗng nhiên đỉnh đầu vang lên tiếng sột soạt.

 

nheo mắt kỹ thì thấy một bóng đen vỗ cánh vài cái rơi thẳng xuống, b.ắ.n lên một vòng tuyết trắng, dọa Lang Tứ kêu toáng lên.

 

Là một con quạ đen, gầy trơ xương, cánh trái vặn vẹo một độ cong kỳ lạ.

 

"Là mày !" Lang Tứ quen con quạ : "Mùa đông lạnh thế tập bay ?"

 

Con quạ giãy giụa dậy, gật đầu.

 

Lang Tứ chỉ trỏ: "Đừng phí công nữa. Mày tập thế nào thì cái cánh đó cũng bay ."

 

Con quạ gì, cắm cúi in từng dấu chân tuyết bước về phía .

 

Rồi nó đ.â.m sầm đầu chân .

 

Nó ngẩng đầu chằm chằm vài giây, lông lá xù hết cả lên, nhảy dựng cao ba thước, ba chân bốn cẳng chạy la: "A a a a a a! Có ! Có !"

 

Lại đ.â.m sầm chân Lang Đại.

 

Nó ngửa đầu ngơ ngác Lang Đại một lúc lâu hỏi: "Anh... khỏi ?"

 

Lang Đại "ừ" một tiếng đáp .

 

Trong mắt con quạ tràn đầy ngưỡng mộ, vội vàng hỏi: "Sao khỏi thế?"

 

Lang Đại khều nó một vòng, hướng mặt về phía .

 

Con quạ ngây bằng ánh mắt sợ hãi dè dặt, co rúm .

 

bước tới, xổm xuống: "Chào mày."

 

Con quạ lùi vài bước, dường như tìm chỗ trốn. đó do dự vài giây, giống như lấy hết can đảm, nó bước về phía , nhỏ: "Người ơi, xin chào."

 

Nó hỏi đầy cẩn trọng và mong đợi: "Có thể xem giúp cái cánh ?"

 

Nói nó từ từ chìa cái cánh dị dạng cho xem.

 

Giọng nó mang đầy vẻ lấy lòng: " thể bắt cá, bắt chuột, bắt sâu cho ..."

 

cái cánh, trong lòng xác định con quạ tật bẩm sinh, thể cất cánh .

 

Đối diện với sự mong đợi trong mắt nó, lòng trùng xuống: "Xin , tao cách nào giúp mày ."

 

Ánh sáng trong mắt con quạ vụt tắt. Nó thất vọng thu cánh : "Không ạ."

 

Nó buồn bã một lúc về phía cái cây lớn, dùng móng vuốt và mỏ nhích từng chút một leo lên cây. Khi lên đến cây, nó ngẩng đầu bầu trời, trong mắt tràn đầy khao khát. Bỗng nhiên nó dùng sức vỗ cánh, chút do dự nhảy xuống.

 

Một tiếng "Bịch" vang lên, nó rơi thẳng xuống lớp tuyết dày.

 

Con quạ rũ sạch tuyết lông, tiếp tục về phía cái cây lớn.

 

Lang Tứ một lúc, nhận xét: "Đầu óc ngu si."

 

Lang Đại giơ chân đạp cho nó một cái.

 

Lang Tứ cam lòng yếu thế, há miệng định c.ắ.n Lang Đại.

 

con quạ cứ lặp lặp hành động đó, âm thanh vang lên mỗi nó rơi xuống như nện thẳng tim .

 

Bịch!

 

Bịch!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chon-vang-cau-cuu/chuong-5.html.]

 

Bịch!

 

...

 

07

 

Buổi tối, mơ một giấc mơ.

 

Trong mơ một cái cây lớn, cây một con quạ nhỏ tật ở cánh. Nó ngẩng đầu đầy ngưỡng mộ những con chim khác bay lượn bầu trời, đó từ cây nhảy xuống.

 

Đôi cánh dị dạng tật nguyền vỗ mạnh trong trung.

 

Một tiếng "Bịch" vang lên, nó rơi xuống đất, bụi bay tứ tung.

 

Thời gian trôi qua, vòng tuần cứ thế lặp .

 

Quạ nhỏ dần biến thành quạ lớn, điều đổi là đôi cánh dị dạng của nó.

 

tới với nó: "Cánh của mày bay ."

 

Con quạ ngẩng đầu : "Người ơi, chứ."

 

bộ dạng lấm lem tro bụi của nó: "Mày ngã đau ?"

 

Nó gật đầu thật mạnh: "Đau lắm, giờ đầu vẫn còn choáng váng đây."

 

hỏi: "Vậy tại từ bỏ việc bay lượn?"

 

đầy kỳ lạ, trả lời như một lẽ đương nhiên: "Bởi vì bay lượn là ước mơ của ."

 

sững sờ, hiểu nhớ đến lời tuyên thệ khi nghiệp trường y của .

 

con quạ leo lên cây lớn, ngọn cây, từ cao xuống , ôm ấp ước mơ, giọng tràn đầy hy vọng : "Sẽ một ngày bay lên bầu trời."

 

Bịch!

 

tỉnh từ trong mơ, hốc mắt nóng hổi.

 

dậy mặc quần áo, cắm đầu chạy thẳng lên núi.

 

Chạy một nửa thì phát hiện lạc đường, hối hận vì quá kích động, đáng lẽ nên dẫn Lang Đại theo.

 

Bỗng nhiên, cách đó xa vang lên tiếng sói tru, da đầu tê rần.

 

Tiếp đó một bóng xám lao từ rừng cây, dừng mặt .

 

Một đôi mắt xanh lục từ cao xuống chằm chằm.

 

Kẻ đến thiện ý.

 

Là Lang Nhị.

 

Khóe miệng nó còn vương vết m.á.u.

 

Tim giật thót, khẽ vẫy tay chào hỏi nó: "Trùng hợp quá nhỉ, Lang Nhị~"

 

Giọng nó chẳng mấy thiện cảm: "Ngươi gì ở đây?"

 

thành thật đáp : "Tao lên đỉnh núi nhưng hình như tao lạc đường ."

 

Lang Nhị xong thì khẩy một tiếng, tiếp đó há cái miệng đỏ lòm như chậu m.á.u về phía .

 

!

 

sợ hãi nhắm mắt , tim như nhảy vọt lên tận cổ họng.

 

Tiếp đó thấy chân nhẹ bẫng. nó ngoạm lấy, chạy nhanh như điện xẹt lên đỉnh núi.

 

Sau khi đặt xuống, tâm trạng phức tạp vô cùng: "Lần ngoạm tao thì thể một tiếng ? Dọa sợ c.h.ế.t khiếp."

 

Lang Nhị hừ một tiếng đáp, tự sang một bên l.i.ế.m lông.

 

vòng quanh cái cây lớn một vòng nhưng thấy bóng dáng con quạ bèn sang hỏi Lang Nhị.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Lang Nhị uể oải trả lời: "Chắc là kiếm ăn ."

 

Loading...