Chìm Đắm - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-05 20:23:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dù thì nhà cũng chiếc giường thứ hai cho ngủ nhờ .”

 

“...”

 

Tô Tô mở cửa, lập tức chui tót trong. Cô đ.á.n.h , nhưng trốn thì vẫn trốn .

 

Tô Tô vốn thói quen ngủ nướng, nào ngủ quên cô cũng sếp ở công ty mắng cho một trận, đó vùi đầu bản kiểm điểm mấy nghìn chữ mới mong lấy công chuộc tội, nhưng dù như , cô vẫn cứ chứng nào tật nấy, thế nên cô mới đặt cho biệt danh là nữ hoàng ngủ gật.

 

Sáng hôm đó, Tô Tô vẫn như thường lệ, đợi đến khi chiếc báo thức thứ hai mươi vang lên mới chậm chạp bò dậy vệ sinh cá nhân.

 

Đang đúng giờ cao điểm, dù là dòng xe dòng đều đạt mức tối đa, quán ăn sáng thì chen lọt, gọi xe thì phía còn xếp hàng tận 50 , hệ thống hiển thị chờ ít nhất một tiếng nữa.

 

giữa con phố đông đúc, quanh quất vô định.

 

Bỗng nhiên, một chiếc mô tô dừng ngay mặt cô, đàn ông tháo chiếc mũ bảo hiểm màu đen, mái tóc ngắn màu xanh khói trông cực kỳ sảng khoái và sạch sẽ.

 

Anh vuốt tóc, nghiêng đầu mỉm cô.

“Để đưa nhé?”

 

Tô Tô chỉ kinh ngạc chằm chằm cái đầu của :

“Cậu bày trò gì nữa đây? Tóc tai đang yên đang lành nhuộm cái màu ?”

 

Anh móc điện thoại từ trong túi nghịch một lúc, đó giơ lên mặt cô tấm ảnh của thần tượng mà cô thích nhất.

Tô Tô hiểu đầu đuôi câu chuyện, hỏi vặn :

“Rồi ... nữa?”

 

Anh ngắn gọn súc tích:

theo đuổi .”

 

“?” Cô mắt với vẻ thể tin nổi:

“Cậu bệnh ? Não vấn đề thì bệnh viện mà khám, đừng trò hề mặt .”

 

Tô Tô với vẻ khó hiểu lưng bỏ .

 

“Này, theo đuổi phản ứng ?”

 

“Đại ca , giờ là bao nhiêu năm khi nghiệp cấp ba ? Cậu tưởng vẫn là tên trùm trường chỉ cần ngoắc ngón tay là chắc? Cậu là quá coi trọng bản ?”

 

cũng thật lòng theo đuổi , là vì thấy xem mắt nên cảm thấy đáng thương, dù là loại nào thì cũng thấy như đang đắc tội với nên đắc tội .”

 

“Lộ Minh Bạch, bốn năm tại Olympic mùa đông Pyeongchang bắt đầu tỏa sáng, liên tục phá kỷ lục mùa giải của chính trở nên nổi tiếng một trận đ.á.n.h, còn chỉ là một kẻ vô danh tiểu ở một góc nào đó của trường học, thức đêm luận văn chỉ để nghiệp.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/chim-dam-aluw/chuong-3.html.]

“Con đường rộng mở, tương lai cũng rạng ngời, lấy tâm thế nào để câu , cũng tại quyết định đột ngột và hoang đường đến . Thực , chúng vốn dĩ nên điểm giao .”

 

“Quyết định của quyền can thiệp, chỉ suy nghĩ cho kỹ hãy quyết định, khi mà chuyện vẫn còn kịp.”

 

Thật , Tô Tô từng mong chờ câu đó, dù thì sự rung động thuở thiếu thời lỡ khiến cô ghi nhớ suốt nhiều năm trời, kể từ khi bắt đầu tham gia các giải đấu, cô từng bỏ lỡ một buổi trực tiếp nào. Một kiêu hãnh và phóng khoáng trong ống kính, một thương tích đầy nhưng vẫn nghiến răng kiên trì… Mỗi khía cạnh khác của đều khiến trái tim cô nhịp, thế nhưng những năm qua khi cô bận rộn tìm việc, bận rộn tìm cách nâng cao bản thì trai vẫn luôn tỏa sáng.

 

Cô chợt nhận , cách giữa họ xa xôi như cả năm ánh sáng, giống như cách giữa mặt trời và những vì .

 

Cô dần thuyết phục bản , dần quyết định quên trai nhiệt huyết và tự do . Cô bắt đầu ép xem các trận đấu của , dùng sách vở để tê liệt bản mỗi ngày. Cuối cùng, trong tiềm thức, dường như cô quên , nhưng khi gặp , dù ban đầu nhận ngay lập tức, hạt giống vẫn thể kiểm soát mà đ.â.m chồi nảy lộc.

 

Người mà cô mất vài năm để cố quên, khoảnh khắc tương phùng, trái tim vẫn sẽ rung động, lẽ đó chính là sức hút của cái gọi là yêu từ cái đầu tiên thuở niên thiếu.

 

Sau đó một thời gian dài, Tô Tô còn gặp Lộ Minh Bạch nữa. Không lọt tai những lời cô mà cũng bắt đầu cố ý giữ cách với cô , nhưng trong lòng cô bỗng thấy trống trải lạ thường.

 

Có lẽ chính vì sự đặc biệt của để một ấn tượng khác biệt trong lòng cô, khiến cô suốt mấy năm qua từng bỏ lỡ một trận thi đấu nào của , thế nhưng tiền đồ của , lẽ tình cảm đáng để nhắc tới.

Tửu Lâu Của Dạ

 

Hơn nữa, một là con cưng của trời như , bên cạnh chắc hẳn thiếu những cô gái ưu tú, thông minh, xinh và nỗ lực.

 

Một ngày lớp trưởng hồi cấp ba tổ chức họp lớp, Tô Tô xưa nay luôn là dẫn đầu trong các hoạt động , cũng là khuấy động khí, dù năm nào cũng chỉ bấy nhiêu trò, cô vẫn thể bày những thứ mới mẻ.

 

Chiều ngày họp lớp, Tô Tô và Văn Tranh hẹn giờ để cùng , nhưng Văn Tranh đột nhiên liên lạc công ty việc gấp, lẽ đến muộn một chút, bảo Tô Tô cứ .

 

Lúc Tô Tô chuẩn tươm tất bước khỏi cửa, vặn chạm mặt Lộ Minh Bạch từ nhà đối diện .

 

Người đàn ông vẫn để mái tóc ngắn màu xanh khói , làn da trắng lạnh như phát sáng ánh đèn, đôi mắt cáo đẽ rũ xuống, rõ ràng là dáng vẻ lười nhác nhưng hề thấy suy sụp, nản lòng.

 

Họ lặng lẽ vài giây, Tô Tô là dời mắt , cô nhấn nút thang máy xuống.

 

Thang máy đến, cô bước , Lộ Minh Bạch mãi vẫn ý định .

 

Cánh cửa từ từ khép , đột ngột giữ nút mở, gọi cô một tiếng.

"Tô Tô."

 

"Chuyện theo đuổi , từng là giả."

 

Tô Tô vốn dĩ là một trần tục, trừ phi thể chính xác câu: thích .

 

Buổi họp lớp , Tô Tô chút khác thường. Bình thường cô là nhiều nhất, mà lúc cô gái một ghế sofa nơi góc phòng, nửa chìm khuất trong bóng tối.

 

Tay cô cầm ly rượu vang, nhưng trong đầu là câu của Lộ Minh Bạch: Chuyện theo đuổi từng là giả.

 

thì đang chiếc sofa đơn đối diện lặng lẽ quan sát cô, vẫn là cái vẻ bất cần đời như cũ.

 

Trong suốt bốn năm năm họp lớp, đây là duy nhất tham gia, nhưng cũng là duy nhất hồn vía cô bay bổng theo tận phương nào.

Loading...