Chìm Đắm - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-05 20:23:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không, ai theo đuổi thì liên quan gì đến ? Cậu tránh , đừng cản trở xem mắt.”

 

Đối tượng xem mắt sắp đến bên cạnh, đàn ông mặt chẳng chút dấu hiệu nào là rời , chỉ lười biếng dùng đầu ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, cô với vẻ như .

 

Tô Tô bực trong lòng, coi như là gặp kẻ dở cản đường, cô dẫn đối tượng xem mắt sang một vị trí thật xa.

 

Dù cô chẳng mặn mà gì với mấy hoạt động xem mắt , nhưng dù cũng giữ hình tượng đoan trang, tự trọng mặt đối phương. Mà mặt Lộ Minh Bạch ở đây, sẽ chỉ nghĩ cô là hạng con gái chơi bời lêu lổng.

 

Tô Tô trò chuyện với vài câu mới thấy thế giới quan và giá trị quan của hai cùng đẳng cấp, cuối cùng cô cũng thấy nản, đối phó vài câu chào tạm biệt.

 

Mãi đến khi tiễn xong đối tượng xem mắt cuối cùng, Tô Tô mới chậm rãi thở hắt một . Tuổi trẻ xem mắt thật khổ, lãng phí thời gian chỗ hư vô. Cô xoa xoa bờ vai mỏi nhừ, đeo túi xách bước khỏi quán. Mẹ Tô tuy ép cô mang bạn trai về nhà, nhưng mỗi ở nhà bà đều bóng gió mỉa mai cô.

 

Phía là đèn đỏ, Tô Tô một bên lề đường, ngay bên cạnh là một cặp tình nhân đang âu yếm, cô cảm thấy khó chịu nên vội vàng lùi xa mấy mét. Đèn xanh bật sáng, chiếc xe điện dừng lưng cô nhấn còi giục cô nhanh lên. Tô Tô bừng tỉnh, kéo quai túi xách, chậm rãi nhích vài bước về phía . Đoạn đường thời gian đèn xanh ngắn, Tô Tô theo dòng đến giữa đường thì đèn xanh bắt đầu nhấp nháy vài giây.

 

Cô len qua đám đông định chạy nhanh lên thì thoáng thấy bà lão bên cạnh suýt chút nữa xe tông trúng. Đèn xanh dành cho xe thẳng bật, tiếng còi ô tô vang lên dồn dập, bà lão chắc vì vội quá nên trẹo chân, hoa quả cầm tay rơi vãi khắp nơi.

 

Tô Tô theo bản năng đưa tay đỡ lấy bà.

“Cảm ơn cháu gái.”

 

“Không ạ, để cháu nhặt giúp bà.”

 

Tô Tô đỡ bà vững, đó cúi nhặt những quả táo rơi chân , một bàn tay với những khớp xương rõ rệt xuất hiện trong tầm mắt cô, nhanh tay nhặt lấy bỏ túi, đó đưa cho bà lão.

 

Những chiếc xe đang đỗ ở làn thẳng đều dừng chờ họ đỡ bà cụ qua đường mới bắt đầu chuyển bánh. Bà lão cảm ơn Tô Tô một nữa, đó sang vỗ vỗ vai Lộ Minh Bạch, mỉm đưa cho một quả táo.

 

Chờ bà lão xa , cô mới thu hồi tầm mắt. Lộ Minh Bạch khôi phục dáng vẻ bất cần đời ban đầu, nụ nơi khóe môi khiến ánh của cô chút nóng ran.

“Phiền .”

 

Anh nhún vai: “Chuyện nhỏ.”

 

“Vậy gì nữa thì đây?”

 

Lộ Minh Bạch mấp máy môi, gọi cô :

“Này, hỏi một câu.”

 

Tô Tô nhíu mày: “Cậu .”

 

“Cậu… thực sự vội tìm đối tượng đến thế ?”

 

Tô Tô dị ứng nhất là vấn đề , lúc Lộ Minh Bạch nhắc , cô cảm thấy mất kiên nhẫn: “ tìm đối tượng hình như liên quan gì đến cả.”

 

Người đàn ông nhướng mày, thức thời im lặng.

 

Tô Tô lườm : “Sau đừng hỏi kiểu đó nữa, nếu đảm bảo là thể chuyện t.ử tế với như hôm nay .”

 

Có lẽ thấy đủ, cô còn đưa ngón tay lên động tác khóa miệng đầy cảnh cáo, đó lưng thẳng.

 

Nửa tháng đó Tô Tô gặp Lộ Minh Bạch. Để ăn mừng, cô kéo Văn Tranh bar.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/chim-dam-aluw/chuong-2.html.]

“Cậu mấy hôm tớ gặp ai ?”

 

Văn Tranh rõ ràng mấy hứng thú với những câu hỏi kiểu , chỉ hỏi cho lấy lệ: “Gặp ai cơ?”

 

Khổ nỗi cái cô nàng say đến mức quên trời đất, còn gì nữa: "Là Lộ Minh Bạch, cái bọn hồi cấp ba ."

 

"Chậc chậc, chắc cũng thèm quan tâm đến . Tớ cho , tớ đang xem mắt ngon lành thì cứ thế nhảy phá đám. Giờ tớ ghét c.h.ế.t ."

 

Dáng cô lảo đảo, Văn Tranh đỡ cô thẳng :

"Cậu say mớ đấy ? Người ở đội tuyển quốc gia tập luyện còn kịp, lấy thời gian mà nhảy phá chuyện xem mắt của ?"

 

"Tớ thật đấy, tuyệt đối điêu một câu nào."

 

Văn Tranh cũng lười chấp nhặt với cô, thanh toán tiền xong liền dìu cô khỏi quán bar.

 

Mùa đông ở Bắc Ninh nhiệt độ thấp, lúc bầu trời bắt đầu lất phất những bông tuyết, gió lạnh rít qua từng hồi. Tô Tô rét đến mức hít một khí lạnh, cơn say cũng nhờ thế mà vơi ít. Văn Tranh đưa cô về đến tận lầu chung cư.

 

Chung cư nhà Tô Tô mỗi tầng chỉ hai hộ, căn nhà đối diện cô đến nay vẫn ở. Hơn nữa thang máy lên thẳng cửa nhà, cũng chuyện nhầm, trừ phi cô say đến mức thần trí còn tỉnh táo.

 

Văn Tranh vẫn chút yên tâm về cô bạn của , nhưng công ty đột xuất gọi cô về họp định kỳ, cô giúp Tô Tô ấn nút lên.

 

"Cậu tự ?"

Tửu Lâu Của Dạ

 

Tô Tô gật đầu, dấu oke với bạn.

 

Cửa thang máy mở , Tô Tô loạng choạng bước ấn tầng, ngay khi cửa thang máy sắp khép , đột nhiên một bàn tay chặn giữa khe cửa, một đàn ông thanh mảnh lách .

Bàn tay đó cực kỳ , ngón tay thon dài, giữa mu bàn tay trái một nốt ruồi nhỏ màu đỏ nhạt.

 

Tầm mắt Tô Tô dịch chuyển dần từ đôi tay lên phía , đàn ông đối diện với cô, cô chỉ một cái là nhận ngay.

 

Là Lộ Minh Bạch!

 

Tô Tô né sang bên cạnh một chút. Đến tầng 7, cô bấm bụng nhanh ch.óng lách khỏi thang máy. Không hiểu một cảm giác áp lực đè nặng lên dây thần kinh, cô càng càng nhanh, nhận nhầm hướng.

 

Tiếng bước chân phía ngày càng gần: "Này."

 

Bước chân Tô Tô khựng một cách kiểm soát.

 

"Cậu chắc chắn... nhà ở đây chứ?"

 

"..."

 

Cô ngẩng đầu liếc phòng.

 

Đi ngược hướng !!!

 

Cô muối mặt , về phía căn phòng bên : "Xin , xin nhé, cẩn thận nên nhầm."

 

" chỉ nhắc nhở chút thôi, chứ mà bất cẩn thế ... là dễ gây họa lớn lắm ?"

Loading...