Cậu Không Ổn Cho Lắm - Chương 7:
Cập nhật lúc: 2026-01-20 04:30:27
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để tiêm một liều "vắc-xin" tinh thần cho , Quế Hoan bắt đầu liệt kê từ nhỏ đến lớn, điểm mặt chỉ tên những ngành nghề sắp sửa bốc trong tương lai gần. Nào là tiệm rửa ảnh, cửa hàng băng từ, tiệm cho thuê đĩa, cho đến mấy gánh xiếc khỉ đường phố... tất cả sẽ dòng chảy lịch sử nhấn chìm, chỉ còn trong ký ức của thế hệ mà thôi.
Bà Lưu Xuân Hỷ và ông Quế Trung Hoa trân trối, nửa tin nửa ngờ. Mấy tiệm thuê đĩa ngoài phố đang ăn phát đạt thế , bảo biến mất là biến mất ?
Mẹ Quế Hoan lắp bắp: "Cô giáo con thật hả?"
Quế Hoan gắp miếng cải thảo bỏ miệng: "Không cô giáo , mà là tạp chí kinh tế uy tín dự đoán đấy ạ. Họ dựa phân tích về sự phát triển của công nghệ và nền tảng quốc dân hiện nay."
Quế Hoan sách mách chứng, khiến bà Lưu Xuân Hỷ tin . Bà lo lắng hỏi: "Thế... thế nếu cái gì cũng mất hết thì xã hội thành cái dạng gì? Có xem việc gì hợp với ?"
Quế Hoan thừa tương lai nó , nhưng những chuyện thể toạc . Trong mắt bố cô lúc , chuyện gọi điện thoại thấy mặt nhà chờ cơm ship dâng tận miệng là chuyện viễn tưởng.
"Họ cũng nhiều, nhưng một điều chắc chắn: khi từ các tỉnh lân cận đổ về thành phố ngày càng đông và nhu cầu bằng tàu hỏa tăng lên, việc buôn bán quanh khu vực nhà ga sẽ khấm khá. Ví dụ như mở một quán cơm bình dân chẳng hạn, giá cả chăng, khách tấp nập, kiếm tiền tươi thóc thật cũng nhanh."
Cách giàu thì vô vàn, nhưng đa đều cần vốn liếng và kiến thức chuyên môn. Quế Hoan hiểu rõ bố : chịu khó, thật thà, bụng, hợp nghề dịch vụ, buôn bán nhỏ. Chứ còn mấy món như thầu công trình, bất động sản thì xin kiếu, nhà cô cửa, bố cô cũng mù tịt.
"Hơn nữa, khu nhà chẳng gần trường học và bến xe buýt ? Lưng tựa khu dân cư, mặt hướng chỗ đông , mở cái siêu thị mini là chuẩn bài."
Mẹ Quế Hoan: "Siêu thị mini á? Giống cái chỗ gần bệnh viện Kiến Quân ?"
Thời tiệm tạp hóa thì nhiều như nấm, chứ siêu thị thì hiếm, ở thành phố nhỏ như chỗ cô càng hiếm.
Đã thì cho tới, bỏ qua giai đoạn tạp hóa , lên thẳng mô hình siêu thị luôn.
" ạ. Tiệm tạp hóa bán ít đồ quá, siêu thị hàng hóa đa dạng hơn, khách tự do lựa chọn, cũng linh hoạt hơn. Bán nhiều mặt hàng, tuy lãi mỗi món nhiều nhưng tích tiểu thành đại. Có điều mở siêu thị cần nhập nhiều hàng, vốn ban đầu."
Mẹ Quế Hoan ngốc, bà nhanh ch.óng bắt kịp suy nghĩ của con gái: "Bán nhiều thứ, thế chẳng hóa là cái bách hóa tổng hợp thu nhỏ ?"
Siêu thị hiện đại thường chỉ chiếm một tầng hầm, bên là trung tâm thương mại. Ai cũng nhu cầu mua sắm, rảnh rỗi thì ghé qua, mua quần áo xong tiện thể xuống mua đồ ăn, một công đôi việc.
Mắt Quế Hoan sáng rực lên, nhưng nhanh ch.óng xìu xuống. Nhà họ gì vốn liếng, hai chữ "vốn liếng" cho sang mồm chứ thực là... tiền.
" nhà ... gì cái... cái vốn ban đầu mà con , cách nào cần vốn ?"
Nếu là thời hiện đại, chỉ cần một cái máy tính, Quế Hoan chẳng lo thiếu vốn. giờ đang là cuối những năm 90, máy tính còn hiếm hơn vàng, mà thì cũng chỉ để luyện gõ telex cho mỏi tay.
Quế Hoan suy tính một hồi, nhớ ngay đến một .
Quế Hoan vẫn còn ông bà nội, tính thì giờ các cụ vẫn còn khỏe mạnh.
Ông Quế Trung Hoa là con út trong nhà, lẽ thường con út cưng chiều, nhưng bà nội cô thì khác , bà chỉ cưng mỗi ông con cả.
Lý do đơn giản và thô bạo vô cùng: vợ bác cả đẻ thằng cháu đích tôn bụ bẫm.
Còn Quế Hoan chỉ sinh mỗi mụn con gái là cô, vướng chính sách kế hoạch hóa gia đình nên hết cửa sinh thêm.
Kiếp , quan hệ giữa Quế Hoan và nhà bác cả bình thường, khi bố cô mất thì gần như cắt đứt liên lạc. Hồi ông bà nội qua đời, gia sản nhà cửa đất đai đều để hết cho bác cả, với cái lý do mĩ miều là "trưởng nam thừa kế".
May mà ông nội thương con út, lén để cho bố cô một ít tiền riêng. Nhà bác cả cũng đến nỗi tệ, khi bà mất cũng chia cho một ít. lúc đó bố cô "phất" lên nên nhận.
Quế Hoan đề xuất: "Mẹ, cuối tuần nhà sang thăm ông bà nội nhé?"
Mẹ Quế Hoan ngẩn . Quế Hoan vốn chẳng thiết gì với bà nội, sang đấy cũng chỉ kiếm chỗ ăn, thấy gì ăn nấy.
Sức ăn của cô vốn khủng, một buổi chiều thể càn quét sạch sành sanh đồ ăn nhà bà, khiến bà nội xót của suýt ngất, lúc về còn lầm bầm mắng: "Con ranh con, ăn cho lắm , sợ tào tháo đuổi !"
Bị mắng vài , Quế Hoan cũng rút kinh nghiệm, nào cũng chừa một tí gọi là " ý tứ". bà cụ vẫn tức điên, cuối cùng sắm hẳn cái khóa tủ, hễ Quế Hoan đến là khóa tiệt đồ ăn .
"Con thích sang đấy cơ mà?"
Mẹ Quế Hoan chợt lóe lên một ý nghĩ, dám tin hỏi : "Không lẽ con định..."
Quế Hoan gật đầu cái rụp: " , nhà tiền, nhưng bà nội ."
Mẹ Quế Hoan lắc đầu nguầy nguậy: "Không đời nào, bà nội con..." Bà liếc ông chồng, nuốt nửa câu bụng.
Ông Quế Trung Hoa cũng thừa hiểu tính , gãi đầu gãi tai: "Hoan , bà nội con ác ý gì , chỉ là bà coi trọng tiền bạc thôi."
Bà nội mà là "coi trọng tiền bạc" thôi á? Phải xem là với ai, chứ với bác cả thì bà bao giờ tiếc của .
Quế Hoan đáp: "Con cũng định bảo bà xì tiền mặt ."
Với tiền mặt của bà cũng chẳng thấm .
Mẹ Quế Hoan bắt đầu thấy hoang mang: "Thế là ?"
Quế Hoan xòe hai tay: "Nhà vốn, nhưng thể vay ngân hàng mà. Mình cái hồ sơ vay kinh doanh cá nhân trong hai năm, lấy sổ đỏ nhà ông bà thế chấp. Nhà ông bà to hơn nhà , vị trí , vay nhiều hơn."
Ngân hàng cho vay tối đa 70% giá trị định giá, mà nhà cô thì giá bằng nhà ông bà nội .
Bố Quế Hoan chỉ là dân thường chân chất, cả đời bao giờ nghĩ đến chuyện vay nợ.
Thấy bố còn ngơ ngác, Quế Hoan giảng giải: "Mình cần tiền, ngân hàng cần lãi, đôi bên cùng lợi. Mình vay tiền để tiêu xài hoang phí, mà là để ăn. Làm ăn lãi thì trả cả gốc lẫn lãi cho ngân hàng, chẳng cần cầu cạnh ai, sướng bao nhiêu."
"Còn nhà của bà nội chỉ là vật thế chấp, để ngân hàng tin tưởng thôi. Nhỡ vay xong chạy mất dép thì ngân hàng tìm ai? Ông bà chỉ cần ký vài cái giấy tờ thủ tục thôi, phiền phức gì ."
Quế Hoan cố tình lờ rủi ro trả nợ, chuyện ngân hàng sẽ xiết nợ bằng ngôi nhà, cô lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
Muốn thuyết phục ai đó, nhất đừng bàn đến rủi ro. Nếu hỏi tới thì cứ đ.á.n.h tráo khái niệm, lảng sang chuyện khác.
Đối với bà nội, Quế Hoan chẳng chút gánh nặng tâm lý nào. Người già , miễn là còn thở thì vẫn cống hiến cho đất nước. Bà lao động thì để con cháu .
Hơn nữa, với cái tính của bà nội, nếu nhà cô mà phất lên, kiểu gì bà chẳng mặt dày đến đòi quyền lợi.
Quế Hoan coi như ứng tiền "hiếu kính" tương lai . Sau cô sẽ phụng dưỡng bà, giờ dùng tiền phụng dưỡng đó trả nợ ngân hàng, còn nhà bà thì dùng để vay vốn. Một vòng tuần khép kín hảo.
Mẹ Quế Hoan vẫn thấy chuyện khó nhằn. Chẳng ai hiểu tính bà chồng hơn bà con dâu út lòng chồng như bà. Đụng đến cái nhà là đụng đến mạng sống của bà cụ, bà sợ c.h.ế.t con út chiếm phần hơn, đời nào chịu mang thế chấp?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/cau-khong-on-cho-lam/chuong-7.html.]
Quế Hoan cầm bát bếp xới thêm cơm, thấy trong nồi còn hai bát, bèn bê cả nồi , hỏi: "Bố ăn thêm ?"
Bố Quế Hoan xới thêm nửa bát, còn Quế Hoan ôm cả nồi xúc.
Mẹ Quế Hoan khừng khừng: "Bà nội con... chắc chắn đồng ý ."
Nuốt miếng cơm xuống bụng, Quế Hoan phán: "Mình biếu bà tiền 'báo hiếu', bà sẽ đồng ý thôi."
Mẹ Quế Hoan: "...Chưa lời lãi thế nào biếu tiền?"
Quế Hoan: "Cái là khoản đầu tư bắt buộc. Bà nội thấy tiền là sáng mắt... Bố, con thế bố đừng để bụng nhé."
Quế Trung Hoa: "..."
Quế Hoan chan nốt nước xào rau nồi cơm, tiếp: "Mình đến chìa tiền , chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ thực lực tài chính. Dùng tiền đập mặt... nhầm, dùng tài chính thuyết phục bà, kiểu gì cũng xong."
Mẹ Quế Hoan: "Thế biếu bao nhiêu?"
"Mỗi tháng 30 tệ, đến khi trả hết nợ ngân hàng thì thôi."
Lương trung bình bây giờ tầm 300 đến 500 tệ, 400 tệ coi là lương cao.
30 tệ nhiều, nhưng mát ăn bát vàng, tháng nào cũng 30 tệ đút túi thì cũng ít. Tất nhiên, bà nội cũng bỏ vốn một chút, đó là "lòng can đảm" của bà.
Mẹ Quế Hoan xong thấy xót ruột: "Thế một năm mất đứt 360 tệ... bằng hơn cả tháng lương . Liệu kiếm ?"
Quế Hoan: "Mẹ tin tưởng chứ, chí thì nên. Chưa sợ lỗ thì ăn gì ."
Cùng lắm là lỗ thì bà nội ngân hàng siết nhà thôi.
Tất nhiên, với tầm của cô thì lỗ thế nào .
Bố Quế Hoan nãy giờ im lặng, giờ mới lên tiếng bảo vợ: "Bà thì cứ . Không kiếm nhiều thì ít nhất cũng đủ trả nợ ngân hàng là ."
Chuyện lớn thế , Quế Hoan nhất thời quyết ngay , bà thở dài: "Chỉ sợ bà nội con chịu nhả ."
Quế Hoan: "Nếu bà yên tâm thì cứ bảo bà cửa hàng , giám sát ăn."
Với tính cách của bà nội, chắc chắn bà sẽ mò đến hóng hớt. Tự nhiên vớ một chân lao động thời vụ miễn phí, Quế Hoan hoan nghênh cả hai tay hai chân.
Mẹ Quế Hoan: "Nếu thì mở quán cơm siêu thị mini?"
"Làm quán cơm , siêu thị vốn lớn quá, cứ từ từ."
Mẹ Quế Hoan lo: " nấu nướng gì . Người cha truyền con nối bán b.ún bán phở mấy đời, đọ ."
Quế Hoan: "Mẹ cần nấu, bà chủ, lo chào khách, ghi chép sổ sách, thu tiền với chợ."
Mẹ Quế Hoan ngạc nhiên: "Phải thuê á?"
Quế Hoan: "Mình cơm bình dân, mười mấy món, mặn chay, khách tự chọn. Cái con sẽ kỹ . Không cần thuê đầu bếp xịn , con thấy một hợp."
Mẹ Quế Hoan: "Ai thế?"
Quế Hoan sang bố. Ông Quế Trung Hoa ngơ ngác gãi đầu: "Bố mày nấu ăn ."
Quế Hoan: "Bố , nhưng em của bố ."
Bố Quế Hoan: ...
Bác cả của Quế Hoan vốn là đầu bếp căng tin nhà máy, hai mươi mấy năm trời vẫn lên bếp trưởng. Sau nhà máy ăn thua lỗ, bác mất việc, giờ chắc đang bảo vệ cho cơ quan nào đó.
Tại bác nghề cũ? Vì tay nghề bác bình thường, là tầm thường, nhưng cũng đến nỗi khó nuốt, kiểu ăn cho còn hơn .
Làm đầu bếp nhà hàng lớn thì chịu, chứ đầu bếp quán cơm bình dân thì dư sức. Cứ mười mấy món đó xào nấu , nấu đến mức nhắm mắt cũng sai vị là .
Kiếp bà nội dấm dúi cho bác cả tiền cũng vì nhà bác khó khăn. Bác gái cũng là công nhân nhà máy, mất việc xong thất nghiệp, giúp việc.
Còn họ cô, thi trượt trung cấp, bác cả cho học cái nghề " tương lai" là sửa xe đạp.
Quế Hoan nhớ họ cũng thức thời, "tu nghiệp" ở tiệm sửa ô tô, thợ phụ vài năm mới nghề sửa xe .
Mẹ Quế Hoan ngẫm nghĩ một hồi hỏi: "Hoan Hoan, ngay từ đầu con tính kéo bác cả vụ ?"
Quế Hoan chối bay: "Đâu , tự dưng con nhớ thôi."
Bác cả là nhân tố bắt buộc . Không lôi bác thì chỉ với 30 tệ , còn lâu bà nội mới chịu gật đầu cái rụp.
Mẹ Quế Hoan : "Con bé , bình thường lầm lì thế mà cũng tình cảm phết, gì cũng nghĩ đến nhà."
Quế Hoan: "..."
Cô chẳng tí ý định tình cảm nào cả, đơn thuần là tận dụng triệt để nguồn lực thôi.
Mẹ Quế Hoan con gái đầy cảm thán. Mới hôm qua còn là cô bé con lẽo đẽo theo đòi ăn, chớp mắt cái lớn tướng thế . Không những hiểu chuyện mà còn xa trông rộng, chuyện lớn đấy.
Đang bồi hồi xúc động thì Quế Hoan bảo: "Mẹ, con ăn xong , con bổ dưa hấu nhé?"
Bố Quế Hoan no căng bụng, thấy dưa hấu liền ợ một cái rõ to.
Trên bàn, đĩa rau sạch bóng còn một giọt nước, cả nồi cơm đầy cũng Quế Hoan vét sạch sành sanh.
Mẹ Quế Hoan: "...Từ từ thôi con, kẻo đầy bụng đấy."
Quế Hoan: "Không , con no."
Mẹ Quế Hoan thầm nghĩ: Thôi cứ mở quán cơm bình dân , đồ thừa mang về cho cái Hoan ăn, cũng đỡ khối tiền chợ.