Cậu Không Ổn Cho Lắm - Chương 26:

Cập nhật lúc: 2026-01-21 12:21:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiếp , khi cái KPI "Mỗi ngày một việc thiện" treo lơ lửng đầu, Quế Hoan chẳng mấy khi so đo tính toán, thậm chí còn vô thức phớt lờ nhiều chuyện.

Mỗi về nhà bà nội, cô bao giờ xun xoe mặt bà. Bà thích ai, cưng chiều ai, cô mặc kệ. Lạ một nỗi, dù bà nội chẳng ưa gì nhà cô, nhưng Quế Hoan bao giờ khó dễ, chứ đừng đến chuyện chịu ấm ức.

Bà nội cưng chiều cháu đích tôn thì cứ để bà cưng chiều cho . Giống như lớn trong nhà nuôi ch.ó cưng , bạn cấm cản họ yêu thương động vật ? Đương nhiên là .

Còn chuyện bà nội để bộ gia sản cho bác cả, âu cũng là tiền mồ hôi nước mắt của ông bà, ông bà thích cho ai thì cho. Đâu lấy tiền túi của Quế Hoan bù đắp cho bác cả mà cô quyền ý kiến.

Chính nhờ cái tính vô tư lự, phổi bò mà Quế Hoan sống thoải mái và tỉnh táo.

Bà cụ lẩm bẩm vài câu cầm một quả đào khác đưa cho Quế Đại Long: "Cháu đừng cái con Quế Hoan linh tinh, thi trượt thì thi , con thể để bụng đói !"

Quế Hoan bên cạnh chêm : "Anh họ định ôn thi ?"

Quế Đại Long lắc đầu quầy quậy: "Thôi thi nữa , ... thi đậu..." Anh liếc quả đào, hiểu chuyện : "Hay là cho Hoan Hoan ăn bà, em sắp thi cuối kỳ ."

Bà cụ sa sầm mặt mày: "Nó ăn cũng thế, chẳng cần bổ béo gì sất!"

Đã là của cháu đích tôn ăn thì bà cũng chẳng cho Quế Hoan. Bà lườm cô một cái, hậm hực c.ắ.n một miếng to.

Quả đào giòn nhưng cứng. Bà cụ tuổi cao, răng lợi lung lay, c.ắ.n mạnh một cái đột ngột khiến dây thần kinh răng nhạy cảm giật lên đau điếng.

"Cái thứ đào quỷ gì mà cứng thế !"

Quế Hoan nhai đào rau ráu, : "Bà ơi, bà c.ắ.n nổi thì để cháu ăn hộ cho."

Bà cụ ôm má, đưa quả đào cho bác gái: "Lát nữa hấp lên cho ăn!"

Thấy Quế Hoan ăn ngon lành, Quế Đại Long nuốt nước miếng ực một cái. Bà cụ tức ách, đập bàn: "Tao khát!"

Quế Hoan im re, liếc Quế Đại Long: "Anh họ, bà bảo bà khát nước kìa."

Bà cụ: "Chân tay chúng mày liệt hết ? Sao bắt thằng Long rót!"

Rõ ràng bà cụ đang chỉ ch.ó mắng mèo. Ông nội vội vàng giảng hòa: "Chỉ là rót cốc nước thôi mà, ai rót chẳng ?"

Quế Đại Long dậy cũng dở, mà im cũng xong, cứ lúng lúng túng tại chỗ.

Quế Hoan đế thêm : "Ông ơi, ông đấy thôi, khác nhiều lắm ạ. Cùng một cốc nước, nhưng rót khác thì tâm trạng uống cũng khác . Cháu mà rót thì chỉ là nước lọc bình thường, nhưng họ thì khác. Bà cưng họ, họ rót nước thì chắc chắn ngon hơn cháu rót . Anh họ, mau rót nước mời bà ."

Bà cụ: "..."

Cái con ranh con lắm lý lẽ cùn thế ?

Quế Đại Long thấy Quế Hoan cũng lý, mơ hồ rót một cốc nước: "Bà ơi, nước nóng, bà uống từ từ thôi ạ."

Bà cụ cháu trai thì thấy cái gì cũng , quên cả giận, híp mắt đón lấy: "Mau xuống nghỉ ngơi cháu, bà uống từ từ."

Quế Hoan c.ắ.n hạt đào, hiệu cho bố.

Bố Quế Hoan vẫn nhớ lời dặn của con gái khi : hiếu thảo, dốc hết sức mà hiếu thảo. ông vốn tính vụng về, nghĩ ngợi một lúc bảo: "Mẹ, nước nóng lắm , để con thổi cho nhé?"

Quế Hoan: ...

Giờ là lúc thể hiện hiếu thảo kiểu đấy ? Ý con là bảo bố thể hiện tình cảm em thắm thiết cơ mà!

Bà cụ lườm con trai, mắng: "Thổi cái gì mà thổi, thổi cả nước bọt đấy thì uống kiểu gì!"

Bà nội Quế Hoan cũng thắc mắc lắm, hai thằng con trai cộng thêm thằng cháu đích tôn nhà bà, đứa nào cũng thật thà đến mức ngốc nghếch thế nhỉ? Ngược , đứa cháu gái bà ghét nhất là đứa lanh lợi nhất cái nhà ! Nghĩ đến đây, bà cụ càng thấy khó ở.

May mà bố Quế Hoan u mê đến cùng, sực nhớ lời dặn thứ hai của con gái là chuyện với cả.

Bố Quế Hoan và bác cả đều là ít . Quế Hoan mút sạch thịt hạt đào bố cô mới mở miệng: "Anh cả, thằng Long thi trượt , định cho cháu nó gì?"

Bác cả trông giống bố Quế Hoan, bếp bao nhiêu năm mà ngợm vẫn roi roi, chẳng béo lên tẹo nào.

Ở cái nhà ăn đấy, từ bếp trưởng đến mấy bà chị múc cơm, ai nấy đều tròn vo, chỉ mỗi bác cả là cao gầy. Điều chứng tỏ một điều: bác chẳng chấm mút tí màu mè nào...

Quế Hoan còn nhớ hồi bé, bố đưa cô đến nhà máy nơi bác cả việc. Người họ hàng đến chơi, ít nhất cũng mời ăn bữa cơm hãy về, ở nhà ăn thì chút quyền hạn cũng chứ.

Đằng bác cả nhà cô thấy sắp đến giờ cơm liền giục: "Anh sắp , hai bố con về ."

Bố cô chẳng thấy , đường về còn bảo Quế Hoan: "Con xem bác cả kìa, một lòng vì nhà máy, thế mới là đồng chí chứ."

Nghĩ thì bao nhiêu năm trôi qua, chắc bác cả vẫn kiên định giữ vững bản chất của một "đồng chí ".

Bác cả cúi đầu rít một t.h.u.ố.c, : "Cho nó học cái nghề, c.h.ế.t đói là ."

Bố Quế Hoan: "Học sửa xe đạp ?"

Bác cả gật đầu: "Anh quen một ông sửa xe đạp, học nghề tốn kém lắm, nửa năm là nghề ."

Thế là bố Quế Hoan thuật y nguyên những gì Quế Hoan theo ngôn ngữ của . Bác cả xong nhíu mày: "Thế cho thằng Long học sửa ô tô nhé?"

Quế Hoan: Quả hổ danh em ruột, mạch suy nghĩ y chang .

Bố Quế Hoan liếc con gái, : "Anh cả, cứ hỏi xem thằng Long ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cau-khong-on-cho-lam/chuong-26.html.]

Bác cả từng nghĩ đến chuyện . Thời của các ông là cha truyền con nối, giờ nhà máy giải thể hết , chẳng còn chuyện nối nghiệp nữa.

Tất nhiên, nếu một ngày nào đó ông nghỉ cái chân bảo vệ , xin cho con trai cũng .

Bác cả sang hỏi: "Long , con học sửa ô tô ?"

Ánh mắt cả nhà đổ dồn về phía Quế Đại Long. Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y vẻ căng thẳng, lí nhí: "Gì cũng ạ."

Quế Hoan ném hạt đào , liếc lên bàn. Để đón tiếp cháu đích tôn, bà cụ chuẩn ít đồ ăn vặt: hạt dưa, lạc, kẹo cứng, còn cả bánh nướng và bánh đậu xanh.

Quế Hoan chẳng khách sáo, cầm lấy một cái bánh nướng, hai ba miếng là hết sạch, bốc một nắm hạt dưa, phịch xuống ghế.

Ánh mắt bà cụ cứ dán c.h.ặ.t lấy Quế Hoan từ lúc cô dậy, thấy cô càn quét đồ ăn như vũ bão, bà xót hết cả ruột.

Quế Hoan c.ắ.n hạt dưa : "Anh họ , nghĩ cho kỹ , cái nghề là cái cần câu cơm cả đời đấy. Mấy chục năm tới chỉ mỗi việc đó thôi, nếu thích thì ngày nào cũng như đày."

Quế Đại Long bố , do dự một lát : "Có, một thứ con học."

Quế Hoan: "Là gì thế? Anh thì bác cả đoán . Anh hiểu là giữa chúng và bố cách thế hệ, bố quan tâm đến cũng guốc trong bụng ."

Lời Quế Hoan thấu tình đạt lý, bác cả cô cháu gái mà thầm ước, giá như thằng Long nhà một nửa sự lanh lợi của con bé thì mấy.

Quế Đại Long vẻ vẫn còn ngại ngùng, ấp úng mãi nên lời.

Quế Hoan động viên: "Không , nhà cả mà. Anh cứ , lớn sẽ cho lời khuyên, kinh nghiệm sống của họ phong phú hơn, xa trông rộng hơn bọn nhiều."

Nhìn cái điệu bộ của ông họ, chắc nghề bình thường , đừng bảo là học y thật nhé...

Quế Đại Long lau mồ hôi trán, nhắm mắt như thể hạ quyết tâm lớn lắm, : "Con học... tóc."

Quế Hoan: "... Cắt tóc á?"

Không ngờ bên trong vẻ ngoài cao to lực lưỡng của ông họ ẩn chứa tâm hồn của một Tony Stark phiên bản cầm kéo.

Nhớ kiếp , Quế Hoan mới để ý đúng là họ đổi kiểu tóc, hôm nay vàng, mai đỏ. Thợ sửa xe thì ai quan tâm đến đầu tóc, miễn ảnh hưởng công việc thì nhuộm thành đuôi gà tây cũng chẳng ai quản.

Quế Hoan quan sát kiểu tóc của Quế Đại Long hôm nay. Nhìn qua thì chỉ là đầu đinh bình thường, nhưng thêm cái mái, vài sợi tóc cong cong vểnh lên như đang khẳng định sự ngang bướng của chủ nhân...

Dòng họ Quế từng ai đặt chân lĩnh vực , nhất thời ngơ ngác.

Quế Hoan thầm nghĩ: Học tóc cũng mà, mở tiệm, giỏi thì mở chuỗi, giỏi thì cũng đủ nuôi sống bản . Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng trạng nguyên, nghề nào là thừa thãi cả.

Thế là cô lên tiếng : "Học tóc đấy chứ ạ! Cũng thiết yếu như ăn mặc ở thôi, trừ khi cả đời cắt tóc, còn thì kiểu gì cũng ghé tiệm của !"

Nghĩ một chút, cô thêm: "Nếu họ học tóc, em nhất là sang thành phố Lộ An học. Bên đó ngành phát triển, trường lớp bài bản, chỉ là chi phí ban đầu cao chút. Còn tiết kiệm thì xin tiệm học việc, vài năm là nghề."

Nhà bác cả định kiến nghề nghiệp, con trai hiền lành cục mịch nhà hiếm hoi lắm mới ý học cái gì đó, ông tất nhiên sẽ phản đối. Ông hỏi: "Hoan Hoan, cái trường chuyên nghiệp cháu , học mất mấy năm, tốn bao nhiêu tiền?"

Quế Hoan: "Khoảng một năm ạ, học xong còn thực tập ở tiệm vài năm nữa mới cứng tay nghề ."

Quế Hoan áng chừng một con , bác cả xong liền im lặng.

Thâm tâm ông cho con học trường lớp đàng hoàng, nền tảng quan trọng lắm, danh "trường học" vẫn uy tín hơn là "tiệm cắt tóc".

Bà cụ liếc ông cụ, ý tứ quá rõ ràng: bỏ tiền cho cháu đích tôn học. tiền nhỏ, ngoài học phí còn tiền sinh hoạt hơn một năm trời, chỉ dựa hai vợ chồng bác cả e là quá sức.

Ông nội đang trầm ngâm suy tính thì Quế Hoan lên tiếng: "Nếu bác cả lo chuyện tiền nong, thì bố cháu hôm nay đến đúng lúc quá ."

Bác cả: "Là ?"

Mẹ Quế Hoan thấy thời cơ đến, lập tức phấn chấn, : "Nhà em định mở quán cơm cạnh bến xe, đang thiếu đầu bếp, nghĩ ngay đến cả."

Mắt bác cả sáng rực lên: "Đầu bếp á?"

Mẹ Quế Hoan: "Thời gian đầu thể lương cao lắm, nhưng chắc chắn nhỉnh hơn công việc hiện tại của . lúc cháu Long cần tiền học, bọn em thể ứng mấy tháng lương cho , một nhà mà, giúp gì là giúp chứ."

Chỉ cần bà cụ chịu nhả cái nhà , thì chuyện đều dễ thương lượng.

Bác cả: "Anh... tay nghề của ?"

Mẹ Quế Hoan : "Anh cả dù cũng rành hơn bọn em."

Hơn nữa Hoan Hoan bảo , chỉ hơn hai mươi món xào xào , nấu ăn còn học nữa là.

Chẳng gì quý bằng tặng than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, bác cả nhất thời dám tin: "Chuyện ... Trung Hoa (tên bố của Quế Hoan) , cả cảm ơn chú thím nhé."

Bố Quế Hoan chẳng gì cả, ý tưởng là của con gái, quán xuyến quán xá là vợ, ông chỉ là bù ... Nhận lời cảm ơn của trai, ông thấy ngại quá chừng, vội : "Anh cả gì thế, một nhà cả, giúp là chuyện nên mà."

Bác cả thế càng cảm động, nắm c.h.ặ.t t.a.y bố Quế Hoan lắc lấy lắc để.

Bố Quế Hoan sang Quế Hoan, ý hỏi: Thế đủ " hữu cung" ?

Quế Hoan lẳng lặng gật đầu, giơ ngón cái lên like cho bố một cái.

Không khí hâm nóng đến mức , những chuyện tiếp theo sẽ dễ hơn nhiều.

Quế Hoan vỗ vai họ, : "Anh họ , chọn nghề chuẩn đấy."

Không cầu nối, thì chuyện dễ dàng thế ?

Loading...