Cái đùi vịt này đúng là thơm thật - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-01-20 15:04:20
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cứ mỗi và con xảy xích mích, đều hòa giải kiểu cả hai bên.
Nói với con trai: "Tính con vốn thế, phụ nữ ai chẳng , con rộng lượng chút, nhường ."
Nói với : "Trẻ con mà, chúng nó xong là quên ngay, bố thì từ từ giáo d.ụ.c chứ. Vừa nãy thằng bé tủi đấy, em đừng chấp nhặt với nó nữa."
xót con, lời Trần Minh , nên lúc nào cũng tự trách cách dạy bảo, cảm thấy càng thêm tội . Thế là tự phản tỉnh, chủ động tìm con để hòa.
Thời gian trôi qua, dường như bọn họ mặc định đó là quy trình tất yếu.
Lúc đây, con trai đang nghênh ngang ở phòng khách, đợi dỗ dành. Còn Trần Minh thì vẫn như cũ, bắt đầu lải nhải những lời sáo rỗng thường ngày.
Trước đây chỉ lo ấm ức một , chẳng để ý đến .
, lặng lẽ quan sát kỹ gương mặt đó. chợt nhận trong mắt thoáng hiện lên vẻ phấn khích, thậm chí là một sự đắc ý khó hiểu.
Anh đang cảm thấy vui vẻ.
Con trai cứ bất chấp tất cả mà thiên vị bố nó, vì mà nó thậm chí tiếc lời hạ thấp , tay với , còn lấy đó tự hào, thú vui.
Sao đây nhận cơ chứ?
Anh đến mức miệng sùi cả bọt mép. Nói , tất cả đều là sự phủ nhận dành cho cùng đủ kiểu đạo đức giả để trói buộc.
dần nhận ý đồ thật sự của , vẻ như đang mượn việc để khoe khoang. Khoe rằng con trai thiết với , còn với đẻ là đây thì chẳng gì.
Thế nhưng trong sự khoe khoang đó ẩn chứa một chút ghen tị khó lòng giải thích.
hiểu nổi, chúng là một nhà, tiền lương của đều tiêu hết cho hai bố con và cái nhà , còn ghen tị cái gì?
Huống hồ, ngay từ đầu, chính là chịu khổ, chịu mệt nên mới chủ động chọn công việc nhàn hạ lương thấp.
Con trai đợi mãi thấy đến dỗ dành thì bắt đầu nổi trận lôi đình, ở ngoài phòng khách đập phá đồ đạc lung tung.
Nó chọn đồ của để đập. Lúc , nó đang cầm con d.a.o nhỏ rạch nát túi xách của .
Trần Minh liếc sắc mặt , vội vàng lao đến mặt con trai đóng vai .
"Mau xin , xin sẽ trách con nữa ."
nhặt chiếc túi rạch nát lên, đây là phần thưởng tự dành cho mấy tháng trời ròng rã dự án, tiền thưởng mới dám mua.
Con trai hậm hực : "Mẹ kiếm mấy đồng bạc mà cũng dám bắt bố mua cho cái túi đắt tiền thế , bố đúng là chiều hư ."
giận đến mức bật .
ném chiếc túi xuống chân Trần Minh: "Đây là mua ?"
Anh lảng tránh trả lời, kéo con trai lưng .
"Chuyện của lớn đừng lôi trẻ con , nó còn nhỏ."
Con trai lập tức cảm động, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Trần Minh: "Bố ơi, ly hôn với , chúng cần con sư t.ử hà đông nữa."
Sắc mặt Trần Minh thoáng chốc cứng đờ.
Anh hắng giọng, xoa đầu con trai: "Con đang bậy gì thế, bố ly hôn ? Vì con, bố sẽ bao giờ xa ."
Con trai sang hứ một tiếng: "Cũng là do , lấy bố chồng, bố mới chịu nuôi đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/cai-dui-vit-nay-dung-la-thom-that/chuong-2.html.]
Hai bố con , Trần Minh đẩy con phòng ngủ, căn nhà bừa bãi, buông một tiếng thở dài thườn thượt với .
"Lâm Vãn, em mà vẫn điều thế, xem em bày bừa cái nhà thành cái dạng gì ."
tiếp tục hỏi : "Anh chiếc túi là mua ?"
Anh cụp mắt: "Chẳng chỉ là một chiếc túi thôi , em cần tính toán chi li thế ?"
tức quá hóa : "Nói lắm, chỉ là một chiếc túi thôi chứ gì, mua cho cái khác ."
Anh hừ lạnh: "Mua thì mua, từng mua đồ cho em ."
. Quả thật từng mua cho . Ngày Quốc tế Phụ nữ thì tặng tạp dề, Ngày của Mẹ thì tặng bột giặt, còn sinh nhật thì tặng nồi cơm điện.
Anh ngượng ngùng, bấm điện thoại định đặt hàng: "Chẳng là quà ? Mua cho em là chứ gì, cần cứ bám lấy buông thế ."
khi thấy mức giá, nhảy dựng lên.
Chỉ tay mặt mắng lớn: "Lâm Vãn! Sao em phá của như thế hả?"
Con trai thấy tiếng động liền chạy , khoanh tay lạnh: "Con bảo mà, chính là loại đàn bà phá gia, chỉ ăn ."
lườm nó một cái.
Nó trừng mắt : "Con sai ! Mẹ tiêu tiền của bố để mua túi, mua mỹ phẩm cho , thế mà ngay cả một chiếc đùi vịt cũng nỡ để cho bố! Đồ ích kỷ! Sao mặt dày thế ? Thật đáng hổ, con ngờ như thế ."
Không một chút do dự, vung tay tát thẳng mặt nó một cái.
Thằng bé kịp phản ứng, ngây . Đây là đầu tiên kể từ khi nó sinh , tay đ.á.n.h nó.
Mấy giây , mặt nó đỏ bừng lên, tức giận chỉ tay mũi : "Mẹ dám đ.á.n.h con!"
tát thêm một phát bàn tay đang chỉ trỏ của nó.
Nó điên tiết, định dùng đầu húc , né khiến nó lao đầu cạnh tủ.
Nó đau đớn rống lên: "Bố ơi, bắt nạt con, bố mau đ.á.n.h ."
Trần Minh xót xa ôm lấy con trai, hét mặt : "Hôm nay em thần kinh , nhất định quấy cho nhà cửa yên mới chịu đúng ? Chẳng chỉ vì một chiếc đùi vịt thôi ? Anh với con đều ăn nữa, nhường hết cho em đấy, ?"
bước đến mặt Trần Minh.
Anh hừ nhẹ một tiếng, hếch cằm lên, vẻ như đang đợi xuống nước nhận . Dẫu thì đây, luôn là vì cái nhà , vì con cái mà lựa chọn thỏa hiệp.
dừng mặt . Đưa tay , giơ lên cao, giáng một cái tát thật mạnh mặt .
"Mải đ.á.n.h con quá, suýt thì quên đ.á.n.h cả ."
Trần Minh ngỡ ngàng ngẩng đầu: "Em dám đ.á.n.h ?"
nhặt chiếc túi rạch nát lên.
thăng chức, khi đàm phán hợp tác cần một ít đồ đạc tươm tất để giữ thể diện, thế nên mới tiết kiệm lâu mới hạ quyết tâm mua chiếc túi .
dùng nó giữ gìn, mà bây giờ con trai rạch cho nát bét. Nó cảm thấy xứng để dùng, giống như cách nó nghĩ xứng để ăn một cái đùi vịt .
xách túi lên, thẳng mắt Trần Minh đầy thất vọng: "Ly hôn ."