Lục Diêm suy nghĩ , mấy ngày tan học là giám sát cô bài tập, hỏi thi kém, cô chỉ trần nhà vẫn như xưa khiến bực.
Chu Bạch Bạch theo Lục Diêm, thu hút chú ý, từ cô bé vô danh trở thành trung tâm. Cô khổ tâm, cộng thêm mấy cô gái thích Lục Diêm ghét cô, gây khó dễ, phá cuộc sống yên bình của cô. tất cả trong mắt cô là chuyện nhỏ, Lục Diêm mới là vấn đề lớn.
Đến khi nhận vấn đề giải quyết sẽ lớn hơn, cô chặn trong nhà vệ sinh.
“Tránh xa Lục Diêm, đừng bám theo !” Nghe lời đầu nhóm, Chu Bạch Bạch thầm , nghĩ lời trong phim xảy với , cô tự nhủ tuổi còn nhỏ vẫn lý trí chứ!
“Cậu thích trai , như Lục Diêm ?” Chu Bạch Bạch hỏi.
“Có việc gì lo, chỉ thấy xứng thôi.”
Cô thấy lạ, xứng? Nhìn gương thấy mà khá xinh, dù học kém nhưng cũng ảnh hưởng gì .
“Cậu cho rằng xứng ?” Chu Bạch Bạch hỏi.
Không ngờ nhóm các cô gái bắt đầu tâng bốc Lục Diêm hết lời, rằng trai, chơi nhiều loại nhạc cụ, thường đoạt giải thi đấu, gia thế , tính cách nhẹ nhàng, lịch thiệp, tán tụng lên tận mây xanh, như thể đời chỉ duy nhất một Lục Diêm.
Chu Bạch Bạch định giải thích lý lẽ nhưng nhận dần thuyết phục đúng là Lục Diêm thật sự xuất sắc quá mức. Cô hỏi: “Vậy các nghĩ cô gái như thế nào mới xứng với ?”
Nhóm cô gái im lặng một lúc, một cô .
“Cô gái cứu cả ngân hà kiếp .”
“, chỉ cần từng qua ngân hà là , mới xứng với Lục Diêm.”
“Không khó .” Chu Bạch Bạch suy nghĩ một chút đáp: “Cho hai mươi năm, sẽ xứng với .”
Nhóm cô gái trao ánh mắt thì thầm: “Thôi , ngốc, còn vui nữa.”
“, cô còn nghiêm túc nữa, thôi .”
“Đi thôi, lát nữa tiết của trưởng lớp.”
Chốc lát, hết, Chu Bạch Bạch gãi đầu cảm giác lên kế hoạch nghiêm túc. Trên đường trở lớp thì gặp Lục Diêm, ánh mắt trai cô áp lực.
“Bạch Bạch, ? tìm ở lớp mà thấy.” Lục Diêm .
Chu Bạch Bạch đáp: “Bị nhóm con gái chặn trong nhà vệ sinh.”
“Chúng bắt nạt ?” Lục Diêm lo lắng hỏi.
“Không, chỉ là đến nhắn xứng với thôi.” cô . “Chúng thấy quá hảo, khó ai xứng .”
Lục Diêm cứng họng, tai đỏ bừng hỏi: “Vậy thấy cô gái như thế nào mới xứng với ?”
“Chúng từng qua ngân hà." Chu Bạch Bạch nghiêm túc : “Tin . Không tới hai mươi năm, thể xứng với .”
Trái tim Lục Diêm rung lên như một đàn hươu nhỏ chạy vòng quanh tim , dám Chu Bạch Bạch. Vội nhét đống tài liệu học tập tay cô: “… , tan học gặp.”
Lời thẳng thắn khiến Lục Diêm choáng váng. Nghĩ lớn mà câu còn đỏ mặt thật hổ nhưng đồng thời lâng lâng như hàng ngàn con bướm bay trong bụng.
Đến tan học, hai cùng về, Chu Bạch Bạch , Lục Diêm , thỉnh thoảng bóng lưng cô khẽ vuốt yết hầu: “Bạch Bạch. Những gì trong hành lang, còn nhớ ?”
“Không nhớ , trí nhớ như cá ba giây ?” Cô hỏi lạ lùng: “Sao ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/cac-cap-doi-dien-ro-tuyen-tap-truyen-ngan/phan-17.html.]
“Ừm… câu ‘ thể xứng với ’ nghĩa là gì?”
“Chỉ là sự thật khách quan thôi, bây giờ thể bay lên ngân hà .”
“Không… ý là, … tình cảm với …” Lục Diêm lắp bắp mãi thốt .
Bầu trời dần tối đêm xuống, Lục Diêm dừng , Chu Bạch Bạch cũng yên theo .
“Chu Bạch Bạch, vũ trụ là gì?”
“Vũ trụ , nó là một tồn tại vô hạn và cứ mở rộng mãi.”
“Vậy tất cả các thiên hà đều đang rời xa chúng ?” Lục Diêm hỏi.
Chu Bạch Bạch : “, đó là lý thuyết giãn nở vũ trụ. Càng lùi xa chúng , thiên hà càng rời nhanh hơn.”
Lục Diêm : “ tim luôn trái với lý thuyết đó.”
Trái tim mãi hướng về .
Chu Bạch Bạch bỗng hiểu ý , cô Lục Diêm, ngước lên bầu trời, tai đỏ ửng luôn giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u ngẩng cao.
Không bao lâu khi đầu cứng đờ, cô nắm tay .
“ sẽ cố gắng chế tạo một con tàu vũ trụ, điểm dừng đầu tiên là ngân hà.” Chu Bạch Bạch . “Anh sẽ cùng chứ?”
Lục Diêm đáp bằng cách nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.9. Lục Diêm cảm thấy đây mới đúng là tình yêu thực sự.
Mỗi sáng thức dậy, chỉ gặp Chu Bạch Bạch sớm nhất. Mỗi tối rời luôn lưu luyến nỡ.
Trái tim hướng về Chu Bạch Bạch thể tách .
Bây giờ mới nhận , chúng nó len lỏi qua rừng nhỏ cũng ý nghĩa, thời gian quý giá từng phút từng giây .
Từ đêm đó, Chu Bạch Bạch “đánh thẳng” thành thói quen nhưng từng đỏ mặt, chỉ với , Lục Diêm thấy tim hạnh phúc. Tiếc rằng hơn hai mươi năm qua lãng phí, giá mà thổ lộ sớm hơn.
Người khác thấy hai hẹn hò đều cảm thấy ngọt ngào đến ê cả miệng, cả trường đều cô gái cuối lớp chiếm trái tim “hoa khôi học đường” Lục Diêm. Anh tới lớp đưa tài liệu, còn níu chân cô chuyện nhỏ đến chuông lớp vang lên mới chịu rời.
Gió lùa ngang cửa lớp ngập tràn mùi tình yêu, hít một cũng ch.óng mặt.
Không từ lúc nào đến ngày chụp ảnh nghiệp, hai qua mười lớp vẫn tình tứ. Lúc chụp tự do cứ như Ngưu Lang Chức Nữ gặp chỉ dính suốt, giáo viên chỉ thở dài: “Ah, tuổi trẻ.”
Hai một góc sân xa đám đông, Lục Diêm đưa món quà chuẩn từ lâu: “ chuẩn lâu .”
Chu Bạch Bạch mở quà là một cặp bướm mẫu vật.
“Cảm giác giữ lâu quá, cuối cùng cũng trao .” Lục Diêm .
Chu Bạch Bạch cúi đầu ngắm bướm, Lục Diêm mong giây phút là vĩnh cửu.
“Bạch Bạch, về với .” Lục Diêm .
“Cậu đúng ?” Chu Bạch Bạch hỏi.