Các Cặp Đôi Điên Rồ (Tuyển Tập Truyện Ngắn) - Phần 16

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:01:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Diêm tỉnh .

Đây là một nơi quen lạ, lớp học thời thơ ấu của , nơi mà bố thuê gia sư cho cũng chính là nơi gặp Chu Bạch Bạch.

Lục Diêm lên phát hiện trở về thời thơ ấu, đầu óc cuồng hiểu chuyện gì xảy nhưng một ý nghĩ luôn nhắc nhở .

Phải tìm Chu Bạch Bạch.

Anh lén rời nhà, trèo qua hàng rào sang nhà bên cạnh. Trên xích đu ai, tự hỏi Chu Bạch Bạch lúc nhỏ sẽ ở . Đi dọc theo đường tiếng trẻ con chơi đùa, đến gần thì thấy Chu Bạch Bạch ở giữa một nhóm các cô bé.

Vẫn là gương mặt đó, ánh mắt đó, Lục Diêm kìm cảm xúc lao tới ôm cô. Khi gần, các cô bé với Chu Bạch Bạch: “Chúng tớ chơi với , !”

Lục Diêm tức giận lao tới nắm tay Chu Bạch Bạch: “Không chơi thì chơi, chúng !”

Các cô bé hét lên: “Lục Diêm, Lục Diêm, ở !”

Lục Diêm kịp gì, Chu Bạch Bạch giật tay phòng thủ hỏi: “Cậu là ai?”

Lục Diêm bối rối định : “ là bạn mà.”

Chu Bạch Bạch nhỏ tuổi tỏ vẻ , lạnh lùng bỏ . Anh đuổi theo: “Cậu quên , còn dạy toán cơ mà.”

Chu Bạch Bạch liếc một cái: “Trước đây từng gặp .”

Lục Diêm nhận về quá khứ thật sự mà đến một nơi tương tự gian song song, nơi Chu Bạch Bạch chủ động dạy toán, họ từng quen .

“Vậy bây giờ chúng quen , bạn nhé.” Lục Diêm .

Chu Bạch Bạch đến cửa nhà, cô do dự trả lời: “Không.”

Lục Diêm còn gì đó nhưng Chu Bạch Bạch đóng cửa lạnh lùng, thèm để ý nữa.

Anh buồn bực nhưng bỏ cuộc. Hằng ngày đến cửa nhà Chu Bạch Bạch, qua hàng rào chờ cô chơi xích đu. Sau đối thoại đó, gặp cô nữa, thử nhấn chuông nhưng hầu gặp.

Khi Chu Bạch Bạch nghĩ Lục Diêm từ bỏ thì nửa đêm ngoài ban công, cô bất ngờ gặp trèo lên khiến cô sững sờ đến nỗi chẳng gì.

“Cậu nhất định bạn với ?” Chu Bạch Bạch hỏi.

Lục Diêm gật đầu: “, đến đây là để bạn với .”

Chu Bạch Bạch im lặng kéo rèm che kín : “Sau sẽ hối hận.”

Lục Diêm định “sẽ hối hận, c.h.ế.t cũng hối hận”.

Cảnh tượng mắt bỗng vỡ tan như kính, Chu Bạch Bạch trong mảnh vỡ, chụp lấy nhưng cơ thể kéo ngày càng xa cô.

Thế giới lập tức tái cấu trúc. Khi Lục Diêm tỉnh thấy úp bàn, bật dậy, xung quanh là các bạn học thời trung học.

Nhìn cửa sổ, phản chiếu là hình dáng trung học của , sách vở là thời lớp 12.

Chu Bạch Bạch bây giờ ở ?

lên đại học?

Lục Diêm bước cửa thì bạn giữ : “Lục Diêm, ? Lát nữa kiểm tra nhỏ.”

“Tớ tìm Chu Bạch Bạch.”

Các bạn , hỏi: “Chu Bạch Bạch là ai?”

“Cậu điên ? Không Chu Bạch Bạch là ai, chẳng lẽ đầu lớp ?” Lục Diêm .

Họ vỗ vai : “Học thần, đầu lớp từ cấp 2 đến cấp 3 chỉ thôi.”

Sao thể?

Khi Chu Bạch Bạch, từng nhất. Lục Diêm chạy đến bảng điểm, lên thứ hạng nhất chính là tên . Vậy Chu Bạch Bạch ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/cac-cap-doi-dien-ro-tuyen-tap-truyen-ngan/phan-16.html.]

Cuộn bảng điểm xuống, cuối cùng thấy tên cô: Lớp 12/32, Chu Bạch Bạch.

Lục Diêm sững, Chu Bạch Bạch cuối bảng còn khiến sốc hơn cả việc nhất. Anh xuống lầu đến lớp cô, lớp ồn ào, chút khí căng thẳng của học sinh cuối cấp gõ cửa: “Chu Bạch Bạch ?”

Một cô bạn đưa tay chỉ Chu Bạch Bạch: “Bạch Bạch, Lục Diêm tìm !”

Chu Bạch Bạch tỉnh dậy, dụi mắt, ngáp, mơ màng đến Lục Diêm: “Bạn chuyện gì?”

“Tại đại học Thủ đô?” Lục Diêm hỏi.

Chu Bạch Bạch gãi đầu hiểu: “Điểm của đại học Thủ đô?”

“Làm thể cuối bảng?” Lục Diêm vẫn tin trừ khi cô thi.

Chu Bạch Bạch ngại: “Xin , học thần, từ lớp 10 đến lớp 12 luôn cuối.”

Lục Diêm sững sờ. Cô lúng túng vì hôm nay cư xử như quen cô lâu, Chu Bạch Bạch đưa tay lấy thanh sô-cô-la: “Ăn ?”

Học hành kém nhưng khẩu vị vẫn . Lục Diêm nhận : “Tan học đợi ở lớp.”

Các bạn phía thấy, khi Lục Diêm , họ hỏi: “Chu Bạch Bạch, đang yêu Lục Diêm ?”

Chu Bạch Bạch vội lắc tay: “Không, , chúng quen .”

để ý lời , chỉ nghĩ bỗng nhiên thích đùa.

Chu Bạch Bạch ngủ đến tan học, tỉnh dậy lớp vắng, vác cặp về thấy Lục Diêm chạy xuống: “Định bỏ trốn ?”

“Không, vệ sinh.” Cô vội giải thích.

“Đi vệ sinh mà vác cặp?”

Chu Bạch Bạch vuốt đầu, quen tiếp xúc với trai nhưng vẫn nhường: “… quen .”

Hai gì cho đến bước qua cửa lớp, Lục Diêm cô, cô trần nhà. Anh mở miệng: “ câu hỏi hỏi .”

Một học sinh đầu lớp hỏi cuối bảng hợp lý ? Chu Bạch Bạch dám trả lời: “Cậu hỏi .”

Anh đưa một tờ đề vật lý chỉ bài thiên văn ngoài chương trình: “Cậu xem giúp .”

Chu Bạch Bạch vài , , tập hợp lời: “Sao nghĩ ?”

“Cậu ? Nhìn kỹ .” Lục Diêm đẩy đề.

Chu Bạch Bạch nghiến răng một cách thành thật: “Còn mấy bài thật sự .”

Lục Diêm im lặng. Thế giới , Chu Bạch Bạch chỉ mà còn thiên tài nữa.

“Không .” Lục Diêm Chu Bạch Bạch, dọn bàn bừa bộn chồng đề sách dày đầy trống, hỏi: “Cậu sống ở ?”

“Ừ… cạnh nhà .” Chu Bạch Bạch sợ hiểu lầm, giải thích: “ mới chuyển sang, đây ở đó.”

Lục Diêm thấy đổi lớn quá, như thể cô cố gắng tránh . Anh hiệu cho cô bỏ đề cặp, cô miễn cưỡng mở cặp, cho sách và đề .

Hai cùng về, đến cửa nhà Chu Bạch Bạch, Lục Diêm hỏi: “Nhà ai ?”

“Không, chỉ .”

Lục Diêm vuốt cằm: “Vậy học ở nhà .”

Chu Bạch Bạch miễn cưỡng dẫn , đồ đạc y hệt ký ức. Họ đến phòng học, cô mở cửa, đúng là một đống sách về vũ trụ, Chu Bạch Bạch nhường chỗ cho : “ nhé, quấy học nữa.”

Lục Diêm kéo cô : “Ở , dạy .”

Chu Bạch Bạch giữ học, đề trống, Lục Diêm bắt đầu giảng, cô cực kỳ miễn cưỡng cầm b.út.

Dạy dỗ vài hôm, Lục Diêm thấy Chu Bạch Bạch vẫn thích trình bày cách giải, chỉ thích đáp án nhưng não vẫn nhanh nhạy như xưa.

Kỳ lạ, trở thành như thế ?

Loading...