“Cậu hỏi cô mà ép buộc sắp xếp như , thật sự ?”
“Khi đến thời điểm, cô sẽ , cứ coi như một giấc mơ thôi.” Giọng đáp.
Chu Bạch Bạch hỏi: “Mục đích của là gì?”
“Ta là cô, cô cũng là , chỉ đang giúp chính thôi.”
Lục Diêm tỉnh dậy, bắt đầu hoài nghi về cuộc đời . Sao thể ngủ say đến mức hề mơ mộng gì.
Anh mang theo sự bối rối đến bệnh viện, Tiêu Đàm và Cố Dương dường như “cắm rễ” ở đây, họ tối qua “thẩm vấn” giả Chu Bạch Bạch khiến cô tổn thương tinh thần đến mức thốt sự thật.
Hóa đây là một cuốn tiểu thuyết.
Lục Diêm vai nam chính nhưng là “chó săn” của nữ phụ Chu Bạch Bạch, Tiêu Đàm vai nam phụ và là đối tượng Chu Bạch Bạch yêu mà đáp .
Còn Cố Dương là nữ chính, cuối cùng vững vàng giật nam chính trở thành thắng cuộc trong đời.
Ba cùng chung nhận định.
Trần Mẫn Mẫn là điên thật.
Lục Diêm gật gù Cố Dương với ý hỏi vấn đề về não ?
Cố Dương lắc đầu, dấu phát hiện gì.
Trần Mẫn Mẫn từ bỏ việc điều trị, thái độ như “c.h.ế.t trâu sợ nước sôi”. Dù cô đang trong cơ thể Chu Bạch Bạch, gì cô ?
“Cậu bao giờ nghĩ đến .” Cố Dương Trần Mẫn Mẫn chậm rãi : “Những chuyện đang xảy rời khỏi cốt truyện trong đầu , bởi vì câu chuyện của là giả.”
“Không thể, cuốn tiểu thuyết .” Trần Mẫn Mẫn phản bác.
“Không nên là giả, mà là bịa đặt, lấy tên chúng để l.ồ.ng câu chuyện khác.” Lục Diêm : “ nghi ngờ tẩy não, hoặc ký ức khác đổi một thế lực nào đó nhét cơ thể Chu Bạch Bạch.”
Trần Mẫn Mẫn hoang mang hỏi: “ về, các thể giúp ?”
Trong phòng bệnh, ba đều Lục Diêm, bỗng thấy đầu óc rối bời . Anh định hỏi xem vị pháp sư nào việc , gọi trợ lý thì trợ lý lí nhí như mắc nghẹn, Lục Diêm nhăn mặt: “Xảy chuyện gì ?”
“Lục tổng… Đại sư , , nên gọi là đại sư nữa, cầm tiền chạy mất, tìm thấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/cac-cap-doi-dien-ro-tuyen-tap-truyen-ngan/phan-15.html.]
Chốc lát, Lục Diêm choáng váng, hít một sâu, hỏi: “Ý là là kẻ l.ừ.a đ.ả.o?”
“, Lục tổng, kẻ l.ừ.a đ.ả.o lừa nhiều , từ hôm liên lạc nữa!”
Lục Diêm dựa tường, sững sờ nhận việc đều vô ích, kẻ l.ừ.a đ.ả.o chẳng hề Chu Bạch Bạch ở .
Chẳng lẽ như Cố Dương , cô biến mất khỏi thế giới ?
Ánh nắng bỗng dưng ch.ói chang, sáng đến mức phân biệt đông tây nam bắc. Anh tựa tường nghĩ Chu Bạch Bạch c.h.ế.t, c.h.ế.t một cách mơ hồ rõ lý do khi c.h.ế.t còn trả thù cô, những lời chẳng gì.
Lục Diêm chỉ cảm thấy như đang ở giữa hai cực băng hỏa. Tuyến lệ như c.h.ế.t, mà thể, tim đau như d.a.o cứa nhớ những năm tháng qua bạn với Chu Bạch Bạch, đồng hành cùng cô, chăm sóc cô vô tình rung động với cô.
Tất cả đều là ý nghĩa của hai mươi mấy năm sống của .
Chu Bạch Bạch đang ở ?
Anh tìm cô.
Anh bên cô.
Lục Diêm một cầm kéo lặng lẽ rời khỏi phòng. Cố Dương là phát hiện , đẩy Tiêu Đàm , hiểu chuyện gì cứ theo Lục Diêm đang như xác hồn. Họ bãi cỏ ngoài bệnh viện, giờ nghỉ trưa nơi nhân viên y tế bệnh nhân, bệnh viện yên tĩnh chỉ tiếng gió thổi qua hành lang.
Cố Dương còn thắc mắc Lục Diêm một gì, chỉ thấy giơ kéo cắt động mạch lớn, m.á.u đỏ rực b.ắ.n tung tan ánh nắng, dường như nhấp nháy trong khí.
Cảnh tượng quá đỗi rực rỡ khiến mặt Cố Dương là màu đỏ .
Cô chạy tới nâng Lục Diêm và kêu bác sĩ nhưng Lục Diêm vô cảm, nét mặt mệt mỏi, miệng nhưng bằng cử chỉ với Cố Dương: “Đừng cứu .
Hãy để bên cô .”
Lục Diêm nhận m.á.u lạnh lẽo, cảm nhận nhiệt độ cũng nhớ gì, chỉ sắp gặp Chu Bạch Bạch.
“Cậu gặp Chu Bạch Bạch chứ?” Một giọng vang lên.
Lục Diêm : " .”
“Vậy hứa với , sẽ đưa cô trở về.”
Vừa dứt lời, Lục Diêm cảm thấy linh hồn rời khỏi cơ thể, dường như đang trong mơ nhưng là mơ. Anh thấy nhiều cảnh tượng mơ hồ, vô chim bay, những đám mây trải rộng tất cả hòa lẫn thành bụi.