Các Cặp Đôi Điên Rồ (Tuyển Tập Truyện Ngắn) - Phần 14

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-24 04:08:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7. Người sống đời luôn đối mặt thử thách bất ngờ, chịu đựng gian nan, bỏ ngoài tai ánh mắt khác và học cách đối diện tương lai đoán .

Con đường cô độc đồng hành.

Người đó, Chu Bạch Bạch chỉ nghĩ đến Lục Diêm.

Lục Diêm từng : “Chu Bạch Bạch, giá như chúng từng gặp.”

Kể từ đó mỗi gặp, tình cảm nồng nhiệt của trong mắt Chu Bạch Bạch đều như mỉa mai. Cô Lục Diêm diễn vai “tình đơn phương” còn cà khịa: “Đừng như ép buộc , đừng nhăn nhó, hưởng thụ chút ?”

Thật trẻ con, thật tức, thật tẩn, Chu Bạch Bạch kìm cơn giận tự nhủ: Tại chăm chút , giờ hư hỏng.

Lục Diêm diễn xong “vai sâu sắc” vẫn ung dung nhảy cùng các tiểu thư khác, khí hòa hợp như vẫn . Chu Bạch Bạch chống cằm Lục Diêm giữa đám đông, bé ngày xưa giờ thành soái ca, các cô gái càng mê.

Nói thật gương mặt , cuốn hút như lực hút trái đất với mặt trăng, thể cưỡng .

Chu Bạch Bạch chút vui mừng kiểu “cải bắp non trưởng thành thành cải bắp lớn” nhưng mà, cải bắp non ghét cô luôn cố tình thể hiện thái độ, kiểu đây thờ ơ giờ cao ngạo với tới .

Những hành động trẻ con khiến cô cứ nghĩ Lục Diêm chỉ đang hờn dỗi, nào ngờ thực sự đang trả thù, dùng giả tình giả ý để cô khó chịu.

Về ước mơ, cô dốc hết thứ như một lời từ biệt. Còn với Lục Diêm, cô cho chân tình cũng gặp gỡ nhưng đúng như cô tưởng tượng.

Cô quá kiêu ngạo, quá ích kỷ nên đáng đời.

Một trở về nhà, cởi áo khoác tấm chăn giữa phòng khách co ôm lấy bản , bật đèn, ánh trăng ngoài cửa kính trải khắp nơi, tóc rơi xuống như tuyết trắng(?). Lúc cô chợt nhớ, sinh nhật của sắp đến.

(?)Nguyên câu là tuyết trăng trắng, trắng nhợt như màu cá hồi. Tui cũng hiểu lắm. Bạn nào ý tưởng thì giải thích giúp tui với nhé.

Chu Bạch Bạch ước một điều.

Giá như Lục Diêm từng .

thấy một tiếng : “Cậu chắc ?”

Chu Bạch Bạch định trả lời thì một luồng sáng trắng lóe qua, cô bỗng nhận “bản ngất , còn điều khiển thể xác. Đang trong trạng thái linh hồn thoát , một lực đẩy , xung quanh thứ dần mờ nhạt, từ mặt phẳng thành đường từ đường thành điểm. Thoáng chốc, cô thấy quá khứ của , gặp bản tan biến như bọt nước.

Ngay lúc , cô thấy các thiên thể, những ngôi mà cô từng thấy lướt qua mắt, hàng trăm tỷ trôi lơ lửng trong bóng tối như ngày đêm vĩnh hằng.

“Nhìn thấy ? Đây chính là vũ trụ.”

Chu Bạch Bạch thấy một luồng sáng khổng lồ phân chia thành từng vũ trụ nhỏ như tế bào ngừng giãn nở. Một vũ trụ tan rã, một hợp nhất, chia tách.

thấy bất kỳ hành tinh nào càng vệ tinh nào cô quan sát vũ trụ. Cảm giác quá cô độc, cô vượt sinh vật, mắt thấy xưa, phía thấy kẻ tới.

Cô hỏi tiếng : “Cậu là ai?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/cac-cap-doi-dien-ro-tuyen-tap-truyen-ngan/phan-14.html.]

“Ta chính là .” Vừa dứt lời, cô thấy bản hồi nhỏ đang chơi nhà cửa với Lục Diêm. Xung quanh là những cô bé cô đầy ngưỡng mộ, cô rõ từng lời, cảm nhận nhịp thở họ như thể họ đang ở đây. Chợt sách lật trang, cô thấy quá khứ tất cả hiện .

Lúc , Chu Bạch Bạch nhận đang ở gian cao hơn ba chiều. Tiếng giải thích: “Ta là một phần ý thức lãng quên, khiến nhớ nên đến chiều gian của .”

“Cậu thích vũ trụ mà ở đây thể thỏa sức khám phá.” Nói xong, cảnh tượng lập tức biến mất, cô một xuất hiện giữa vũ trụ, mắt là những ngôi từng thấy, cần vượt năm ánh sáng như là với tay sẽ hái .

“Ta cũng thể giúp , đổi dòng thời gian để Lục Diêm nhận .”

Chu Bạch Bạch nhớ vô dòng thời gian thấy. Chúng như video thể chỉnh sửa tùy ý, trong video ở gian ba chiều, còn cô là sinh vật cao cấp ngoài màn hình.

trả lời mà hỏi: “Còn khác nơi ?”

“Có nhưng ít, họ chắc cũng còn tồn tại nữa.”

“Tại ?”

“Vì đặc biệt giống họ. khác một chút, họ chỉ tới đây khi c.h.ế.t, còn vẫn sống.”

“Tại thể thấy thời gian của ?”

“Vì ở đây, chính là chủ nhân.”

Chu Bạch Bạch “vạn ngàn sáng” tìm Lục Diêm, như một bộ phim, bộ đời hiện , cô háo hức vượt qua ranh giới trong suốt để “lơ lửng” bên cạnh Lục Diêm.

Lúc , cô nước ngoài, Lục Diêm đang lăn qua lăn giường dậy trong phòng, khoác áo ngoài, chạy nhỏ thùng rác nhà cô lục tung. Cậu thiếu gia nửa đêm nhặt rác khiến bảo vệ tuần tra đêm còn sợ hãi. Chu Bạch Bạch đang tìm gì, bỗng thấy xót xa, mắt rơi một giọt lệ.

Sau đêm đó, Lục Diêm như đổi cũng như . Lúc đầu ai nhắc Chu Bạch Bạch còn gắt: “Đừng nhắc cô ” dần dần học mặt cảm xúc đối diện. Cô thấy say trong tiệc, cô gái liều lĩnh lên đùi thổ lộ, Lục Diêm đẩy , : “ đang chờ Chu Bạch Bạch về.”

Câu vang lên, cả đám ồ lên như sấm.

khi tỉnh rượu, đổi thái độ mời cô gái dạo, thực chỉ đưa về nhà. Ban ngày như chuyện gì, ban đêm xích đu nhà cô hút t.h.u.ố.c, Chu Bạch Bạch nghĩ gì nhưng cảm giác đang nghĩ về .

Thời gian trôi nhanh, Chu Bạch Bạch mới nhận so với chiều gian cao hơn, thời gian chỉ là thứ thể hình tượng hóa. Trong cảnh tượng, Lục Diêm lên máy bay sang Mỹ, đường phố ngập tràn khí Giáng Sinh qua từng cây thông, ruy băng bay trong trung để mua một bó hoa mẫu đơn ở chợ hoa, đến chung cư chờ cô. Chu Bạch Bạch theo Lục Diêm đợi lâu, chăm chăm cổng như tỉnh mộng, ném hoa thùng rác lặng lẽ một .

Sau đó Lục Diêm đổi, học cách sống phóng túng từ một công t.ử bảnh bao thành đứa chơi bời, c.ờ b.ạ.c, vài bạn gái để đối phó cha , cuối cùng dùng Chu Bạch Bạch lý do thoái thác.

Cha thốt: “Cậu thế xứng với Chu Bạch Bạch ?” Lục Diêm giận đến nội thương nhưng bước ngoài là bỏ hết, lái xe thể thao chơi.

Lúc Chu Bạch Bạch nhận từ giây phút trở , Lục Diêm còn để ý đến cô nữa. Anh thoát khỏi cái bóng của Chu Bạch Bạch, tiếp tục theo bước chân cô, bắt đầu từ đầu.

Không gì lạ khi cô trở về, nổi giận đến . Bóng ma vốn lẽ c.h.ế.t một nữa quấn quýt trong tim , phiền , hành hạ khiến đổi của trở thành vô nghĩa.

“Ta thể giúp cô, miễn là cô hợp tác với .” Giọng lặp “Cô nên , chiều gian thể đổi bất kỳ dòng thời gian nào.”

Chu Bạch Bạch im lặng một lúc, lên tiếng: “Vậy cơ thể cũ của sẽ ?”

Giọng biến thành một luồng ánh sáng vàng ấm, kéo từ vô vũ trụ một sợi dây mảnh “Ta sẽ đưa cô cơ thể của cô, để thế cô. Đừng sợ, cô chỉ là một ý thức lấy ngẫu nhiên từ một vũ trụ khác, sẽ nơi , tiềm thức của cô sẽ dùng cách mà cô chấp nhận để giải thích chuyện.”

Loading...