Nghe thấy lời , Thẩm Dương cảm thấy thật thể tin nổi: "Anh, nhăng cuội gì thế? Có vẫn còn giận chuyện em nhảy dù ? Được , là em sai, em xin , em nhảy dù nữa. Anh tay em gãy xương , lúc ngã xuống em tưởng bao giờ gặp nữa , bác sĩ thể em sẽ bao giờ chơi đàn piano nữa."
Cô đưa cánh tay đang bó bột mặt .
Thẩm Văn Châu liếc cánh tay cô .
"Đó là chuyện của chính cô."
Thẩm Dương dám tin Thẩm Văn Châu đối xử với lạnh lùng đến mức .
Cô nghiến răng, giận dỗi hét lớn: "Vậy thì em cũng cần như nữa!"
Hét xong, cô định bỏ chạy.
Thẩm Văn Châu gọi giật .
"Đứng ."
ngẩng đầu Thẩm Văn Châu.
Nếu lúc đổi ý, cũng sẽ cần trai nữa.
Trong mắt Thẩm Dương nhen nhóm tia hy vọng.
Thế nhưng Thẩm Văn Châu chỉ thẳng Nhiễm Tình.
"Xin em gái ngay."
Tốt lắm, vượt qua thử thách của .
"Anh!" Thẩm Dương gào lên trong đau khổ.
Thẩm Văn Châu coi như thấy: "Nếu cô xin , sẽ thưa với rằng cô những lời lẽ x.úc p.hạ.m em gái . Có lẽ sẽ tìm cô nhưng bà sẽ nhắm bố cô và việc kinh doanh của gia đình cô. Đến lúc đó, chỉ cô đến tận nhà xin , mà cả gia đình cô cũng sẽ trả giá đắt vì hành động của cô."
Nhiễm Tình chỉ mất hai giây để suy nghĩ thấu đáo lợi hại trong chuyện .
Cô thèm để ý đến Thẩm Dương chạy mất, mà tiến đến mặt , trịnh trọng cúi .
"Xin Lê Thính Hòa, thành thật xin vì những lời lỡ miệng ."
Gia thế nhà họ Nhiễm kém xa nhà họ Thẩm.
Đó cũng là lý do cô luôn sẵn lòng nịnh bợ Thẩm Dương.
Đối với những sinh trong gia đình như cô , việc quan sát sắc mặt và nhận thời thế ngấm trong m.á.u.
Thẩm Dương thích chơi, cô thể cùng.
Thẩm Dương ghét ai, cô cũng sẽ ghét đó.
tiền đề là Thẩm Dương là cô chủ của nhà họ Thẩm.
gì, chỉ phẩy tay hiệu cho cô rời .
Trong phòng chỉ còn và Thẩm Văn Châu.
mặt vẫn lạnh như tiền.
"Cứ ngây đó gì? Bị bắt nạt mà cũng thèm lấy một lời."
Đây là câu nặng lời đầu tiên với .
Thẩm Văn Châu khi ở bên cạnh luôn luôn cẩn trọng.
Ngay cả khi cho phát điên đến mức sắp sụp đổ, vẫn luôn nở nụ .
mỉm nhẹ nhàng : "Em quen ."
Dù là bạn học, họ hàng, là đám chủ nợ .
Bị đe dọa, nguyền rủa, thậm chí là đ.á.n.h.
đều quen cả .
Phản kháng khi thực lực thì chẳng gọi là phản kháng.
Thẩm Văn Châu khựng .
Một lúc lâu , mới : "Thẩm Thính Hòa, hãy bỏ cái thói quen ."
Anh tiếp: "Sẽ còn ai thể bắt nạt em nữa , và bố sẽ bảo vệ em. những lúc mặt, em tự bảo vệ chính , đ.á.n.h trả, đ.á.n.h trả mà cần lo sợ bất cứ hậu quả nào."
khẽ nheo mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ca-nho-ca-nho-boi-mau/chuong-4.html.]
"Em ."
"Được , tiếp tục nào. Prepare."
"Pí-e-pèn!"
"..."
8
Bữa tối mới ăn một nửa thì Thẩm Dương đến.
Khác hẳn với vẻ kiêu ngạo ban ngày, cô lúc ướt sũng từ đầu đến chân, sắc mặt trắng bệch, trông vô cùng đáng thương.
Đứng bên bàn ăn, những giọt nước mắt của cô cứ thế lã chã rơi.
"Mẹ, con sai ."
"Thưa phu nhân, cô chủ thật sự , hãy tha thứ cho cô ."
Người cho cô là một bà giúp việc trong nhà.
Bà giúp việc ở nhà họ Thẩm nhiều năm, cũng thể coi là Thẩm Dương lớn lên.
Nghe bà cầu xin cho Thẩm Dương, mới hiểu tại luôn cảm thấy bà địch ý với .
Mẹ hề ngẩng đầu lên, bà chậm rãi lau miệng.
"Dọn đồ , sáng mai kế toán sẽ phát lương tháng cho chị."
Bà giúp việc ngây tại chỗ: "Phu nhân, ... cũng là vì cho thôi mà!"
Mẹ vẫn thản nhiên mảy may lay động, bà giúp việc đành sang Thẩm Dương.
"Cô chủ, cô giúp một câu ."
Thẩm Dương khó khăn mở miệng: "Mẹ, dì Lý ở nhà mười mấy năm -"
Mẹ giơ tay ngắt lời.
"Cả cô cũng luôn ."
Mặt Thẩm Dương càng thêm trắng bệch.
Cô quá hiểu thủ đoạn và sự nhẫn tâm của .
Người phụ nữ từng khiến giới kinh doanh khiếp sợ bao giờ đùa.
Nước mắt của cô vỡ òa, tuôn rơi dứt.
"Mẹ ơi, xin đừng bỏ con, con . Con sẽ bao giờ nhảy dù nữa, con hứa bảo con gì con sẽ nấy, con tuyệt đối dám tùy hứng nữa ."
Cô thành tiếng, trông vô cùng thê t.h.ả.m.
mặt vẫn hề chút biểu cảm nào.
Ngay khi Thẩm Dương bước , đuổi Thẩm Văn Châu và bố về phòng.
bà sợ họ sẽ mủi lòng và cũng sợ thấy cảnh họ mủi lòng.
cúi đầu, nhận tay nắm lấy từ lúc nào .
Bàn tay ấm áp của đang từng chút một sưởi ấm cho .
Dường như bà cảm nhận sự sợ hãi trong .
Dù hứa hứa nhiều nhưng suốt một tháng qua, vẫn luôn lo sợ Thẩm Dương sẽ .
Mọi càng đối với , càng sợ tất cả chỉ là một giấc mơ.
Vì , bà cho thấy rằng, đây là mơ.
"Thẩm Dương, cô."
Thẩm Dương bàng hoàng ngã quỵ xuống đất.
"Mẹ ơi, bỏ rơi con!"
Dường như sực nhớ điều gì đó, cô dùng bàn tay gãy của níu lấy góc áo của .
"Mẹ còn nhớ , năm con năm tuổi viêm phổi, sốt cao hôn mê dứt, tiêm t.h.u.ố.c gì cũng khỏi. Mẹ vốn chẳng bao giờ tin thần phật, mà vì con bộ từng bước một lên chùa để cầu nguyện cho con, con chính là báu vật quý giá nhất của mà."
"Rồi cả năm con bảy tuổi bạn cùng lớp bắt nạt, nhà trường bao che cho nó, đến trường loạn một trận, đuổi việc sạch sành sanh những giáo viên bao che đó. Bố bảo bao giờ thấy mất bình tĩnh như . Chúng đúng là quan hệ huyết thống nhưng chúng sớm tối bên suốt mười tám năm qua, rõ ràng là yêu con mà!"