Cả Nhà Cùng "Cắm Sừng" Nhau - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-13 19:26:32
Lượt xem: 29

Ta và phu quân sơn tặc bắt cóc.

Đám sơn tặc rú lên: "Kìa, một mỹ nhân!". Phu quân liền trầm giọng cảnh cáo : "Lát nữa dù chúng gì cô, cô cũng tuyệt đối phản kháng, chớ để liên lụy đến ."

Ta rưng rưng gật đầu. Dù thì mà phu quân yêu thích là tỷ tỷ của , bất đắc dĩ mới cưới , bỏ mặc cũng là lẽ thường tình.

Hoa Tây Tử

Giây tiếp theo, phu quân ba tên sơn tặc lôi .

Ta trong lao đợi, thầm nghĩ: Đám sơn tặc chắc thấy nam nhân nào non tơ như thế bao giờ? Phu quân sức vùng vẫy khiến đại ca sơn tặc bực , vả cho hai phát nổ đom đóm mắt.

Ta vội vàng khuyên nhủ: "Phu quân ơi, lát nữa dù bọn họ , cũng đừng phản kháng nhé! Giữ mạng là quan trọng nhất!”

Phu quân 'chơi hỏng' mất !"

Không chỉ phía , mà ngay cả phía cũng hỏng luôn.

Đại phu : "Thiếu gia từ nay về thể con nối dõi nữa."

Vì chuyện mà bà chồng đau đớn khôn cùng: "Chu thị! Nếu vì hộ tống cô về nẹ đẻ, thì Ngọc nhi của rơi tay đám sơn tặc đó, hủy hoại xác thế ? Ngọc nhi là cháu đích tôn độc nhất ba đời của nhà họ Tạ đó! Sau c.h.ế.t lấy mặt mũi nào đối diện với liệt tổ liệt tông đây?"

Ta cũng lóc t.h.ả.m thiết: "Huhu, đều là của con, hại phu quân ' dùng ' nữa . Hay là... mẫu cho thư hưu thê, đuổi con . Nếu con chẳng lấy gì đền bù sai lầm nữa."

Ai ngờ, phu quân của lên tiếng bảo vệ : "Không ! Chu Tuyết Như, nếu tại cô thì thành phế nhân ? Cô định phủi m.ô.n.g bỏ ? Mơ ! Mẹ, con tuyệt đối bỏ vợ!"

Mẹ chồng bấy giờ mới sực tỉnh: ", sai! Cô đừng hòng rời khỏi Tạ gia. Cô hầu hạ Ngọc nhi của cả đời, sống kiếp góa phụ tại gia cho !"

Trời ơi, họ với quá, c.h.ế.t mất thôi!

Họ , phận con vợ lẽ như khi xuất giá sống khổ cực thế nào ở Chu gia. Giờ gả Tạ gia, ít cũng là Thiếu phu nhân, còn "hầu ngủ" cho phu quân, chẳng sướng hơn đuổi về nhà đẻ ?

Nghĩ đến đây, vui sướng phát : "Huhu, con nhất định sẽ hầu hạ tướng công chu đáo, cả đời trâu ngựa cho Tạ gia!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ca-nha-cung-cam-sung-nhau/chuong-1.html.]

 

Ta vốn là phụ nữ tam tòng tứ đức. Trước khi gả , di nương cứ lo tính tình mềm yếu mộc mạc, lấy lòng phu quân thì đời sẽ khổ. Giờ thì , đắc tội hết luôn , giờ cần lấy lòng nữa. Tướng công ghét đến xương tủy, vì "bất lực" nên bao nhiêu uất ức dồn hết việc cầm roi quất cho bõ ghét.

Mẹ chồng là góa phụ, chuyên môn khó dễ con dâu. Đêm nào bà cũng cho ngủ, bắt quỳ đất nhặt đậu đỏ lẫn với đậu xanh. Nhặt xong thì sáng đem nấu cháo đậu xanh và bánh đậu đỏ cho phu quân ăn. Ngày nào cũng , đêm nào cũng thế, cuộc sống đúng là "đầy phong vị"!

Ta mới mười tám, mà cứ ngỡ tám mươi. Ta quyết định thể để tình trạng kéo dài thêm nữa.

Ta trộm nghĩ, chồng hành hạ chắc là do bà thiếu đàn ông thôi. Chỉ cần sự tưới nhuần của tình yêu, chồng khắt khe đến mấy cũng sẽ trở nên hòa nhã đáng yêu ngay.

Thế là gánh hát tìm cho bà một vũ sinh. Mẹ chồng và vũ sinh đó ngày ngày quấn quýt bên . Ở tuổi gần bốn mươi, trông bà rạng rỡ hẳn , năng cũng nhỏ nhẹ dịu dàng. Đêm đến bà bắt qua viện của bà quỳ nhặt đậu nữa, vì... tiện cho lắm.

Mẹ chồng vui thì vui. Chúng và phu quân vốn là một nhà, lẽ hai phụ nữ vui vẻ mà để phu quân chịu khổ một ?

Thế là, tìm cho phu quân một tiêu sư hộ vệ. Tên tiêu sư cao mét tám, lưng hùm vai gấu, râu quai nón rậm rạp, tràn đầy khí chất nam nhi.

Phu quân ngày đêm "phục tùng" tiêu sư, bỗng trở nên nhu mỳ thục nữ lạ thường. Chàng dùng roi quất nữa, trái để tên tiêu sư dùng roi quất .

Phu quân ở trong phòng đ.á.n.h kêu oai oái, ở ngoài sân lo lắng xoay vòng vòng: "Phu quân ơi, thế? Sao kêu to thế? Đừng sợ mà!"

Phu quân đ.á.n.h thê t.h.ả.m mà vẫn còn lên tiếng an ủi : "Cút! Đừng phiền ông đây hưởng thụ! Cô đàn ông theo, chứ thì nhé!"

Á... cái , cái ...

Phu quân thế thì thôi . Ta yêu phu quân mà, phu quân yêu cũng chẳng , chỉ cần phu quân của "phu quân của " yêu là .

"Vậy phu quân và Bành đại ca cứ tự nhiên nhé, kiểm kê sổ sách đây."

Phu quân đắm chìm trong thanh sắc nam nhân, chồng mải mê đàn hát, vạn mẫu ruộng với hàng chục trang trại, trăm cửa hiệu chẳng ai trông nom. Khổ , phu quân yêu quản lý tiền bạc. Tiện tay rút vài vạn lạng tiêu vặt chắc cũng là điều hợp tình hợp lý nhỉ?

 

Loading...