Bữa Cá 30 Tệ, Tôi Ăn Cả Đời - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-06 13:10:58
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám tang của ông ngoại đơn giản.

Các cụ già trong làng đều đến.

Họ , lão Lâm là , cả đời chỉ nghĩ cho khác, đúng là khổ.

theo di nguyện của ông, chôn cất ông ở ven biển.

Thời gian đó, cả cứ thẫn thờ.

tin ông ngoại thực sự .

Đi đến những nơi quen thuộc, vẫn theo thói quen gọi một tiếng "Ông ngoại".

còn ai thưa nữa.

Một ngày nọ, mơ thấy ông ngoại.

Ông vẫn mặc bộ đồ đại trung màu xanh giặt đến bạc phếch, bên bờ biển mỉm với .

"Con ơi, đây." Ông .

chạy tới, nhào lòng ông.

"Ông ngoại, con nhớ ông lắm." .

"Ông cũng nhớ con." Ông xoa đầu : " con kiên cường, học hành cho ."

"Ông ngoại, con ..."

"Con mà." Ông : "Con là do một tay ông nuôi lớn, ông tin con."

Khi tỉnh dậy, gối ướt đẫm.

lên trần nhà, đột nhiên hiểu .

Ông ngoại thấy suy sụp thế .

Ông thấy học hành chăm chỉ, đỗ đại học, sống một đời .

Đó là tâm nguyện của ông.

Cũng là điều nợ ông.

lau khô nước mắt, trường học.

giấu tất cả nỗi đau lòng, điên cuồng học tập.

Mỗi sáng năm giờ dậy, tối mười hai giờ mới ngủ.

Thành tích của ngày càng hơn.

Thầy cô như biến thành một khác, nỗ lực hơn, liều mạng hơn.

chỉ , đang nỗ lực vì ông ngoại.

Năm thi lên cấp ba, đỗ trường chuyên của tỉnh.

Ngày nhận giấy báo nhập học, việc đầu tiên là chạy đến mộ ông ngoại.

"Ông ngoại, con đỗ ." : "Con đỗ trường chuyên của tỉnh ."

Ba năm cấp ba, vẫn nỗ lực.

thêm vài công việc, tự kiếm tiền học phí và sinh hoạt phí.

Năm thi đại học, đỗ một trường đại học trọng điểm, theo ngành sư phạm.

Bởi vì nhớ ông ngoại từng , ông hy vọng thể ngoài, đến thành phố lớn.

Ngày nhận giấy báo nhập học, đến mộ ông.

"Ông ngoại, con đỗ đại học ." : "Con đỗ cái trường đại học mà ông đấy."

mộ, về phía biển.

Sóng biển vỗ ghềnh đá, từng đợt từng đợt, giống như bàn tay thô ráp của ông ngoại đang xoa đầu .

"Ông ngoại, ông thấy ?" : "Con ông thất vọng."

Gió biển thổi qua, mang theo vị mặn chát.

Đó là mùi của biển cả, cũng là mùi của ông ngoại.

*

Sau khi nghiệp đại học, tìm việc và ở thành phố lớn.

Mẹ đến tìm .

, đời sẽ còn ai yêu như ông ngoại nữa.

Đó là một tình yêu vô điều kiện, một tình yêu mưu cầu báo đáp.

Ông thà chịu khổ để sống .

Ông thà chịu đói để ăn no.

Ông thà chịu bệnh chữa để nuôi ăn học.

Ông dùng cả cuộc đời để vun đắp cho tương lai của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bua-ca-30-te-toi-an-ca-doi/chuong-8.html.]

Đi vài năm, kết hôn.

lấy một , quá khứ của , về ông ngoại .

Ngày cưới, đặt một bó hoa mộ ông.

"Ông ngoại, con kết hôn ." : "Con lấy một chồng , sẽ đối xử với con, ông yên tâm nhé."

Vài năm , con gái.

đặt tên con là "Niệm Hải".

Nhớ về ông ngoại, nhớ về vùng biển đó, nhớ về những ngày tháng bên bờ biển.

Năm con gái ba tuổi, đưa con về ngôi làng chài nhỏ .

Ngôi làng đổi nhiều, nhiều nhà cũ dỡ bỏ, nhà cao tầng mọc lên.

Chỉ biển vẫn là vùng biển đó, vẫn xanh thẳm, vẫn bao la.

Chúng đến mộ ông ngoại.

"Mẹ ơi, đây là ai ạ?" Con gái hỏi.

"Đây là ông ngoại của ." : "Là ông nhất thế gian."

"Ông ngoại là thế nào ạ?"

tấm bia mộ, hốc mắt cay xè.

"Ông ngoại ..." : “Ông ngoại là một đ.á.n.h cá, nghèo nghèo, nhưng ông nuôi khôn lớn."

"Ông ngoại đối xử với ạ?"

"Rất , ." : “Ông ngoại dành tất cả tình yêu cho ."

xuống, ôm lấy con gái.

"Niệm Hải, kể cho con một câu chuyện nhé?"

"Vâng ạ!"

"Ngày xửa ngày xưa, một cô bé, cô gửi về vùng biển..."

bắt đầu kể, kể về con cá đù vàng lớn, kể về đôi găng tay, kể về những lời dối "ông thích ăn".

Kể về bàn tay thô ráp của ông, kể về bóng lưng còng của ông, kể về tình yêu vị tha của ông.

Con gái chăm chú: "Mẹ ơi, ông ngoại quá."

" , ông ngoại ." .

Gió biển thổi qua, mang theo mùi vị mặn nồng quen thuộc.

nhắm mắt , dường như trở về những năm tháng .

Trở về mảnh sân nhỏ đó, trở về chiếc giường gỗ cũ kỹ đó, trở về trong vòng tay của ông ngoại.

"Con ơi, đói ? Ông nấu mì cho con ăn nhé."

"Con ơi, đừng sợ, ông ở đây ."

"Con ơi, ông yêu con."

mở mắt , nước mắt nhòe tầm .

"Ông ngoại, con sống ." khẽ : “Con sống , đúng như những gì ông mong đợi."

"Con kết hôn , con gái , một gia đình ."

"Con phụ sự kỳ vọng của ông."

"Con cũng sẽ yêu con gái giống như cách ông yêu con."

"Cảm ơn ông, ông ngoại."

"Cảm ơn ông yêu con như chính mạng sống của ."

Sóng biển vỗ ghềnh đá, từng đợt từng đợt.

Âm thanh đó giống như ông ngoại đang đáp lời .

Giống như đang :

"Đứa trẻ ngốc, ông mà."

"Ông vẫn luôn ."

Hết.

Đây là câu chuyện của và ông ngoại.

Viết là để tưởng nhớ ông.

Cũng là để với tất cả :

Có những tình yêu xứng đáng ghi nhớ.

Nếu bạn cũng một yêu thương như thế.

Xin hãy trân trọng.

Loading...