Bồ Công Anh Bất Tử - Chương 9
Cập nhật lúc: 2024-09-29 01:53:48
Lượt xem: 2,160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngữ văn: 121 điểm. Toán học: 92 điểm. Tiếng Anh: 105 điểm. Khoa học xã hội: 240 điểm. Tổng điểm: 548 điểm.
Năm đó, điểm chuẩn đại học hệ văn khóa 2 là 523, còn điểm chuẩn đại học hệ văn khóa 1 là 578.
Tay run lên, tai ù .
nghi ngờ nhầm nên bấm nút phát .
Căn nhà vốn đang ồn ào bỗng im bặt.
Chỉ còn giọng máy móc vang vọng khắp gian, như một tiếng b.o.m nổ.
Em gái là đầu tiên nhận , em ôm chầm lấy : "Chị ơi, chị ơi, chị đỗ , chị đỗ đại học , chị vượt điểm chuẩn những 25 điểm, chị giỏi quá!".
Cha cũng đỏ hoe mắt, nâng chén rượu mặt lên uống một cạn sạch, lẩm bẩm: "Đỗ , thật sự đỗ ...".
Mẹ tựa cửa từ lúc nào.
Bà lưng , lấy tay lau nước mắt, lau một lúc từ từ thụp xuống.
Cha dậy về phía .
Mẹ ôm lấy chân cha, bắt đầu nức nở.
Cha vỗ nhẹ vai : "Khóc gì chứ, đây là chuyện mà. Hạ Hạ thi đỗ , chúng cũng hi vọng ".
Em gái đưa tay lau nước mắt cho , hì hì: "Chị, chị cũng đừng nữa".
?
đưa tay lên lau, hóa mặt cũng đầm đìa nước mắt.
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
548 điểm, lẽ đối với những thông minh như các bạn, thật sự chẳng là gì cả.
chỉ là Trịnh Hạ Hạ bình thường thôi.
Từ nhỏ đến lớn, dù cố gắng hết sức, cũng từng nhất, bằng khen nhận chỉ đếm đầu ngón tay.
bao giờ thể giải câu cuối cùng trong đề toán.
bao giờ là đứa con cha quan tâm nhất, cũng từng ai trong họ hàng khen ngợi.
Một năm , một công ty nước ngoài từ chối.
giờ đây, thi đỗ đại học.
Tuy chỉ là một trường đại học bình thường, nhưng nó đủ sức kéo khỏi cuộc sống vốn bế tắc như bùn lầy.
Bác gái gần như bẻ gãy cả đôi đũa, gượng gạo : "Đỗ đại học bình thường thôi mà, đại học trọng điểm , cần vui mừng đến thế ?".
lau mạnh nước mắt mặt: "Tất nhiên là vui , chẳng hơn 300 điểm nhiều ?".
Em họ đang mải mê chơi điện tử, tỏ vẻ khó chịu: "Đừng lôi em , em là đứa học giỏi".
Bác gái nghiến răng, giật lấy máy chơi game: "Con thể để tâm đến chuyện học một chút ?".
Em họ cãi : "Mẹ quan tâm đến con . Chú thím vì chị Hạ và em Thu mà chuyển cả nhà lên huyện để tiện kèm cặp, cho con cùng?".
Bác gái tức giận: "Với cái thành tích 300 điểm của con...".
"300 điểm thì ? Chị Hạ đây còn 300 điểm cơ mà!" - Em họ đá ghế, : "Phiền c.h.ế.t !".
Bà nội run rẩy dậy: "Tam Bảo, cháu đấy, cơm còn ăn mà".
"Cháu ăn nữa, tức cũng đủ no ".
Nói , em họ bỏ .
Bà nội mắng bác gái: "Cô xem cô gì , con bỏ cơm kìa, thảo nào mãi cao lên ".
Lúc , lấy bình tĩnh.
kéo đến, để chỗ của em họ: "Mẹ, xuống ăn cơm ".
Bà lau nước mắt, : "Còn món rau cải xào xong!".
liếc bác gái: "Để bác , vất vả cả buổi ".
Sắc mặt bác gái đổi, định lên tiếng từ chối.
Bà nội bác : "Còn ngây đó gì, , khách khứa đang đợi đấy!".
Mẹ yên tâm xuống, nở nụ mãn nguyện.
là đầu tiên trong gia đình họ Trịnh thi đỗ một trường đại học danh giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/bo-cong-anh-bat-tu-figy/chuong-9.html.]
Trong những họ hàng mặt ở đây, thành tích cao nhất của thế hệ trẻ cũng chỉ là học cao đẳng.
Chỉ trong vòng mười mấy phút, thái độ của đổi .
Những lời chúc mừng và ngưỡng mộ vang lên ngớt.
Trước đây, trong những buổi tụ họp như thế , gia đình bác cả với ba con trai luôn là tâm điểm chú ý của .
hôm nay, sự chú ý đều đổ dồn về gia đình chúng .
"Kiến Quân, vẫn là tầm , Hạ Hạ thi đỗ đại học, chuyện Thu Thu thi đỗ cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi".
"Hai cô con gái đều là sinh viên đại học, cuộc sống sẽ sung sướng đến mức nào!". Bà cô : "Sau , cứ đến Tết đến lễ, sẽ cả đống rượu ngon để uống".
Ở quê tục lệ, con rể biếu rượu cho cha vợ các dịp lễ Tết.
Một chú họ : "Anh con trai, cũng lo sắm sửa lễ vật cưới xin, đến lúc đó tiền mừng cưới nhận cần cho con trai, thể giữ hết cho . Nghĩ thế, cũng ước gì thêm mấy đứa con gái!".
" , con gái là sinh viên đại học, tiền thách cưới kiểu gì cũng chín mười vạn".
Nụ môi dần tắt.
Mọi xem, thật đáng sợ.
Đối với những , giá trị của một cô gái đỗ đại học chỉ là thể đòi nhiều tiền thách cưới hơn.
Một bác họ thở dài: "Các ông bà chứ, bây giờ cưới xin khác xưa , nhà xây ở quê , mua nhà ở thành phố!".
"Mua nhà ở thành phố dễ, trả nợ đến ba mươi năm, đến lúc c.h.ế.t , khoản vay mua nhà vẫn trả hết!".
Nhắc đến chuyện , đều than thở.
Thời đại quả thực khác.
Nếu ăn xa, tự tìm yêu thì còn đỡ.
Nếu , để tới khi nhờ mai mối thì chỉ tốn kém, mà nhiều cô gái còn yêu cầu mua nhà ở thành phố, sống chung với cha chồng.
Điều đối với những nông thôn nhiều cách kiếm tiền quả là vô cùng khó khăn.
Nói đến đây, cô hỏi bác gái: "Không Đại Bảo đang quen một cô bạn gái ? Nó cũng hai mươi lăm tuổi , hai bác nhanh lên đấy".
Sắc mặt bác gái trở nên khó coi: "Chia tay ".
"Tự dưng chia tay?".
"Cô quá".
Cô nhíu mày: "Chị dâu, gặp cô gái đó , trông cũng xinh xắn mà".
Bà nội gõ bát: "Là chị dâu nhà cô khi còn về dâu lên mặt chồng, bắt rửa bát nấu cơm, con bé sợ quá bỏ chạy mất".
"Bây giờ Đại Bảo hai tháng gọi điện về nhà ".
Trong phút chốc, thi chỉ trích.
Bác gái cố gắng giải thích nhưng trách móc nặng nề hơn.
Mãi cho đến khi một bác họ khác bắt đầu về việc học tập của con trai , mới chuyển chủ đề sang cha .
Cha uống kha khá rượu, mặt đỏ bừng.
Không là do tác dụng của rượu vì quá xúc động mà khóe mắt ông cũng ươn ướt.
Ăn uống xong, bếp rửa bát.
kéo : "Mẹ, chợ và nấu nướng , để bác gái rửa bát ".
và em gái kéo về phòng.
Bác gái ở phía gọi với: "Em dâu, em dâu, bát đĩa...".
Mẹ hít một thật sâu, : "Em say , chị tự rửa bát nhé".
Ra khỏi sân nhà bác gái, bước nhanh hơn, vài bước, bà đột nhiên bật .
Cười , bà .
Bà ôm : "Hạ Hạ, Hạ Hạ, con thật sự nở mày nở mặt!".
"Cuối cùng cũng thể ngẩng cao đầu một ".
"Đợi Thu Thu thi đỗ đại học trọng điểm, sẽ ngẩng cao đầu".
với rằng, , dù con trai, vẫn thể tự hào.