BỊ CHỒNG LỪA GÁNH NỢ, TÔI KHIẾN ANH TA MẤT LUÔN CẢ NHÀ - 1

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:05:44
Lượt xem: 21

Năm thứ ba khi ly hôn, chồng cũ của xuất hiện.

 

Đáng tiếc , để theo đuổi .

 

Mà là đến để lấy nửa cái mạng còn sót của .

 

Người đàn ông ném mạnh tấm ảnh mặt :

 

“Tống Tiểu Vũ, nếu cô khả năng nuôi con, thì đừng trách nể tình.”

 

Trong bức ảnh, hai con đang cúi đầu lục thùng rác.

 

Chật vật đến mức trông như hai con ch.ó hoang bỏ rơi.

 

khẽ thở phào một thật dài.

 

Cuối cùng… cũng đến.

 

1

 

“Nể tình ?”

 

lạnh, giọng khàn vì chua chát:

 

“Giữa chúng còn từng tồn tại thứ gọi là tình nghĩa ?”

 

“Trần Minh, loại cặn bã như , lấy tư cách tranh giành con trai với ?”

 

Người đàn ông phẩy tay, vẻ mặt thản nhiên đến lạnh lùng:

 

“Cô cần mấy lời với , giữ với thẩm phán . Lúc tiền là do cô khắc . Bây giờ tiền , thì đương nhiên giành quyền nuôi con, thể để nó tiếp tục chịu khổ với cô nữa.”

 

Nhìn gương mặt vô liêm sỉ chút sợ hãi của , đầu óc choáng váng từng cơn.

 

Ba năm khổ sở hiện lên rõ mồn một mắt.

 

Còn đàn ông mặt, từ lâu da đổi thịt.

 

Công việc lương cao, cuộc sống đàng hoàng, khác biệt một trời một vực với cảnh của .

 

Thực , ông trời cho cơ hội lựa chọn.

 

Chỉ là khi đó… quá ngu ngốc.

 

Ngày thứ hai khi con chào đời, biến mất.

 

thể liên lạc , từng nghĩ đến chuyện ly hôn.

 

Khi chồng : “Đàn ông ngoài kiếm tiền vốn dễ dàng.”

 

Họ hàng : “Đứa trẻ sinh , thể cha.”

 

Tất cả đều khuyên nên rộng lượng.

 

Đến tháng thứ hai, trong thẻ ngân hàng xuất hiện thêm hai nghìn tệ.

 

nghĩ con vất vả, nên từ đó còn nhắc đến chuyện ly hôn nữa.

 

Một năm , cuối cùng cũng về.

 

thứ mang về cùng, là khoản nợ sáu trăm nghìn tệ.

 

Lùi một bước, trời cao biển rộng.

 

Mà là vực sâu vạn trượng.

 

“Sáu trăm nghìn?”

 

hít một lạnh, giọng run rẩy:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/bi-chong-lua-ganh-no-toi-khien-anh-ta-mat-luon-ca-nha/1.html.]

“Sao thể nợ nhiều tiền như ?”

 

Trần Minh liếc một cái đầy bực bội:

 

“Cô suốt ngày ở nhà trông con, căn bản hiểu tiền ngoài khó kiếm đến mức nào. cũng chỉ để hai con cô sống hơn thôi.”

 

tức đến run cả :

 

“Nghe mấy lời đó mà thấy buồn nôn. Tiền là do tự nợ, liên quan gì đến . Một năm qua, hai con dùng của nhiều nhất cũng chỉ ba mươi nghìn tệ, đừng hòng đổ lên đầu .”

 

“Hừ…”

 

Trần Minh lạnh:

 

“Thế nào gọi là vợ chồng? Vợ chồng là cùng hưởng phúc, cùng chịu khổ. Không chuyện lúc tiêu tiền thì yên tâm thoải mái, đến khi xảy chuyện phủi sạch trách nhiệm. khuyên cô nên thêm sách , đừng ngu như .”

 

“Ôi Tiểu Vũ .”

 

Mẹ chồng đẩy cửa bước , mặt nở nụ giả tạo:

 

“Sao con chứ, trong nhà thêm một cái miệng ăn, nó liều mạng kiếm tiền ?”

 

dừng một chút tiến gần hơn, giọng hạ thấp:

 

“Đã kết hôn thì các con là một thể. Trong tay con chẳng còn tiền sính lễ với của hồi môn ? Lấy giúp nó , tiền sẽ trả cho con.”

 

hai con họ, thể tin nổi:

 

“Tiền sính lễ và của hồi môn? Đó là tiền dành cho và Hiên Hiên để phòng , liên quan một xu nào đến các !”

 

Nói xong, đẩy cả hai ngoài khóa trái cửa phòng ngủ.

 

cứ tưởng thái độ kiên quyết như thì họ sẽ còn nhắm nữa.

 

ngờ, nửa đêm khi dậy pha sữa cho con, trong bếp vang lên những tiếng thì thầm.

 

khựng , nín thở tiến gần.

 

“Yên tâm Tiểu Minh, trông chừng nó suốt một năm nay . Nó mấy thuê bảo mẫu, thuê chăm sóc sinh, đều phá hết.”

 

“Chút tiền sính lễ với của hồi môn trong tay nó, một đồng cũng đụng đến.”

 

“Lấy vợ để gì? Chẳng là để lấp hố cho chồng ?”

 

“Cứ yên tâm mà ngoài ăn . Có chuyện gì lớn, con gánh cho con.”

 

hít một lạnh.

 

Hóa … từ đầu đến cuối, hai coi như miếng thịt thớt.

 

Ngày hôm , bế con gặp luật sư.

 

“Chào giăng bẫy .”

 

2

 

“Ngày thứ hai khi sinh con, mất tích. Mẹ chồng ngoài việc kiếm tiền.”

 

“Sau đó mỗi tháng đều chuyển vài nghìn tệ tài khoản của , là tiền lương.”

 

dùng tiền đó để nuôi con, trả tiền điện nước, chữa bệnh cho bố chồng. nghĩ dù ở nhà, nhưng tiền vẫn đều đặn, cuộc sống vẫn thể tiếp tục.”

 

“Trong thời gian đó hai , chỗ mạng kém, một khoản cần chuyển gấp cho khách hàng, bảo giúp chuyển hộ. theo, chỉ hai thôi.”

 

“Một năm về, với rằng tiền đó lương, mà là tiền vay của khác để đầu tư. Trước tổng cộng nợ sáu trăm nghìn tệ.”

 

Giọng bắt đầu run lên:

 

hiểu. rõ ràng chỉ tiêu vài chục nghìn, phần lớn còn là chi cho việc chữa bệnh của bố , biến thành sáu trăm nghìn? Suốt một năm biến mất, gì bên ngoài.”

 

Loading...