Bén Rễ - Phần 2
Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:22:35
Lượt xem: 583
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Trần Tự khựng một giây, bật : “Bảo hôm nay em lạ thế, hóa là nỡ rời .”
Anh khẽ nhướng mày, dang tay về phía : “Muốn bế tự ?”
Từ bé quen vác lên vác xuống, lập tức nhón chân trèo lên vai , còn tiện tay giật tóc gáy.
“Nhẹ thôi.” Trần Tự hít một : “Giật trọc tìm vợ ở ?”
lẩm bẩm: “Vậy thì đừng tìm nữa.”
Bước chân dường như khựng trong một thoáng ngắn.
đang mải nghĩ chuyện, nhận , chỉ hỏi: “Lên lầu gì?”
“Không em bảo cùng đến công ty ?”
Trần Tự vác nhà, đặt xuống giường: “Bên ngoài đang tuyết, tìm áo dày mà mặc.”
“ừ” một tiếng, dậy lục tủ quần áo.
Khi Trần Tự cầm tập tài liệu , chui xong chiếc áo len.
“Xong , đại tiểu thư?” Anh gõ cửa.
chạy mở cửa, lưng về phía : “Buộc giúp em.”
Chiếc áo len thiết kế nơ phía lưng, thấy, mấy sợi ruy băng thắt rối tung cả lên.
Trần Tự như sững một chút, động.
khó hiểu, đầu : “Anh?”
Anh lúc mới hồn, đưa tay vén những lọn tóc vụn gáy sang một bên, nhấc dải ruy băng lên, chậm rãi thắt .
“Sao tự nhiên mặc cái ?”
Anh cúi đầu, chăm chú với những dải dây trong tay, thở phảng phất gáy , lúc lúc .
“Không ?”
Sau gáy ngứa, vô thức né , kéo dây ruy băng giữ .
Từ xuống tổng cộng tám sợi. Ngón tay cũng theo đó mà từ vai lưng chậm rãi trượt xuống eo .
Nâng lên.
Quấn .
Kéo c.h.ặ.t.
Sợi cuối cùng thắt ở ngang eo.
Bàn tay Trần Tự dừng ở thắt lưng , lập tức rời .
Một lúc , khẽ thở dài, giọng nhẹ: “Đẹp lắm, Trần Ngưng.”
6.
Trên đường đến công ty, Trần Tự phần trầm lặng. Thỉnh thoảng mở miệng cũng chỉ là gửi tin nhắn thoại cho trợ lý.
nhịn nổi nắm lấy cánh tay , hất nặng nhẹ: “Ngồi yên , đang lái xe.”
bĩu môi: “Hung dữ gì chứ.”
Anh bật : “Anh mà giọng ở công ty, bọn họ sẽ nghĩ hôm nay tâm trạng .”
tiếp tục bĩu môi: “Đối với cấp với đối với em gái thể giống .”
Vừa dứt lời, xe đột ngột phanh ở ngã tư.
Trần Tự thẳng phía , tia ý nơi đáy mắt biến mất sạch sẽ. Không hiểu tim bỗng hụt một nhịp: “Anh?”
Anh , chỉ bật xi-nhan rẽ trái.
Đây đường đến công ty.
khó hiểu: “Đi ?”
Giọng nhàn nhạt: “Đi gặp một .”
còn tưởng là đối tác nào đó, nhưng khi xe chạy một khu chung cư bình thường, mới thấy gì đó .
“Anh đến gặp ai?”
Tim đập nhanh, hoảng hốt vô cớ.
Trần Tự còn trả lời, thấy một bóng từ phía xa chạy . Người càng đến gần, gương mặt càng rõ ràng.
khuôn mặt đó, đầu óc trống rỗng.
7.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ben-re-mzgd/phan-2.html.]
Bình luận nổ tung:
[Trời ơi, cô gái trông giống Trần Tự đó!]
[Cô mới là em gái ruột của Trần Tự ?]
[Trần Tự cố tình dẫn bé cưng gặp em ruột là ý gì? Anh ngả bài ?]
chằm chằm cô gái , đầu ong ong, tay chân lạnh buốt đến tê dại.
“Ngưng Ngưng, giúp lấy… Ngưng Ngưng?”
Giọng Trần Tự bỗng phóng đại bên tai . ngơ ngác khuôn mặt , cảm giác thứ gì ấm nóng phủ lên mặt .
“Trần Ngưng!” Bàn tay áp lên má , ánh mắt và giọng đều đổi: “Sao ? Khó chịu chỗ nào? Sao ?”
Lúc mới nhận đang lau nước mắt cho .
“Trần Ngưng! Nói !” Anh nâng mặt lên: “Rốt cuộc ?”
hồn, hổ c.h.ế.t , vội đầu lau mạnh mặt: “Không , ngáp nên chảy nước mắt thôi.”
“Nhẹ thôi!” Anh giữ tay , vết đỏ má mà khẽ quát: “Dùng lực mạnh thế gì? Không cần mặt nữa ?”
mím môi kịp , cô gái bên ngoài gõ cửa kính:
“Trần tổng, tài liệu ở đây ạ.”
Lúc Trần Tự mới dời mắt, hạ kính xe nhưng nhận tài liệu, chỉ : “Cô bắt taxi mang đến công ty , tiền xe công ty thanh toán.”
Cô gái bên ngoài sững : “Vậy còn ngài…?”
Trần Tự khởi động xe, xoay vô-lăng: “ việc gấp, đến bệnh viện .”
nhận hiểu lầm điều gì đó, vội kéo tay : “Em thật sự ! Đừng chậm việc công ty!”
Xe khỏi khu chung cư, Trần Tự tranh thủ lúc rẽ ngoặt , ánh mắt sâu, giữa mày nhíu c.h.ặ.t:
“Trần Ngưng, cái gì khiến em nghĩ rằng chuyện công ty sẽ quan trọng hơn em?”
8.
khựng , theo bản năng phản bác: “Em nghĩ .”
Từ nhỏ đến lớn luôn tự tin, ở chỗ Trần Tự, quan trọng hơn bất cứ điều gì.
sinh non, cơ thể yếu ớt, nên Trần Tự chiều đến hư. Có nhận, mắng chịu, từng để chịu uất ức.
Tính cách hôm nay của , một nửa là do dung túng.
tự ti, chỉ… thấy buồn.
Rất buồn.
Và tủi .
Rõ ràng Trần Tự là trai , từ nhỏ đến lớn chỉ thuộc về , bỗng nhiên dính dáng đến khác?
Nghĩ đến đó, hít hít mũi, cắt ngang lời : “Cô gái đó là ai?”
Trần Tự thuận miệng đáp: “Trợ lý mới.”
Nói như nhớ gì đó, khẽ , : “Em thấy cô trông quen ?”
sững : “Ý là ?”
Anh lái xe thản nhiên : “Hôm đó mấy nhân viên bàn tán, họ bảo cô trông giống .”
lập tức im lặng, hồi lâu mới hỏi: “Còn thì ? Anh cũng thấy ?”
Trần Tự khựng một chút, : “Chắc là .”
Tim thót lên.
Anh cũng nghĩ như .
Trong khoảnh khắc, tim hoảng loạn đến nghẹt thở.
mặt ngoài cửa sổ, khẽ : “Em về nhà.”
Trần Tự nhíu mày: “Đi bệnh viện kiểm tra …”
“Đã là em !”
cắt lời , cứng cổ , giọng cũng dễ : “Ngoài trời lạnh quá, em về nhà!”
Trần Tự lập tức im lặng. Vài giây , thở dài nặng nề, bật xi-nhan đầu. Xe chạy ngược trở , dựa cửa kính mà thấy hối hận.
Em gái ruột của Trần Tự trông ngoan thật đấy.
Có cũng nên ngoan ngoãn một chút ?