BÊN ĐƯỜNG HOÀNG TUYỀN - Phần 5

Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:18:31
Lượt xem: 1,049

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay lúc đang âm thầm hoài niệm những món ăn đó, lưng truyền đến giọng lạnh lùng của Huyền Phượng.

 

「Hai vị thảnh thơi quá nhỉ.」

 

Huyền Phượng, ở Âm Ty nhưng là một Thượng tiên, cũng là sư phụ dạy học mà Đế quân tìm cho .

 

Năm lên bảy, Đế quân cuối cùng xách từ giường của xuống.

 

Giọng cực kỳ lạnh lùng:

 

「Bắt đầu từ hôm nay, ngươi ngủ một , cho dù ngươi gào như ma kêu sói tru thế nào cũng vô dụng.」

 

cửa phòng lóc gào thét, đây thường sẽ thở dài mở cửa.

 

Lần thì mặc cho đến khản cả cổ, cũng mềm lòng.

 

Chỉ tặng cho một câu nam nữ thụ thụ bất .

 

hỏi Đế quân: 「Nam là gì? Nữ là gì? Thụ thụ bất ạ?」

 

Đế quân chê mù chữ, nhưng bản đủ kiên nhẫn để dạy .

 

Hôm đó Huyền Phượng đến tìm chơi cờ, uống một chén do rót.

 

Thế là Đế quân gài luôn, từ đó trở thành sư phụ của .

 

gương mặt đen như nhọ nồi của sư phụ, lúc mới nhớ , buổi học sáng nay quên học .

 

Đế quân ở lưng, lén giật giật tay áo , khẽ :

 

「Sư phụ ngươi giận .」

 

Im , .

 

 

Vì nhiều trốn học, cuối cùng sư phụ quyết định, nghiêm trị.

 

Lòng bàn tay đánh ba thước, còn phạt chép Tĩnh Tâm Chú một trăm .

 

xắn tay áo, chép chửi thầm Đế quân.

 

Bởi vì Tĩnh Tâm Chú là do Phong Đô Đại Đế những năm đầu hứng lên, tùy ý bịa .

 

Chàng bịa thì tùy ý, đời học thuộc đến hộc máu, còn thì chép đến co giật cả tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ben-duong-hoang-tuyen/phan-5.html.]

cố tình chữ chậm một chút, đợi đến giờ Ngọ, dù chép xong, Đế quân cũng sẽ đến dẫn .

 

Bởi vì còn ngâm hàn đàm, tắm thác nước.

 

Quả nhiên.

 

Đế quân đúng giờ đến đón .

 

Lúc cùng Đế quân, Tĩnh Tâm Chú mới chép ba .

 

Sư phụ bảo tối nay chép bù, buổi học sáng mai mang đến.

 

xong vô cùng sầu não, ngước mắt liếc Đế quân, hiệu cứu .

 

「Theo thấy thì chép bấy nhiêu thôi, chép nhiều vô ích.」 Đế quân .

 

Sư phụ hiểu, hỏi: 「Tại ?」

 

「Bởi vì buổi tối nó thể ngủ quá muộn, sẽ cao lên .」

 

Đế quân xong, kéo mất.

 

Sư phụ tức đến giậm chân, chỉ bóng lưng của chúng mà mắng.

 

「Phần Ảnh! Nó cao sắp bằng ngài , còn cao cái gì nữa?」

 

「Ta thấy chính là ngài đang cưng chiều nó, như ngài che chở cả ngày, nó học cả đời cũng chẳng nên cơm cháo gì!」

 

Đế quân giật , vội dùng tay ướm thử lên đỉnh đầu .

 

May quá may quá, mới đến n.g.ự.c thôi.

 

sờ sờ mũi.

 

thật, theo sư phụ học nhiều năm như , học gì cũng chỉ nửa vời, gì cũng chỉ là da lông bên ngoài.

 

E rằng cả đời cũng nên chuyện học hành gì .

 

may là Đế quân quan tâm, luôn :

 

「Không , chữ là .」

 

Đi theo Đế quân, khó áp lực học tập.

 

 

Thật lúc đầu, khá oán hận hành vi ném hàn đàm của Đế quân.

 

Loading...