BẤT HẠNH CỦA TÔI LÀ TỰ HÀO LÀM CON GÁI NGOAN CỦA MẸ - 4

Cập nhật lúc: 2025-04-22 23:59:52
Lượt xem: 1,630

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội: “…”

 

Bà định lên đ.á.n.h .

 

tuổi, phản xạ nhanh bằng .

 

Thế là hai bà cháu đuổi bắt vòng quanh bàn ăn, cứ như vở diễn “Tần Vương quanh cột”.

 

Mẹ và bà nội ngoài lúc cùng "tẩy não" thì đa phần cũng chẳng ưa , nên bà chỉ lặng lẽ cảnh đuổi bắt mà lên tiếng.

 

Mãi đến khi bà nội thở hồng hộc gọi dẹp , mới bực :

 

“Mẹ , tuổi tác lớn mà còn so đo với con nít gì? Đừng rượt nữa, rượt nữa nhập viện thì ai khổ?”

 

Lúc bà nội mới chịu thôi.

 

Nói xong bà nội, sang , :

 

“Duệ Duệ, con cũng tình hình nhà đấy. Tiệm văn phòng phẩm ăn , gia đình lo nổi học phí cho con nữa.”

 

Trước cổng trường cả đống tiệm văn phòng phẩm, cạnh tranh cao. Cộng thêm việc bố giỏi buôn bán, nên kinh doanh rõ ràng bằng .

 

Mẹ :

 

“Con cùng chị Yến , sẽ lo tiền xe và sinh hoạt phí tháng đầu cho con.”

 

gượng .

 

Im lặng lâu, mới hỏi:

 

“Mẹ, con thể học trung cấp ? Có trợ cấp của chính phủ, cũng tốn của nhiều tiền .”

 

Học cấp ba là điều tưởng, nhưng trung cấp thì vẫn thể cố thêm nữa.

 

Nếu học trung cấp, thể học , cố thi đại học.

 

Lần , cam kết nữa, cái gọi là “cam kết” trói buộc cả đời.

 

Lần , dù ai quỳ chân cầu xin, cũng sẽ chăm sóc bà nội nữa.

 

cho chạy mấy vòng, càng khó chịu:

 

“Còn học hành cái nỗi gì! Vì một đứa con gái sớm muộn gì cũng gả như mày, nhà tốn thêm bao nhiêu tiền nữa?”

 

buồn đáp .

 

quả thật ít học, từng thấy nhiều thế giới, cũng thuyết phục thế nào.

 

Cách duy nhất học , chính là từ , chính là tuyệt chiêu “ – quậy – dọa tự t.ử”.

 

, khi từ chối đề nghị của , bếp lấy con d.a.o gọt trái cây, chĩa , :

 

“Mẹ, nếu đến cả trường trung cấp trợ cấp mà cũng cho con học, thì hôm nay con c.h.ế.t ở đây. Đừng mong lấy tiền cưới xin của con .”

 

Mẹ : “!”

 

Mẹ chỉ hoảng loạn trong thoáng chốc, đó lập tức nổi giận:

 

“Trần Duệ, c.h.ế.t thì c.h.ế.t luôn !”

 

: “…”

 

sững — hóa chiêu ăn thua với bà.

 

Có lẽ bà còn thấy đang khiêu khích uy quyền của bà.

 

Quả nhiên, thấy ngẩn , bà nhanh như chớp giật lấy con d.a.o từ tay , mắng:

 

“Chưa mọc đủ cánh mà dám uy h.i.ế.p tao. Hôm nay mày c.h.ế.t thì tao đ.á.n.h cho mày sống bằng c.h.ế.t!”

 

Thịt xào măng, tuy muộn nhưng vẫn đến. (Cách ví von châm biếm việc đ.á.n.h đòn).

 

Cả nhà ơi, đây là ví dụ sai, đừng ai học theo nhé.

 

—------

 

Ba ngày , chuyện bất ngờ chuyển biến.

 

Khi đó chấp nhận phận, dự định cầm tiền xe lên Quảng Đông , bao giờ về nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/bat-hanh-cua-toi-la-tu-hao-lam-con-gai-ngoan-cua-me/4.html.]

nghĩ: cùng lắm thì học.

 

Lúc đang nghĩ như , bố đàn ông vô hình trong nhà — trong bữa tối bỗng :

 

“Cho Duệ Duệ học trường 2 luôn .”

 

tưởng nhầm.

 

Trừng mắt ông.

 

Bà nội là phản đối đầu tiên:

 

“Thằng Hai, mày điên ? Tiền tao cho mày để nuôi cái thứ con gái vô tích sự đó học!”

 

Bố lạnh lùng bà:

 

điên. Cô Trương , trường cô suất đặc biệt cho của giáo viên, cô sẵn sàng nhường suất đó cho Tiểu Vũ. điều kiện là Duệ Duệ cũng học cùng.”

 

Hóa bố “vô hình” cầu cứu cô Trương.

 

Hóa , chỉ cần bạn nỗ lực đủ nhiều, sẽ sẵn lòng giúp bạn mà lấy tiền.

 

Lúc đó, bà nội mới chịu im miệng.

 

vẫn quên vai trò “tẩy não”:

 

“Không mau cảm ơn em mày . Không nó, giờ mày lên Quảng Đông công nhân !”

 

nghẹn đắng trong lòng, nước mắt rơi lã chã xuống bát cơm.

 

tới gặp cô Trương để cảm ơn.

 

Cô xoa đầu , mỉm :

 

“Duệ Duệ, cố lên nhé. Hãy cố thi một trường đại học . Vì bản em, và vì vinh dự của trường.”

 

Về mới

 

Cô Trương suất đặc biệt nào cả, suất đó chỉ dành cho trực tiếp ở cấp 2.

 

Hóa bạn giáo viên chủ nhiệm khối cấp 3 trường 2, đúng năm đó hết dạy khối 12, phân công dạy khối 10.

 

Chính cô nhờ bạn giúp, gửi quà, mới xin cho Trần Vũ — một đứa đủ điểm — lớp của bạn .

 

đó là chuyện về .

 

Hiện tại, điều cần chính là phụ lòng cô, phụ lòng chính .

 

điểm thi khá , nên xếp lớp chọn.

 

Chỉ khi lớp chọn, mới hiểu — thiên phú là thật.

 

Dù bạn cố gấp mười , cũng chắc đuổi kịp thiên phú, đặc biệt là khi họ cũng nỗ lực kém bạn — thậm chí còn hơn.

 

, dù thức khuya học đêm, khổ luyện ngừng, kỳ thi cuối kỳ lớp 10 cũng chỉ thứ 51 khối.

 

Xếp hạng trong lớp thì trung bình.

 

Tính theo tỷ lệ đỗ đại học hàng năm của trường 2, top 10 thì đừng mơ đến Thanh Hoa, Bắc Đại — thậm chí đại học trọng điểm cũng là xa vời.

 

Biết điểm, đường về, ở bậc thềm ngõ trường một trận, đúng lúc Trần Vũ ngang qua.

 

Hiếm hoi , nó dừng , cạnh một lúc, cùng lặng lẽ về nhà.

 

Về đến nhà, bà nội thấy mắt đỏ hoe, liền buông lời mỉa mai:

 

“Suốt ngày như đồ xui xẻo, cái mặt lúc nào cũng tang thương. Ai còn tưởng nhà c.h.ế.t! Nghỉ hè về sớm phụ giúp việc nhà một tay!”

 

Lần khi về đến nhà, bà nội thấy cũng dùng giọng điệu mỉa mai y như :

 

“Cười , suốt ngày chỉ , ai tưởng mày bán nụ đấy. Trong nhà nhiều việc thế cũng giúp một tay.”

 

đôi co với bà nội. Trong lòng bà, đều là nên.

 

hiểu thần kinh nào của Trần Vũ chập, lên tiếng :

 

“Bà ơi, nếu nhà thật sự c.h.ế.t, già nhất chính là bà đấy.”

 

Bà nội: “…”

 

Loading...